Tần Lại

Chương 152. Hiện trường vụ án.(1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắc Phu ngẩng đầu, thấy Thúc Vũ và hương đình đình trưởng nhìn mình với ánh mắt bất thiện, y thong thả đứng dậy chắp tay trả lời hết sức hiển nhiên: "Hạ lại bái kiến du kiêu. Hạ lại vừa đi luyện ngựa ở uyển hữu, đi ngang qua nơi này nghe thấy có người hô hoán giết người nên ghé qua xem thử. Thấy đình trưởng bản địa chưa tới nên đã mạo muội tự ý hành động, ước thúc đám người đứng xem để tránh họ phá hoại hiện trường vụ án."

"Phá hoại hiện trường vụ án?" Thúc Vũ lần đầu nghe thấy từ mới lại này, ông ta không phải ngục lại chuyên nghiệp nên đương nhiên không hiểu lợi ích của việc này, ông ta cũng chẳng quan tâm, thấy cái mắt của Hắc Phu là ông ta không ưa nổi rồi, nghiêm mặt chất vấn: "Nếu ngươi là người đến địa điểm này đầu tiên, tại sao không đi truy bắt hung thủ mà lại lãng phí thời gian ở đây? Làm những việc vô dụng này?"

"Việc vô dụng?" Hắc Phu cảm thấy hơi nực cười, đúng là ngữ sâu mùa hè không thể bàn chuyện băng giá, vì Thúc Vũ không hiểu nên y cũng không chấp nhặt chuyện này nữa mà chỉ tay vào thi thể nói: "Mời du kiêu xem, vết máu trên người hai người này đã sắp đông lại rồi, hạ lại đã xem nhiệt độ cơ thể, đa số các bộ phận đã lạnh đi, một số chỗ đã có vết đốm tử thi mờ nhạt. Có thể thấy, hai người này ít nhất đã chết được hai ba canh giờ, hung thủ đã sớm chạy đi rất xa rồi."

Điều này lại liên quan đến phương pháp suy đoán thời gian tử vong của pháp y học. Hắc Phu chỉ biết ba cách đơn giản nhất, nhưng lúc này nói ra cũng đủ khiến hai người kia nghe mà ngẩn ngơ.

Hắc Phu lại đi tới cửa, chỉ vào một thôn phụ ngoài ba mươi tuổi, trâm gai váy vải đang đứng bên ngoài, bảo nàng lại đây nói chuyện.

"Chính cô ấy là người đầu tiên phát hiện ra vụ án mạng. Huyên, cô hãy đem diễn biến sự việc kể lại một lần nữa cho du kiêu và hương đình đình nghe đi."

Thôn phụ Huyên rụt rè đi tới nhưng không dám nhìn vào xác chết, ngoảnh mặt đi, hành lễ với Thúc Vũ rồi run rẩy kể lại đầu đuôi sự việc. "Nữ tử này tên là Vi Hoa, là thê tử của thợ săn trong lý, có quen biết với dân nữ, ngày thường hay cùng nhau hái dâu, tìm rau dại. Buổi trưa hôm nay, dân nữ có nấu một ít canh rau quỳ, định mang sang chia cho cô ấy một ít. Vừa ra khỏi cổng lý đến trước cửa nhà cô ấy thì thấy cửa khép hờ. Gọi mấy tiếng không ai trả lời, dân nữ đẩy cửa vào thì thấy cô ấy nằm sấp trên mặt đất, trên lưng bị đâm một dao..."

Huyên vừa kể vừa run cầm cập, có thể thấy cảnh tượng đó đã để lại ấn tượng khó phai mờ trong lòng nàng. Bát canh rau quỳ đổ vãi dưới đất ngay cửa ra vào cũng đã chứng thực lời nàng nói. Sau khi nàng hô hoán, Hắc Phu đang cưỡi ngựa đi qua đã tiếp quản hiện trường.

"Nữ tử này là thê của thợ săn, vậy nam tử chết là thợ săn trong lý sao?" Thúc Vũ phát hiện trong phòng chất khá nhiều da thú và xương thú, trên tường còn treo một cây cung nhưng đã được tháo dây, hỏi:

Huyên do dự hồi lâu mới nhỏ giọng nói: "Người đó... không phải lương nhân nhà cô ấy..."

"Không phải?" Thúc Vũ lập tức truy hỏi: "Vậy hắn là hạng người nào?"

Huyên lắp ba lắp bắp không dám nói.

Hắc Phu trả lời thay: "Theo nhận diện của lý dân đứng xem, nam tử đó là lý giám môn, tước thượng tạo."

"Không ngờ lại chết một thượng tạo, mà còn là lý giám môn?" Hương đình đình trưởng có chút kinh hãi:

Thúc Vũ thì vuốt râu nói: "Nói như vậy, lý giám môn và thê tử thợ săn thông gian!"

Ở nước Tần, hình phạt đối với tội thông gian, ngoại tình là vô cùng nghiêm khắc. Nam nữ bình thường thông gian, sau khi bị bắt sẽ bị đeo gông gỗ bêu rếu trước đám đông. Nếu là thông gian giữa huynh muội cùng mẹ khác cha thì sẽ bị xử bêu đầu ngoài chợ.

Hắc Phu không biết rằng, đợi đến khi Tần thống nhất, điều luật này dưới ý chí của Thủy Hoàng Đế sẽ còn trở nên nghiêm khắc hơn nữa. Không chỉ nữ tử ngoại tình bị xã hội chỉ trích, mà cả những nam tử không quản được nửa thân dưới, đi dụ dỗ thê tử người khác khắp nơi cũng sẽ bị trừng phạt nặng nề.

Điều này có lẽ liên quan đến trải nghiệm thời trẻ của Thủy Hoàng Đế. Mẹ ông là Triệu Cơ có đời sống tư nhân cực kỳ phóng túng, không chỉ quan hệ mập mờ với Lã Bất Vi, sau này còn nuôi tên thái giám giả Lao Ái trong cung, hai người thậm chí còn sinh được hai đứa con.

Sự việc này đã để lại một bóng ma tâm lý rất lớn trong lòng Tần Thủy Hoàng. Vì vậy sau khi thống nhất thiên hạ, hình phạt cho tội thông gian càng được tăng cường: "Phu vi ký gia, sát chi vô tội" ( Nam tử đi thông gian như ký gia, giết chết không có tội). Cái gọi là "ký gia" chỉ con lợn đực chạy sang nhà khác để truyền giống, ý nói nếu nam nhân giống như con lợn chui vào chăn của nhà người khác thì giết hắn cũng không phải chịu trách nhiệm, ai ai cũng có quyền giết.

Đương nhiên, hiện tại vẫn chưa đến mức độ đó, giết người vẫn là phạm pháp, huống chi là chết một lúc hai người, trong đó một người còn là lý lại.

Thúc Vũ suy ngẫm một lát rồi vỗ đùi nói: "Ta biết rồi, chắc chắn là tên thợ săn này về nhà, phát hiện thê tử mình thông gian với người khác nên trong lúc nóng giận đã giết chết hai người rồi bỏ trốn! Nhất định là như vậy!"

Nói xong ông ta gọi đình tốt tới, định sai người đi bắt giữ tên thợ săn.

Hắc Phu cạn lời, có kiểu phá án tùy tiện vậy à, lên tiếng ngăn cản: "Thợ săn đúng là có hiềm nghi rất lớn, nhưng theo lời người trong lý thì hắn thường xuyên lên núi săn bắn, mỗi lần đi là vài ngày, hạ lại đã ủy thác lý chính đi tìm kiếm rồi."

Thúc Vũ phát hiện những việc mình cần làm đều đã bị tên Hắc Phu này làm sạch rồi, trong lòng không khỏi bực bội cực độ, nhưng trước mặt đám đông lại không tìm ra sai sót của y, nên thể phát tác.

Đúng lúc này, đám đông bên ngoài lại một phen xôn xao. hóa ra là ngục lại do huyện ngục phái trú tại hương đã tới.

Ngục lại tương đương với pháp cảnh kiêm pháp y ở đời sau, đã qua đào tạo chuyên môn, mỗi khi có vụ án giết người đều cần họ có mặt. Vị ngục lại đến đây cũng không phải người lạ mà chính là cánh tay trái cánh tay phải của Hỷ, người mà Hắc Phu từng có dịp tiếp xúc tên là "Nộ".

Nộ nhíu mày đi vào trong nhà, chào hỏi mọi người. Hắn đã nhìn thấy sợi dây thừng chặn bên ngoài, sau khi vào trong lại thấy những vòng tròn trắng vẽ trên mặt đất, mặt hầm hầm nói như quát: "Những biện pháp này là ai làm?"

Trong lòng Thúc Vũ mừng thầm, cảm thấy Hắc Phu lần này không chỉ vượt quyền, can thiệp vào địa bàn quản lý của hương đình đình trưởng mà còn bày ra cái gì mà "bảo vệ hiện trường vụ án", buộc dây thừng lung tung, lại vẽ những vòng tròn không biết để làm gì trên đất. Lần này tóm được sơ hở của y, nói ngay:" Ngục lại, đều là do vị đình trưởng Hắc Phu này làm cả."

Ai ngờ Nộ nhìn về phía Hắc Phu, lớn tiếng khen ngợi: "Làm tốt lắm!"

Thúc Vũ suýt sặc ngụm nước bọt của mình chết nghẹn tại chỗ.