Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đợi sau khi lao dịch kết thúc, ta còn định mua chút quà cáp mang về cho mẫu thân, đại huynh, tam đệ ở nhà, còn cả tỷ tỷ đã gả đi nữa … Ồ, cũng không thể thiếu phần chất nhi chất nữ đáng yêu nữa. Tính đi tính lại, hơn một nghìn tiền thưởng này đến lúc đó còn lại một nửa là tốt lắm rồi.
Thời nào cũng vậy, tiền có nhiều đến mấy cũng không đủ tiêu, Hắc Phu cảm thấy rất khổ não.
Dù lần này đến huyện thành, nhờ cơ duyên xảo hợp mà được tước công sĩ là chuyện tốt, nhưng cuộc sống của Hắc Phu vẫn chưa có sự thay đổi về chất.
Sau khi trở về, phải tìm một con đường kiếm tiền thôi. Hắc Phu nảy sinh ý nghĩ như vậy.
Chỉ là qua mấy ngày quan sát, y phát hiện ra ở nước Tần, muốn kiếm tiền trong phạm vi luật pháp cho phép? Ầy, chẳng dễ dàng gì!
Năm đó Thương Ưởng chính là để người nước Tần lợi lộc chỉ đến từ một cửa, nên đã chặn đứng mọi con đường ngoại trừ cày ruộng và đánh trận. Thương cổ bị xếp vào sổ "thị tịch" riêng biệt để quản lý, địa vị lại thấp, dù có nhiều tiền đến mấy cũng không được phép mặc quần áo đẹp ra đường.
Cứ như vậy, người thuộc các hộ tịch khác nhau ở nước Tần được phân chia rạch ròi, theo sự sắp xếp của quan phủ mà làm các ngành nghề khác nhau, giống như mèo bắt chuột, gà trống gáy sáng, chó giữ nhà, ai nấy đều làm tròn phận sự của mình.
"Sĩ ngũ tịch" của đám người Hắc Phu, bản chức chính là cày ruộng, đánh trận. Tính toán tìm cách kiếm tiền thì chính là kẻ không yên phận!
Đang mải suy nghĩ thì đã tới giáo trường Nam Môn lúc nào không hay.
Cái gọi là giáo trường chính là nơi luyện quân. Giáo trường của huyện An Lục nằm ở một khoảng đất trống phía trong nam môn, rộng khoảng bằng một sân bóng đá, có thể chứa gần một nghìn người tập trung!
Quý Anh đã từng đến đây, hắn chỉ tay giới thiệu phía bên trái giáo trường là nơi đồn trú của huyện tốt, là quân thường trực mà mỗi huyện nước Tần đều có. Nghe nói nhiều năm trước, "cha hờ" của Tần Vương Doanh Chính là Trường Tín Hầu Lao Ái, chính là tên có cái trym cực lớn làm loạn, đã giả truyền thánh chỉ để kích động huyện tốt các huyện vùng Quan Trung.
Phía bên phải giáo trường là nơi ở của canh tốt, có một dãy ốc xá, chỉ là trời sắp tối nên Hắc Phu nhìn không rõ tình hình cụ thể, chắc hẳn điều kiện ăn ở chẳng tử tế gì.
Bên ngoài giáo trường có hàng rào gỗ và một trạm gác. Hắc Phu và Quý Anh bước tới trình bày thân phận, hai tên huyện tốt canh cổng nhìn họ đầy nghi ngờ, cầm lấy thẻ trúc do lệnh lại huyện ngục viết mà mãi không quyết định được có nên cho họ vào hay không.
Cuối cùng hai huyện tốt quyết định để một người canh chừng họ, người kia vào trong thông báo cho hai vị bách tướng ở đây.
"Ta nghe nói huyện An Lục có thể trưng triệu nghìn người, huyện hữu úy khi đánh trận chính là nhị ngũ bách chủ (chỉ huy 1000 người), tả úy là ngũ bách chủ (chỉ huy 500 người)." Trong lúc chờ đợi, Quý Anh khoe khoang kiến thức với Hắc Phu:
Hắc Phu gật đầu, y đại khái biết biên chế quân đội nước Tần. Thông thường, biên chế hàng ngày chia làm sáu cấp, 5 người là một Ngũ, đặt một Ngũ trưởng, 2 ngũ là một Thập, đặt một Thập trưởng, 5 thập là một Truân, đặt một Truân trưởng, 2 truân là một Bách, đặt một Bách tướng. 500 người đặt một Ngũ bách chủ, 1000 người đặt một Nhị ngũ bách chủ. Đợi đến thời chiến còn có chế độ "Bộ khúc" quy mô lớn hơn, vài nghìn người biên thành một Bộ, do hiệu úy hoặc tướng quân thống lĩnh.
Thời bình, huyện An Lục dĩ nhiên không thể trưng triệu nhiều người như vậy, vì thế chỉ có hai vị bách tướng còn gọi là bách phu trưởng trấn giữ tại đây, phụ trách quản lý 100 huyện tốt và hơn 100 canh tốt được triệu tập đến làm lao dịch, huấn luyện mỗi tháng.
Nói đến đây, Quý Anh đột nhiên bảo: "Hắc Phu huynh đệ, ngươi bây giờ đã là công sĩ rồi, lại có một thân võ nghệ, còn nổi danh khắp huyện thành, lần này ngươi có khi được làm Ngũ trưởng hay Thập trưởng đấy!"
Hắn không nhắc thì thôi, nhắc đến là lòng Hắc Phu không khỏi máy động.
Ngũ trưởng, Thập trưởng tuy nhỏ, lại là chức tạm thời, nhưng cũng là khởi đầu của quân lại, có lợi cho hồ sơ sau này, mình có lẽ nên thử một phen.
Đang nói chuyện, bên trong cổng gỗ của giáo trường bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Hắc Phu định thần nhìn lại, thấy một vị quân quan đang dẫn theo một toán binh tốt, khí thế hùng hổ tiến tới.
Đợi vị quan quân đó đến gần, chỉ thấy hắn mặc áo dài, khoác giáp bên ngoài, đầu đội trường quan, chân quấn xà cạp, chân đi giày thiển lý, một tay nắm kiếm, mặt đầy râu ria, vẻ mặt nghiêm nghị.
Hai người Hắc Phu biết ý hành lễ với hắn, quân quan liếc nhìn hai người rồi lạnh nhạt hỏi: "Các ngươi là canh tốt đến phục dịch? Sĩ ngũ Hắc Phu, Quý Anh phải không?"
Hắc Phu cảm giác giọng điệu người này bất thiện, cẩn thận đáp: "Chính là bọn tiểu nhân."
Quý Anh liền nhắc nhở vị quan quân: "Bẩm thượng lại, Hắc Phu đã thăng lên công sĩ..."
Quan quân trừng mắt: "Ta không cần biết ngươi là sĩ ngũ hay công sĩ, đều là canh tốt cả! Lúc trưng triệu đã nói rõ, mùng một tháng mười, tập hợp trước giờ nhật trung, tại sao lại đến muộn?"
Giờ nhật trung là một trong mười hai giờ của nước Tần, tương đương khoảng 11 giờ đến 1 giờ trưa. Lúc đó Hắc Phu còn đang đấu khẩu với người ta ở huyện ngục, làm sao mà đến kịp...
Thế là Hắc Phu giải thích: "Bọn tiểu nhân vì hỗ trợ huyện ngục thẩm lý vụ án nên bị trì hoãn mất nửa ngày, có thẻ trúc do ngục lại viết làm chứng."
Quân quan không nghe họ giải thích, cũng không thèm nhìn thẻ trúc mà tên huyện tốt bên cạnh đưa qua, sầm mặt nói: "Còn dám giảo biện, nhị tam tử , bắt lấy hai tên này!"
"Dạ!" Sau những tiếng đáp vang, đám huyện tốt lập tức xắn tay áo, như hổ đói vồ mồi lao lên, nhanh tay đè nghiến Quý Anh xuống đất!
"Bọn tiểu nhân oan uổng quá!" Quý Anh lại gào lên nhưng vô ích:
Tiếp đó năm sáu tên còn lại vây quanh định bắt Hắc Phu. Hắc Phu không phản kháng, để mặc họ bẻ quặt tay ra sau, đè nằm rạp trước mặt vị bách tướng. Mặt dán xuống nền đất lạnh lẽo, mỗi nhịp thở đều sặc cát bụi, một cảm giác nhục nhã mãnh liệt dâng trào trong lòng y!
(*) Nhị tam tử là gọi số đông, kiểu bọn bay, các ngươi, mọi người.