Tạo Hóa Chi Môn

Chương 509. Trở lại đấu giá hội

"Ta làm sao có nhiều Thanh tệ như vậy được. Chi bằng thế này, ta đưa ngươi chiếc mặt nạ Trung phẩm Đạo khí này, cộng thêm một thanh trường kiếm Hạ phẩm Đạo khí, sau đó bù thêm cho ngươi một tỷ Thanh tệ. Đây là tất cả những gì ta có thể lấy ra rồi..." Lão giả vừa nói, đôi mắt vừa dán chặt vào khối Hỏa Bản Nguyên Tinh trong tay Ninh Thành.

Ninh Thành thầm kinh ngạc, hắn không ngờ Hỏa Bản Nguyên Tinh lại trân quý đến mức này. Lúc trước khi đoạt được Hỏa Bản Nguyên Châu, vì bản thân không phải là Hỏa linh căn nên hắn cũng chẳng mấy để tâm đến khối tinh thạch này. Giờ thấy thái độ coi trọng của lão giả, Ninh Thành mới nhận ra mình đã quá xem thường nó.

Hắn khẽ tung khối Bản Nguyên Tinh trong tay, nhàn nhạt nói: "Một chiếc mặt nạ Trung phẩm Đạo khí, cộng thêm một cây trường thương Hạ phẩm Đạo khí, và năm tỷ Thanh tệ. Đúng rồi, ta còn thiếu hai chiếc nhẫn trữ vật Hạ phẩm Đạo khí nữa. Nếu được thì giao dịch, bằng không ta sẽ mang khối Bản Nguyên Tinh này đi đấu giá."

Hai chiếc nhẫn Hạ phẩm Đạo khí kia, thực chất là hắn muốn đòi giúp cho Thạch Ngu Lan và Lam Á.

"Được, hoàn toàn có thể!" Lão giả không kìm được mà kêu lên đầy sốt sắng, "Ta vừa hay có một cây Lưu Lôi Thương, tặng luôn cho ngươi."

Dứt lời, trong tay lão đã xuất hiện một cây trường thương màu sắc u tối, không chút ánh sáng. Dáng vẻ cây thương vô cùng uy phong, nhưng dường như lại chẳng có nửa phần linh tính. Ninh Thành cũng không quá bận tâm, một khối Hỏa Bản Nguyên Tinh mà đổi được bấy nhiêu thứ này đã khiến hắn vui mừng khôn xiết rồi.

...

Thương lầu Đệ nhất Lý Lan, nơi đây bất kể ngày đêm đều không thiếu tu sĩ lui tới mua sắm pháp bảo. Bởi lẽ, nơi này hội tụ những pháp bảo tốt nhất, chiến hạm cấp cao nhất và trang bị hoàn thiện nhất của tinh hà Lý Lan.

Tuy nhiên so với ban ngày, ban đêm người thưa thớt hơn một chút. Hiện tại trời đã gần sáng, dòng người lại càng trở nên vắng vẻ.

Lúc này, một thanh niên có tướng tá thô kệch bước vào thương lầu. Gương mặt y hằn lên vẻ phong trần, râu ria lởm chởm, liếc mắt một cái là biết ngay hạng người quanh năm lưu lạc trong tinh không.

Kẻ này chính là Ninh Thành sau khi đã đeo mặt nạ pháp bảo. Lúc này, dù là người quen thuộc nhất cũng tuyệt đối không thể nhận ra hắn.

"Vị bằng hữu này, xin hỏi ngài muốn mua gì?" Gã sai vặt nở nụ cười niềm nở tiến lại gần. Hắn thừa biết những tu sĩ lưu lạc tinh không như Ninh Thành thường ra tay rất hào phóng, nhưng đồng thời cũng là hạng người khó nhằn nhất.

"Ta muốn tìm Hư Không chiến hạm. Tốc độ phải nhanh, khả năng chiến đấu phải mạnh một chút." Ninh Thành dùng giọng khàn khàn đáp lại.

"Mời đi theo ta." Gã sai vặt dẫn Ninh Thành đến một sảnh đường rộng lớn, bên trong đậu đầy đủ loại Hư Không chiến hạm với đủ mọi kích cỡ.

Ninh Thành vốn chẳng am hiểu gì về chiến hạm, đành nói thẳng yêu cầu: "Ta muốn chiến hạm cấp Tinh Hà, hơn nữa phải là loại đến từ các hành tinh khoa học kỹ thuật thực thụ, tốt nhất là có trang bị Lưu Không Pháo."

Gã sai vặt vẻ mặt hơi buồn bực, đáp: "Chiến hạm cấp Tinh Hà có lắp đặt Lưu Không Pháo hiện tại Lý Lan Tinh chưa có bán. Hoặc giả, bằng hữu có thể tới buổi đấu giá tổ chức vào ngày mai xem sao, có điều giá cả ở đó chắc chắn sẽ không thấp đâu."

Tu vi của Ninh Thành nhìn qua không cao lắm, ý của gã sai vặt rất rõ ràng: Muốn có chiến hạm tinh không cao cấp thì túi tiền cũng phải đủ dày. Cùng một món đồ, giá ở đấu giá hội thường cao hơn bên ngoài một đến hai phần, chưa nói tới loại chiến hạm cấp Tinh Hà quý hiếm này.

Ninh Thành không để tâm đến lời mỉa mai ngầm của gã sai vặt. Hắn chợt nhớ tới cuốn sổ tay đấu giá mình vừa có được, liền vội vàng chào hỏi một tiếng rồi nhanh chóng rời khỏi thương lầu.

...

Tại quán trọ Cẩm Phàm, Lam Á và Thạch Ngu Lan đang ngồi đối diện nhau. Hai người hiện giờ không nhẫn trữ vật, không pháp bảo, cũng chẳng có lấy một đồng Tinh tệ, dù muốn ra ngoài cũng lực bất tòng tâm.

"Ninh Thành nói huynh ấy sẽ qua đây..." Thạch Ngu Lan khó khăn thốt ra một câu. Nếu có cách nào khác, nàng thực sự không muốn ở lại nơi này.

Lam Á thở dài: "Lần trước ta cũng bị lột sạch sành sanh, kết quả là Ninh Thành tặng cho một chiếc nhẫn. Không ngờ lần này lại lặp lại cảnh cũ, thật là..."

"Lần trước là chuyện gì vậy?" Thạch Ngu Lan vậy mà vẫn còn tâm trí để tò mò.

"Lần trước ta vô tình kích phát Viêm Hỏa trong hư không, suýt chút nữa thì bị thiêu chết... Không, không phải cái đó, là vì ta bất cẩn đi vào hẻm núi Minh Hư... Cũng không phải vì hẻm núi Minh Hư, nhẫn của ta đúng là bị Viêm Hỏa thiêu rụi thật..." Lam Á không muốn nhắc lại những chuyện đó, dù sao lúc ấy nàng cũng quá đỗi chật vật, lời nói có chút lộn xộn.

Thạch Ngu Lan kinh ngạc nhìn Lam Á: "Lam Á sư tỷ, ý của tỷ là... quần áo cũng bị thiêu sạch, sau đó..."

Gương mặt Lam Á khẽ ửng hồng: "Bôn ba trong tinh không, chuyện này cũng không có gì to tát. Vừa nãy ta nói chưa hết, quần áo không bị cháy sạch hoàn toàn, ta có một bộ nội giáp rất tốt..."

Chính nàng cũng cảm thấy lời giải thích này thật yếu ớt. Nội giáp "rất tốt" nói trắng ra cũng chỉ là một bộ tiết y (đồ lót) bền chắc mà thôi.

Cấm chế nơi cửa phòng rung động khiến Lam Á thở phào nhẹ nhõm, nàng thực sự không muốn tiếp tục đề tài xấu hổ này nữa.

"Vô Danh? Vào đi." Lam Á gọi một tiếng, theo bản năng liếc nhìn Thạch Ngu Lan. Chuyện của Kinh Vô Danh và Thạch Ngu Lan nàng đều đã biết. Hai người này có thể coi là một đôi bi kịch, nàng cũng chẳng biết nói gì thêm.

Kinh Vô Danh sắc mặt hơi tái nhợt, y lắc đầu: "Ta không vào đâu. Ở đây có hai chiếc nhẫn, các muội mỗi người một chiếc đi."

Dứt lời, y liền nhét nhẫn vào tay Lam Á.

"Cái của ta thì thôi đi, huynh cầm về đi. Ta nợ huynh quá nhiều rồi, không muốn nợ thêm nữa." Giọng Thạch Ngu Lan vô cùng bình thản.

Kinh Vô Danh không nhận lại nhẫn: "Muội không nợ ta, ta cũng không nợ muội. Bất Hiếu Tỉnh Hạo đã chết rồi, từ nay về sau chỉ có Kinh Vô Danh. Hai chiếc nhẫn này cũng không phải ta tặng, là Tiểu Thành nhờ người mang tới. Tiểu Thành rất bận, hắn không có thời gian."

Nói xong, Kinh Vô Danh quay người rời đi, không dừng lại dù chỉ một khắc.

Thạch Ngu Lan ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của Kinh Vô Danh, hồi lâu không hề cử động.

Trong lòng Lam Á hiểu rõ tại sao Ninh Thành lại để Kinh Vô Danh mang nhẫn tới. Hắn là muốn tạo cơ hội cho hai người trò chuyện thêm, nhưng hiển nhiên ý định của hắn đã thất bại.

Nàng đặt một chiếc nhẫn vào tay Thạch Ngu Lan, kéo nhẹ tay nàng nói: "Chuyện đã qua rồi thì đừng nghĩ nhiều nữa, chuyện này không có ai đúng ai sai cả."

...

Sau khi đưa nhẫn cho Kinh Vô Danh, Ninh Thành trở về phòng mình, lập tức lấy Lưu Lôi Thương ra luyện hóa. Niết Bàn Thương của hắn tuy tốt nhưng hiện tại vẫn chỉ là một khối phôi liệu, chưa thể phát huy tác dụng lớn nhất.

Lưu Lôi Thương là một món Hạ phẩm Đạo khí, lại mang thuộc tính Lôi. Với tu vi hiện tại của Ninh Thành, sử dụng nó là vừa tầm.

Khi Lưu Lôi Thương được luyện hóa hoàn toàn, Ninh Thành nắm chặt trong tay, cảm nhận được một luồng linh tính nhàn nhạt truyền tới. Những tia lôi quang mỏng manh lượn lờ quanh cán thương khiến hắn vô cùng hài lòng. Khối Hỏa Bản Nguyên Tinh kia quả nhiên không uổng phí, những thứ đổi lại đều vô cùng hữu dụng.

Phòng của Nguyễn Danh Thù đối diện với phòng Ninh Thành. Nàng vừa bước ra khỏi cửa liền thấy thấp thoáng có tia sét lóe lên sau lớp cấm chế phòng hắn. Nàng thầm giật mình, chẳng lẽ Ninh Thành là Lôi thuộc tính linh căn? Loại linh căn này cực kỳ hiếm thấy, nếu hắn cứ thế mà ngã xuống thì thật là đáng tiếc.

Nhưng rất nhanh nàng đã lắc đầu. Trong tinh không vô tận, thiên tài ngã xuống nhiều không kể xiết. Đừng nói là Ninh Thành, ngay cả nàng – Nguyễn Danh Thù, vận mệnh cũng chẳng thể tự nắm bắt. Trừ phi có một ngày, nàng tu luyện đến cảnh giới khiến kẻ khác phải ngước nhìn.

Thần thức của Nguyễn Danh Thù vừa chạm vào cấm chế cửa phòng, Ninh Thành đã cảm nhận được, hắn liền thu lại Lưu Lôi Thương. Đối với người phụ nữ này, hắn luôn giữ một sự đề phòng nhất định. Nàng đối xử với hắn quá tốt, nếu chỉ đơn thuần là quan hệ hợp tác thì thật khiến người ta phải nghi ngờ.

Luyện hóa xong Lưu Lôi Thương, Ninh Thành cũng định ra ngoài. Nơi hắn muốn đến tất nhiên vẫn là đấu giá hội. Hôm qua hắn đi đấu giá nô lệ, còn hôm nay là đại hội đấu giá quy mô lớn do Tinh hà Lý Lan tổ chức. Có thể tưởng tượng, với sự góp mặt của vô số Tinh chủ và thiên tài tu sĩ, buổi đấu giá này chắc chắn sẽ vô cùng rầm rộ.

Mục tiêu hàng đầu của Ninh Thành là một thứ: Tử Tiêu Huyền Tinh.

Tử Tiêu Huyền Tinh là vật liệu cần thiết để thăng cấp cho Thiên Vân Song Dực. Theo những gì hắn biết, cứ mỗi lần thăng cấp, Thiên Vân Song Dực sẽ có thêm một đôi hà quang. Hiện tại đôi cánh của hắn đã có hai đôi hà quang, nếu thêm một đôi nữa, tốc độ chắc chắn sẽ còn kinh khủng hơn.

Chính vì thấy Tử Tiêu Huyền Tinh trong danh sách mà hắn mới bỏ ra một trăm Lam tệ để mua cuốn sổ tay kia. Giờ nghe nói còn có cả chiến hạm cấp Tinh Hà thực thụ, hắn lại càng thêm háo hức.

...

Đây đã là buổi đấu giá lớn thứ ba được tổ chức tại thành Toàn Ngọc trong vòng một tháng qua, và chắc chắn chưa phải là buổi cuối cùng. Lý do đơn giản là vì hiện tại nơi đây đang quy tụ những kẻ giàu có nhất và những bảo vật trân quý nhất của cả tinh hà.

Ninh Thành không thuê được phòng bao, không phải vì hắn thiếu tiền mà là vì thân phận không đủ tầm. Hắn cũng chẳng mấy để tâm, quy mô buổi đấu giá này vượt xa cái chợ nô lệ hôm qua. Mỗi vị khách đều có một không gian cách biệt, nếu kích hoạt cấm chế thì thần thức kẻ khác không thể xâm nhập, chẳng khác gì một phòng bao nhỏ.

Tuy nhiên, rất ít người cách biệt hoàn toàn chỗ ngồi của mình, làm vậy chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này". Trong buổi đấu giá, ngươi ra giá cũng chẳng ai biết ngươi là ai, mỗi người tham gia đều có một số hiệu duy nhất, chỉ bản thân mới biết.

Hơn nữa, việc ra giá cũng không cần phải gào thét rầm rĩ, chỉ cần nhập mức giá muốn trả vào bảng điều khiển trước mặt là xong. Nếu giá của ngươi cao nhất, tất cả mọi người sẽ thấy nó hiển thị trên màn hình giám sát trận pháp khổng lồ. Đấu giá thành công, món đồ cũng không được người ta mang tới tận nơi, mà sau khi hoàn tất giao dịch, vật phẩm sẽ tự động được truyền tống đến trước mặt ngươi.

Ninh Thành vẫn xuất hiện với dáng vẻ một kẻ lưu lạc tinh không râu ria lởm chởm. Hắn không cách biệt vị trí của mình, ở đây cũng chẳng ai nhận ra hắn.

Buổi đấu giá chưa bắt đầu, Ninh Thành đã nhận thấy Nguyễn Danh Thù cũng đã tới. Ngoài ra, gã Tinh chủ cằm nhọn Mâu Phổ cũng xuất hiện.

Đợi thêm chừng một nén nhang, một nữ tu ăn mặc trang trọng bước lên lễ đài chính. Nàng cúi người chào khán đài rồi cất giọng: "Buổi đấu giá hôm nay do ta chủ trì, ta là chấp sự Dụ Ni của Tinh Phương thương hội. Hy vọng các vị sẽ hài lòng với những bảo vật hôm nay. Món đồ đầu tiên là một quả trứng yêu thú Tinh Không Thiên Liệt Bạo Viên, giá khởi điểm là một triệu Thanh tệ, mỗi lần tăng giá không thấp hơn mười vạn Thanh tệ. Bây giờ, xin mời ra giá."