Tần Lại

Chương 24. Mở mang kiến thức. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đúng lúc Hắc Phu đang nhắm mắt nhắm mũi cố gắng xử lý món thử hoặc vừa nhạt vừa ngấy, lại hôi tới phát tởm thì đột nhiên nghe thấy phía sau có một cặp trông như thương cổ đang bàn luận chuyện gì đó.

"Người từ Quan Trung tới nói, Đại vương đã phát hịch văn, xuất binh phạt Yên rồi!"

Nghe thấy mấy từ khóa quan trọng này, lỗ tai Hắc Phu không tự chủ được mà dựng đứng lên!

Lại nghe một người hỏi: "Hịch văn phạt Yên của đại vương nói thế nào?"

Người kia trả lời: "Đại vương tuyên bố, Yên vương lú lẫn, thái tử Đan lại ngầm sai Kinh Kha làm tặc, nay lệnh cho binh lại đến giết, tất diệt nước ấy! Hiện giờ, e là đại quân đã đến đất Triệu, thậm chí vượt qua sông Dịch rồi."

Thương cổ đầu tiên lo lắng nói: "Mỗi khi dấy binh đều ưu tiên trưng triệu những loại tiện nhân như chuế tế, thị tịch nhập ngũ. Liệu chúng ta có bị điều đi vận lương không nhỉ? Ta nghe nói nước Yên nghèo khó giá lạnh, tháng tám tháng chín đã có mưa tuyết, mùa đông giá rét này lặn lội ngàn dặm bắc thượng, e là sẽ có không ít người chết cóng..."

Người còn lại an ủi: "Ta nghe người ở thành Giang Lăng nói rồi, Thái thú Nam Quận chỉ triệu tập những lão tốt can trường ở các huyện đến biên giới Tần Sở để cảnh giới. Việc phạt Yên chắc sẽ không động đến Nam Quận đâu, dù sao cũng ở quá xa..."

Đây có lẽ là những thương nhân chạy việc vận hàng cho quan phủ nước Tần, đi đây đi đó, kiến thức rộng rãi, tin tức linh thông hơn hẳn hạng bách tính nghe đồn thổi như Quý Anh.

Có điều đoạn sau họ bàn luận phần lớn là về vật giá các nơi, cùng chuyện phiếm về phong tục kỳ quái của dân quê nước Yên, khi có khách trọ tác túc sẽ để nữ giới trong nhà ngủ cùng. Vừa kể, họ vừa phát ra những tiếng cười thô tục... Hắc Phu đứng bên cạnh nghe mà trợn mắt há mồm, nhân dân đế đô cũng hiếu khách quá đi chứ!

Một lát sau, hai tên thương cổ ăn xong liền vội vã rời đi, chỉ để lại Hắc Phu đang trầm tư suy nghĩ.

Đúng như y dự đoán, tiếp nối sự kiện Kinh Kha ám sát Tần vương, vị Tần vương Doanh Chính có tâm lý trả thù cực mạnh quả nhiên đã phát binh phạt Yên!

Đồng thời, Hắc Phu cũng nhận ra mình đã tính sai một việc. Nếu nước Tần lấy tháng mười làm đầu năm, hôm nay là mùng một Tết, vậy chẳng phải có nghĩa là hiện tại đã bước sang năm Tần Vương Chính thứ hai mươi mốt rồi sao?

Nếu y nhớ không nhầm, trong lịch sử, năm Tần Vương Chính thứ 21 đánh phá nước Yên, năm 22 diệt nước Ngụy, sau đó nữa chính là phạt Sở...

Còn hai năm nữa thôi, thời gian của mình tự nhiên lại hụt mất mấy tháng!

Hắc Phu chửi thầm, đây không còn là vấn đề của một hai giây nữa, đồng thời cảm thấy một sự cấp bách len lỏi. Húp xong vài ngụm cháo thịt, y lau miệng rồi thúc giục Quý Anh: "Đi thôi, bây giờ tới thao trường nam môn báo danh luôn, tránh đêm dài lắm mộng."

"Hả? Đi bây giờ luôn sao? Ta còn đang định dạo qua qua nữ lư ..."

Quý Anh có vẻ vẫn chưa thỏa mãn. Nữ lư chính là kỹ viện thời này. Đây là tư tưởng tiểu nông điển hình, no cơm ấm cật sinh dâm dục, trong túi có cả nghìn tiền là bắt đầu muốn hưởng lạc.

Hắn còn cười hì hì rủ Hắc Phu cùng đi, vì nhìn tuổi Hắc Phu thì chắc vẫn còn là chim non.

Hắc Phu lại chẳng có chút hứng thú nào với loại nữ tử chỗ đó. Kiếp trước lúc đi thực tập, y từng tham gia truy quét mại dâm, ấn tượng cực xấu với những cảnh tượng khó coi ấy nên rất phản cảm. Y lập tức sa sầm mặt nói: "Ta nghe nói, ở nữ lư một đêm tiêu tốn cả mấy trăm tiền, ngươi đi không quá hai ba lần là tiền sạch bách không còn một xu! Chi bằng giữ tiền đó về nhà mà cưới vợ."

Quý Anh nhẩm tính một hồi, đúng là cưới vợ có vẻ lãi hơn, mới hậm hực đứng dậy. Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã bắt đầu coi Hắc Phu là người dẫn đầu, tuổi tác rõ ràng hắn lớn hơn cơ mà.

Có lẽ vì thấy hổ thẹn, lúc thanh toán, Quý Anh nhất quyết móc tiền túi của mình, đưa cho chủ quán hai mươi đồng tiền bán lạng để mời Hắc Phu bữa này. Ngày thường, một suất ăn của họ cùng lắm chỉ đáng ba bốn tiền, hôm nay coi như là phung phí rồi.

Chủ quán nhận lấy tiền nhưng không đút vào túi, mà trước mặt Hắc Phu và Quý Anh, ông ta bỏ từng đồng một vào một cái hũ gốm đặt ở nơi mọi thực khách đều thấy rõ. Tiếng tiền rơi leng keng giòn giã, bên trong đã có không ít tiền.

Hóa ra, thứ này gọi là "hống", nói nôm na chút thì chính là lợn đất tiết kiệm của hậu thế. Vì quán ăn này là "cửa hàng quốc doanh", mọi thu nhập phải nộp về công quỹ, chủ quán không dám tư túi vì hành vi đó sẽ bị phạt "một giáp". Cách làm đúng là phải bỏ tiền trước mặt khách vào hũ, đợi đến lúc mặt trời lặn sẽ có quan lại đến kiểm kê doanh thu.

Hắc Phu thầm nghĩ mình lại mở mang thêm kiến thức rồi. Hai người rời quán ăn, chậm rãi đi về phía nam môn. Lúc này là buổi chiều, mặt trời sắp xuống núi, gió thổi qua khiến Hắc Phu đang mặc phong phanh không khỏi rùng mình.

"Hắc Phu huynh đệ, lạnh rồi phải không." Quý Anh đã khoác lên mình một chiếc áo đông dày dặn, cười nói: "Nay đã vào đông, sao người vẫn còn mặc áo mùa hè?"

Đúng vậy, bây giờ đã tính là vào đông, nhưng lúc Hắc Phu rời nhà quá vội vàng, chiếc áo đông mẹ khâu cho vẫn chưa xong, đại ca nói vài ngày nữa sẽ đích thân mang tới. Chiếc áo mỏng manh trên người y sau bao ngày dầm mưa dãi nắng giờ chẳng khác gì "chăn vải lâu năm lạnh tựa sắt".

Hơn nữa, dù áo mẹ khâu mặc vào ấm thật, nhưng Hắc Phu vốn ưa sạch sẽ ở kiếp trước không chịu nổi cảnh mấy tháng trời chỉ mặc một bộ quần áo. Tiện đường đến giáo trường Nam Môn, họ đi ngang qua tập thị, Hắc Phu bèn rủ Quý Anh vào dạo, dự định sắm sửa một ít y phục.

Tập thị nước Tần không giống như tưởng tượng của hậu thế là bày bán dọc theo phố, hai bên đầy sạp hàng, mà là một khu vực khép kín, tương tự như chợ nông sản ngày nay, xung quanh có tường bao bọc.

"Thấy cột cờ dựng cao tít kia không?"

Quý Anh đã từng đến huyện thành nên giới thiệu: "Đó là thị kỳ (cờ chợ), lập bên trong thị đình. Mỗi sáng sớm, các thương cổ đến buôn bán đều phải đợi ngoài cổng chợ, chờ thị kỳ kéo lên mới được lần lượt vào trong."

Quan lại quản lý thị trường trực ngay tại thị đình. Tất cả thương chợ vào chợ giao thương đều phải kiểm tra giấy tờ, hàng hóa, đóng một cái dấu rồi mới được mua bán.

(*) Nước Yên về sau là Bắc Kinh, nên Hắc Phu mới gọi là nhân nhân đế đô.

(**) Nam Quận có lẽ mọi người khó hình dung vị trí, không hiểu tầm quan trọng của nó, vậy thì nơi này về sau chính là Kinh Châu, nơi Quan Vũ đánh mất đó.