"Ngươi là...?"
Nam Nguyệt Phương có chút thất thần nhìn Ninh Thành. Nàng cảm thấy người thanh niên trước mặt vô cùng quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ nổi đã gặp ở đâu. Trong lòng nàng vẫn còn đang chấn động: Kẻ nào mà to gan lớn mật đến thế, dám trực tiếp oanh phá tử giam của hải đảo Phố Bố? Chuyện này chẳng khác nào đâm thủng bầu trời.
"Ta là Thiếu đô cũ của ngươi, Ninh Thành..." Ninh Thành vừa nói, vừa vung tay tung một quyền phá tan cửa lao, đồng thời bẻ gãy những xiềng xích đang khóa chặt trên người Nam Nguyệt Phương.
Đến lúc này, Nam Nguyệt Phương mới thực sự nhận ra y. Dù trước khi bị bắt, nàng có để lại một cái ngọc giản, nhưng đó cũng chỉ là hành động trong lúc tuyệt vọng mà thôi, nàng chưa bao giờ dám mơ rằng Ninh Thành có thể thực sự tìm đến tận nơi này.
"Ninh Thiếu đô, kinh mạch của ta..." Niềm vui sướng của Nam Nguyệt Phương chỉ kéo dài được vài hơi thở rồi chợt tắt lịm. Nàng cay đắng nhận ra, dù Ninh Thành có cứu được nàng đi chăng nữa, nàng cũng đã trở thành một phế nhân.
Ninh Thành tùy ý lấy ra một bộ y phục đưa cho nàng, trấn an: "Chuyện kinh mạch ngươi không cần lo lắng. Ngay cả khi Đan hồ của ngươi vỡ nát, ta vẫn có cách cứu vãn. Trước tiên hãy thay quần áo đi, để ta cứu Dương Hoằng Hậu ra đã."
Ninh Thành dám khẳng định như vậy là bởi y nhận thấy kinh mạch của Nam Nguyệt Phương và Dương Hoằng Hậu chỉ bị tổn thương nặng nề chứ chưa hoàn toàn vỡ vụn. Nếu thực sự bị hủy diệt hoàn toàn, y buộc phải dùng đến Tử Tiêu Ly Tủy, mà thứ đó y không còn nhiều, không đủ cứu cả hai người. Nhưng với tình trạng hiện tại, y hoàn toàn có thể dùng Huyền Tục Đan để nối lại kinh mạch, tình hình này so với Lam Thục tỷ năm xưa vẫn nhẹ nhàng hơn nhiều.
May mắn là trên người Ninh Thành không thiếu đan dược. Sau khi phá bỏ xiềng xích cho Dương Hoằng Hậu, y liền đút cho hắn một viên đan dược. Chỉ chốc lát sau, Dương Hoằng Hậu đã tỉnh lại.
"Ngài là Ninh Thiếu đô?" Khác với Nam Nguyệt Phương, dù khí chất của Ninh Thành đã có nhiều thay đổi, Dương Hoằng Hậu vẫn nhận ra y ngay lập tức.
"Ninh Thiếu đô, chúng ta..." Khi xác nhận người cứu mình chính là Ninh Thành, Dương Hoằng Hậu không kìm nén nổi sự xúc động, giọng nói run rẩy.
Ninh Thành vỗ vai hắn: "Đám người kia đã kéo đến rồi. Chuyện của ngươi và Nam Thiếu hầu ta đã rõ, để sau hãy nói. Giờ chúng ta phải rời khỏi đây cái đã."
"Nam Thiếu hầu có sao không? Tôi có thể sống sót đến giờ, đều nhờ Thiếu hầu giúp đỡ rất nhiều..." Dương Hoằng Hậu sực nhớ tới Nam Nguyệt Phương, vội vàng hỏi.
Giọng nói của Nam Nguyệt Phương vang lên từ phía sau: "Cảm ơn huynh, ta không sao, Thiếu đô vừa cứu ta rồi."
Đúng lúc này, một giọng nói đầy sát khí từ bên ngoài truyền vào: "Kẻ nào gan to bằng trời, dám xông vào tử giam trọng địa của tu sĩ quân đảo Phố Bố?"
Ninh Thành chẳng buồn đáp lời. Y dẫn theo Nam Nguyệt Phương và Dương Hoằng Hậu thản nhiên bước ra khỏi tử giam. Lúc này, bên ngoài đã bị vô số binh sĩ tu sĩ bao vây tầng tầng lớp lớp.
Trong số những kẻ đứng đầu, Ninh Thành nhận ra vài gương mặt quen thuộc, nhưng kẻ y có thể gọi tên ngay chính là Nghê Cương. Nghê Cương vốn là thống soái của doanh Chiến Thường, hiện tại đã đạt tới tu vi Nguyên Hồn đỉnh phong. Trong đám tu sĩ quân này, kẻ mạnh nhất là một tu sĩ có tu vi Tịch Hải tầng thứ hai.
Vị tu sĩ Tịch Hải kia lờ mờ cảm nhận được tu vi của Ninh Thành dường như không cao bằng mình. Dù không chắc chắn lắm, nhưng nhìn vẻ ngoài trẻ tuổi của Ninh Thành, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không phải là cường giả Hóa Đỉnh đến đây gây chuyện thì mọi việc đều có thể giải quyết, bởi hiện tại trên đảo Phố Bố không có cao thủ Hóa Đỉnh nào trấn giữ.
Hắn chưa từng gặp Ninh Thành trước đây, dù trong lòng đã buông lỏng cảnh giác nhưng cũng không vội ra lệnh cho binh sĩ xông lên. Hắn hiểu rõ ngọn ngành vụ việc này: Nam Nguyệt Phương và Dương Hoằng Hậu bị oan, nhưng đó không phải việc của hắn. Hắn chỉ cần đứng ra xử lý kẻ dám phá ngục này là đủ.
"Bất kể ngươi là ai, việc ngươi cưỡng ép phá tan tử giam của đảo Phố Bố đã khiến ngươi trở thành đại địch của tu sĩ quân Giáp Châu. Nghe nói ngươi cũng từng là người trong quân đội, ta không hy vọng ngươi tiếp tục lầm đường lạc lối. Nếu ngươi chịu bó tay chịu trói, ta có thể cho ngươi một kết cục công bằng nhất." Vị tu sĩ Tịch Hải tầng hai kia bình tĩnh lên tiếng. Nếu không phải kiêng kị dư luận của binh sĩ về vụ án oan này, hắn đã sớm ra tay.
"Vị này là tân Thiếu soái của đảo Phố Bố - Cơ Mẫn Tài, nghe nói được điều tới từ Nhạc Châu." Dương Hoằng Hậu nhỏ giọng nhắc nhở sau lưng Ninh Thành.
Ninh Thành không trực tiếp trả lời Cơ Mẫn Tài, y bỗng dưng cất cao giọng, khí thế hào sảng: "Các vị tướng sĩ quân Giáp Châu! Bản thân ta là Ninh Thành, ngũ tinh Thiếu đô của doanh Dịch Chính, cũng có thể coi là một thành viên của tu sĩ quân Giáp Châu. Chính vì lẽ đó, khi phá ngục cứu người, ta vẫn chưa hạ sát bất kỳ một ai. Không phải ta không dám giết, mà là vì oan có đầu, nợ có chủ. Năm đó khi ta tiến vào Quy Tắc Lộ, thuộc hạ của ta là Nam Nguyệt Phương Thiếu hầu và Dương Hoằng Hậu Đại úy đã bị hãm hại như thế nào, ta tin rằng mọi người ở đây đều rõ như lòng bàn tay. Hôm nay, ta đến đây là để đòi lại công đạo!"
Lời của Ninh Thành vừa dứt, đám đông lập tức xôn xao bàn tán. Chuyện của doanh Dịch Chính năm xưa, ít người là không biết. Vì lấy lòng kẻ thù ở Dịch Tinh Hải mà đảo Phố Bố lại nhẫn tâm ám toán người nhà, thực tế chẳng mấy ai đồng tình với hành động đó. Chỉ là khi Không Bành Bành bị ép rời đi, Nghê Cương và Lao Dụ muốn xử lý hai tiểu tu sĩ không nơi nương tựa thì quá đễ dàng.
"Hừ, đúng là nói nhăng nói cuội!" Một gã đàn ông đầu trọc hừ lạnh một tiếng rồi bước ra, "Trước đó Thống tướng doanh Dịch Chính là Không Bành Bành sợ tội bỏ trốn khỏi quân Giáp Châu, nay một tên Thiếu đô hèn mọn như ngươi lại dám to gan xung kích tử giam đảo Phố Bố..."
Nói đến đây, gã đầu trọc tỏ vẻ phẫn nộ tột cùng, cúi người hành lễ với vị tu sĩ Tịch Hải: "Cơ soái, Nghê Cương xin được ra trận, thề sẽ bắt sống tên tặc tử vô pháp vô thiên này để thẩm vấn, xem Không Bành Bành rốt cuộc đã trốn đi đâu!"
Cơ Mẫn Tài biết rõ Ninh Thành là kẻ buộc phải bị bắt giữ và xử tử, nhưng vụ án của Nam Nguyệt Phương là cái gai trong lòng quân sĩ. Hắn không ngờ Ninh Thành lại dám công khai tuyên bố chuyện này giữa bàn dân thiên hạ. Lúc này hắn bắt đầu hối hận vì đã không giết quách Nam Nguyệt Phương và Dương Hoằng Hậu từ sớm. Nếu hai người đó chết rồi, sẽ chẳng có chuyện của ngày hôm nay. Bây giờ bọn họ xuất hiện, chẳng khác nào nhắc nhở mọi người về vết nhơ đó một lần nữa.
Cơ Mẫn Tài cảm thấy vô cùng phiền não. Hắn chỉ là kẻ đến sau gánh nợ. Khi Nam Nguyệt Phương bị giam, hắn vẫn chưa tới đây. Kẻ quyết định lúc đó là Tiên Vu Hoằng, kẻ có tu vi và địa vị cao hơn hắn nhiều. Bảo hắn đứng ra đắc tội với người khác vì hai nhân vật nhỏ bé này trước mặt bao nhiêu quân sĩ, hắn thực sự không muốn.
"Cơ soái, nếu chuyện này không xử lý nghiêm minh, quân Giáp Châu ta sẽ trở thành một mớ cát rời, quân kỷ chẳng còn ra thể thống gì nữa..." Thấy Cơ Mẫn Tài do dự, Nghê Cương lại lên tiếng thúc giục.
Cơ Mẫn Tài hiểu rằng mình buộc phải hạ lệnh bắt Ninh Thành trước mặt mọi người, sau đó mới tính chuyện xoa dịu vụ của Nam Nguyệt Phương sau.
Thế nhưng, ngay khi hắn vừa định mở miệng, Ninh Thành đã lạnh lùng ngắt lời: "Ta không giết người không có nghĩa là ta không biết giết. Từ giờ trở đi, những ai không muốn cùng hội cùng thuyền với hạng cặn bã như Nghê Cương và Lao Dụ thì xin mời lùi lại phía sau. Bằng không, ta sẽ coi tất cả là kẻ thù của doanh Dịch Chính!"
Trong đám binh sĩ kéo đến, cũng có không ít người thuộc doanh Dịch Chính. Nghe Ninh Thành nói vậy, quân sĩ doanh Dịch Chính là những người đầu tiên chủ động lùi bước. Tu sĩ quân khác với quân đội phàm trần, nếu không làm binh sĩ, họ vẫn có thể tự tìm nơi tu luyện, chẳng có gì to tát.
Năm đó Không Bành Bành bị ép đi là do không có ai dẫn đầu, nay Ninh Thành đã đứng ra, chẳng ai muốn bán mạng cho Nghê Cương cả. Ngay cả vị Thống tướng mới của doanh Dịch Chính cũng chọn cách đứng ngoài cuộc.
Cơ Mẫn Tài định nói gì đó nhưng khi thấy binh sĩ doanh Dịch Chính đồng loạt lùi lại, tâm niệm hắn khẽ động, liền im lặng. Chuyện đã đến nước này, hắn việc gì phải đóng vai ác? Hắn đến quân Giáp Châu chỉ để tích lũy kinh nghiệm vài năm rồi sẽ tới Thiên Lộ, nếu Nghê Cương có thể tự tay xử lý tên Ninh Thiếu đô này, hắn càng mừng.
Thấy Cơ Mẫn Tài không phản đối, Nghê Cương hừ lạnh, bước tới một bước, chớp mắt đã áp sát Ninh Thành. Cùng lúc đó, một thanh đại đao khổng lồ được gã tế ra, mang theo kình phong xé gió.
Ninh Thành đã sớm muốn tiễn gã này đi chầu diêm vương, không ngờ gã lại tự dẫn xác tới. Trường thương đen kịt được tế ra, quét lên từng đợt thương mang bao phủ như một tấm lưới băng giá.
Thanh đại đao của Nghê Cương dưới sự oanh kích của thương mang dày đặc kia hoàn toàn không thể tiến thêm nửa phân, trong khi thương mang của Ninh Thành lại không hề có chút đình trệ. Chỉ trong khoảnh khắc, thương mang hóa thành một bóng thương sắc lạnh như băng trụ, đánh văng đại đao rồi đâm xuyên qua lồng ngực Nghê Cương.
"Bành..." Một tiếng nổ tung khô khốc vang lên, Nghê Cương bị cú đâm này oanh thành mảnh vụn ngay tại chỗ. Ninh Thành thản nhiên đưa tay thu lấy chiếc nhẫn trữ vật của gã.
Một chiêu, hay nói đúng hơn là chưa đến một chiêu, chỉ với nửa chiêu, Ninh Thành đã kết liễu Nghê Cương - một Thống tướng của quân Giáp Châu. Khoảnh khắc ấy, toàn bộ binh sĩ có mặt đều há hốc mồm kinh hãi nhìn Ninh Thành. Đây là tu vi Hóa Đỉnh sao? Sự dũng mãnh của Nghê Cương vốn đã lừng lẫy khắp đảo Phố Bố, vậy mà...
Cơ Mẫn Tài chứng kiến cảnh Nghê Cương bị diệt gọn trong nháy mắt, tim không khỏi run rẩy. Ngay cả hắn muốn giết Nghê Cương cũng không thể dễ dàng như vậy, tu vi của tên Ninh Thiếu đô này chắc chắn vượt xa hắn.
Nhận ra điều đó, lưng Cơ Mẫn Tài ướt đẫm mồ hôi lạnh. Thật quá nguy hiểm! Nếu lúc nãy hắn thực sự hạ lệnh hoặc tự tay ra đòn, e rằng hôm nay khó mà toàn mạng rời đi. Thảo nào y dám oanh nát tử giam, thực lực này đủ để quét ngang cả đảo Phố Bố rồi.
"Lao Dụ, cút ra đây cho ta!" Sau khi giết Nghê Cương, tâm trạng Ninh Thành thoải mái hơn hẳn, ánh mắt y lại sắc lẹm quét qua đám quân sĩ đang bao vây.
Một tu sĩ Nguyên Hồn tầng chín sắc mặt tái mét, vô thức lùi lại mấy bước. Ninh Thành lập tức nhận ra, kẻ này chính là Lao Dụ.
Hai thanh rìu nhỏ một trước một sau oanh về phía Lao Dụ, đồng thời trường thương của Ninh Thành lại một lần nữa xé toạc không gian giữa y và đối thủ.
Lao Dụ tận mắt chứng kiến cái chết của Nghê Cương, gã vừa định quay đầu bỏ chạy thì cảm thấy không gian xung quanh như đông cứng lại. Hai luồng rìu mang một đen một vàng đã hoàn toàn khóa chặt gã, không còn đường lui.
"Chuyện này không liên quan đến ta! Là có người nhắm vào Tẩy Linh Chân Lộ của Không Bành Bành, sau đó mới tìm..." Lời của Lao Dụ đột nhiên im bặt khi một mũi thương đen kịt đã xuyên thấu qua mi tâm gã.
Nghe đến bốn chữ "Tẩy Linh Chân Lộ", Ninh Thành liền hiểu ra mọi chuyện. Quả nhiên còn có nguyên nhân sâu xa khác. Chắc chắn Không Bành Bành vì muốn tích góp tài nguyên để thăng cấp Tố Thần nên đã bán đi một ít Tẩy Linh Chân Lộ, kết quả bị kẻ khác nhòm ngó, rồi nhân tiện mượn chuyện y giết Thân Đồ Uẩn để ám toán Không Bành Bành.
Giết xong hai tên Thống tướng, Ninh Thành vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, y thu lấy nhẫn trữ vật rồi sải bước tiến về phía Cơ Mẫn Tài.
Cơ Mẫn Tài vô thức lùi lại vài bước, thần thức khóa chặt pháp bảo của mình. Chỉ cần Ninh Thành có ý định ra tay, hắn sẽ lập tức phản công liều mạng.