Tần Lại

Chương 158. Dấu chân học. (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vì những người có mặt đều có chút nền tảng toán học nên Hắc Phu giải thích không quá vất vả. Y quăng ra con số "sáu và ba phần tư" một cách ngắn gọn súc tích, việc cần làm tiếp theo là kiểm chứng xem tỷ lệ này có đáng tin cậy hay không.

Mọi người vẫn còn vẻ nghi ngờ, bởi lẽ lệnh sử nước Tần khi phá án tuy có ghi chép kích thước dấu chân, nhưng đa số là sau khi bắt được phạm nhân mới tiến hành đối chiếu, chứ rất hiếm khi làm ngược lại là dùng dấu chân để bắt phạm nhân.

Thế là Hắc Phu bổ xung thêm chứng cứ cho mình: "Mấy ngày qua, ta đã cho vài người trong đình Hồ Dương thử nghiệm cả rồi, chiều cao và chiều dài bàn chân của họ, không một ngoại lệ, sau khi chia đều nhận được con số này. Nếu chư quân có nghi ngờ, hay là cũng thử xem sao?"

"Được, đình trưởng Hắc Phu , hãy dùng chiều dài bàn chân của ta để tính ra chiều cao của ta xem nào!" Úy sử An Phố là người đầu tiên bước ra, hắn ta nhận lấy một chiếc thước Tần, tháo ủng, đo bàn chân mình rồi báo con số: "Không thừa không thiếu, đúng một thước một tấc!"

Nhạc là người giỏi tính toán nhất trong mấy người, bèn cầm thẻ tính lên tính toán. Thẻ tính là những chiếc que nhỏ, vận dụng khá phức tạp, Hắc Phu tính nhẩm nhanh hơn, nhưng y không can dự, để họ tự đưa ra kết luận.

Mất một lúc lâu, Nhạc mới đưa ra kết quả: "Chiều cao của úy sử có phải là bảy thước bốn tấc không?"

An Phố vốn còn hơi không tin, lúc này biết kết quả thì hơi sững người: "Chênh lệch không đáng kể!"

"Đến thử của ta xem!" Nộ nóng lòng nói, hắn là lệnh sử, đã đối phó với dấu chân bao nhiêu năm nay, nhưng đây là lần đầu tiên biết được dựa vào dấu chân còn có thể suy đoán chiều cao hung thủ, không khỏi cảm thấy vô cùng hứng thú:

Rất nhanh sau đó, chiều cao của hai người Nộ và Nhạc cũng được tính ra từ chiều dài bàn chân, quả nhiên xấp xỉ với chiều cao thực của họ, làm ai cũng kinh ngạc không thôi.

"Tuy chưa đến mức không sai một hào một ly, nhưng cũng cực kỳ gần rồi. Đình trưởng Hắc Phu, ngươi lại phát hiện ra một thuật phá án phi thường rồi đó..." Nộ cực kỳ kích động nói, có cách này nhiều vụ án đơn giản hơn rồi:

Hỷ là người rất cẩn thận, ông ta không ta không phát biểu gì vội, đứng bên quan sát đã lâu, lúc này mới lên tiếng khẳng định phát hiện của Hắc Phu, song cũng không khỏi chép miệng cảm thán một tiếng: "Nếu sớm có thuật này, thì bao nhiêu năm qua, không ít vụ án qua tay ta đã có thể phá nhanh hơn, cũng bớt đi được vài kẻ tặc đạo hung ác may mắn trốn thoát để rồi lại tiếp tục gây án giết người."

Nhạc và Nộ đều hết sức đồng cảm, bọn họ như trẻ con có đồ chơi mới, liên tục gọi người vào đo chân, rồi đoán ra chiều cao, ai nấy kinh ngạc không thôi. Đến khi Hỷ hắng giọng một tiếng, hai người vội vàng gác lại thú vui này, sai người đi lấy ghi chép hôm đó.

An Phố lại đặt câu hỏi:" Tuy dựa vào chiều dài bàn chân đúng là có thể tính ra chiều cao, nhưng nếu đi giày dép thì liệu có sai lệch không?"

Hắc Phu nhìn đôi ủng da hươu dùng để cưỡi ngựa của An Phố: "Úy sử, bọn hung thủ tặc nhân kia không so được với quan lại đâu, chúng không đi nổi giày tốt, chứ đừng nói đến giày gấm hay ủng, chúng chỉ có thể đi giày gai thôi."

Đa số kiềm thủ sĩ ngũ vẫn dùng giày cỏ, giày vải là chính, gọi chung là lý. Vì lý là loại giày chỉ bao bọc phần bàn chân nên sai số giữa dấu giày và chiều dài bàn chân khá nhỏ.

Ghi chép hôm đó nhanh chóng được mang tới, theo đó, dấu chân hung thủ dài một thước hai thốn.

Theo chế độ nhà Tần một thước bằng 23.1 cm mà tính, tên trộm là một kẻ có thể đi giày cỡ 44, thật là một đôi bàn chân lớn. Hắc Phu thầm đánh giá.

Phía bên kia, Nhạc cũng tính ra chiều cao của tặc nhân, vui mừng khôn xiết nói: "Tính ra rồi, sau khi nhân với sáu và ba phần tư, chiều cao của tên tặc khoảng tám thước một tấc."

1.87 mét, dù đặt vào hậu thế với dinh dưỡng tốt hơn thì cũng được coi là một đại hán lực lưỡng rồi. Mọi chuyện dần sáng tỏ, Hắc Phu không kìm được huýt sáo một tiếng. Phen này dễ tìm rồi, hạng người cao thế này ở trong huyện An Lục sẽ không quá năm mươi người!

Chiều cao của người nước Tần không giống như những bức tượng binh mã dũng, ai nấy đều cao gần một mét tám, có lẽ đó là vóc dáng chuẩn của người vùng Quan Trung chăng?

Dù sao ở huyện An Lục, Hắc Phu thấy chiều cao 1.75 mét của mình đã được coi là "hạc giữa bầy gà" rồi, đa số nam tử trong huyện thành đều dưới 1.7 mét, vùng hương lý dinh dưỡng kém hơn chút thì thậm chí có nhiều người chiều cao chỉ 1.6 mét.

Cũng chẳng trách được, vì tiêu chuẩn thành niên của nước Tần là "sáu thước bảy tấc", khoảng 155 cm thôi.

Sau khi tính ra chiều cao của "hung thủ", Nhạc và Nộ hớn hở ra mặt, vụ kỳ án bế tắc bấy lâu cuối cùng đã có tiến triển mang tính đột phá.

Úy sử An Phố cũng xoa tay phân khích, chuẩn bị dẫn huyện tốt đi lùng sục những kẻ cao to vạm vỡ có đeo đao kiếm. Cho dù kẻ đó hiện tại đã vứt vỏ kiếm và thanh kiếm bên trong đi cũng vô ích, với thủ đoạn của họ, nhất định sẽ tìm ra sơ hở.

Duy chỉ có Hỷ là vẫn hết sức bình tĩnh, ông nhận lấy thẻ tính của Nhạc, tự mình diễn toán lại một lần, sau khi thấy con số "tám thước một tấc" là đúng, nhưng ông không vui mà lại lo, chân mày cau lại chặt hơn.

"Như vậy, lại nảy sinh một vấn đề mới." Hỷ nhìn mọi người nói:"Một đại hán cao tám thước một thốn, làm thế nào có thể thân thủ linh hoạt, nhảy vào cái cửa sổ chỉ rộng có ba thước để giết người hành hung?"

Tất cả mọi người đều khựng người, Hắc Phu cũng ngớ ra, lập tức mồ hôi lạnh đầy đầu, kinh hãi nhận ra mình đã bỏ qua một vấn đề quan trọng.

Dấu chân kia rất mới, đúng là để lại vào ngày hôm đó, nhưng, liệu có thực sự là của hung thủ để lại không?

Nếu không phải, vậy khi hung thủ trèo từ nền đất bùn lên cửa sổ, trong tình trạng bàn chân phải dùng lực, tại sao lại không để lại dấu chân của mình?

Mọi người như bị dội một gáo nước lạnh, sự hưng phấn vừa rồi tan biến sạch sành sanh, ai nấy đều nhíu mày.