Một vị tu sĩ Thiên Vị Cảnh mặc hoa phục, gương mặt rạng rỡ nụ cười bước lên lễ đài chính của Tân Khách Điện. Lão chắp tay hành lễ với toàn thể quan khách, dõng dạc nói:
— Các vị bằng hữu tôn quý, các vị tân khách phương xa...
— Khoan đã...
Mọi người đều biết vị tu sĩ này chuẩn bị tuyên bố về đại điển Vĩnh Hằng Tinh Không Đế, nhưng không ai ngờ rằng lời lão lại bị cắt ngang đúng lúc này. Trong nháy mắt, vô số ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Hành động này rõ ràng là không nể mặt Thủy gia một chút nào. Trong một đại điển trọng đại như thế này mà lại ngắt lời chủ nhà, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt họ, thậm chí có thể coi là một lời khiêu chiến trực diện.
"Kẻ này xong đời rồi", đó là ý nghĩ chung của tất cả mọi người. Ngay cả Ninh Thành cũng nghĩ vậy. Không một thế lực nào có thể dung thứ cho sự sỉ nhục này, huống chi là Thủy gia danh tiếng lẫy lừng của thành Mạc Y.
Nhưng khi Ninh Thành nhận ra người vừa lên tiếng chính là nữ tử trẻ tuổi đi cùng Điền Mộ Uyển, hắn không khỏi kinh ngạc. Tu vi của nàng, hắn nhìn không thấu, nhưng hắn biết nàng tuyệt đối không đơn giản. Một nữ tu không có tinh luân mà lại lợi hại như thế, theo lời Chung Ly Bạch Khiết, nếu không phải nàng tu luyện công pháp hỗn độn thì chính là bản nguyên công pháp của nàng hoàn toàn khác biệt với vị diện này.
Hắn chưa từng nghĩ nàng tu luyện công pháp rác rưởi, bởi nếu công pháp rác rưởi mà có thể khiến hắn không nhìn ra tu vi thì loại "rác" đó cũng quá kinh khủng rồi. Lúc nãy hắn còn đang thắc mắc người đưa Điền Mộ Uyển đến đây là ai, giờ nàng đã chủ động lộ diện.
Ban đầu Ninh Thành không quá chú ý đến nữ tử váy xanh này, nhưng khi ánh mắt hắn thực sự dừng lại trên gương mặt nàng, một cảm giác kinh diễm trào dâng. Thật là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần! Trong ký ức của hắn, chỉ có dung mạo của Thẩm Cầm Du mới có thể sánh ngang với nàng.
Vẻ đẹp của Thẩm Cầm Du là thứ đẹp nhất mà Ninh Thành từng thấy. Lần đầu nhìn thấy Thẩm Cầm Du, thứ hiện lên trong đầu hắn không chỉ là nhan sắc, mà là một bức tranh sơn thủy hữu tình, một khúc nhạc tuyệt diệu nhất thế gian.
Giờ đây, trên người nữ tử váy xanh này, hắn lại một lần nữa thấy được dung nhan nghiêng nước nghiêng thành ấy. Nhưng vẻ đẹp của nàng và Thẩm Cầm Du lại thuộc về hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Nếu Thẩm Cầm Du là một bức tranh sơn thủy, thanh khiết như đóa sen mới nở, thì nữ tử này lại mang vẻ đẹp tự nhiên không chút gọt giũa, một gương mặt hoàn mỹ không tì vết. Làn da trắng ngần thoáng ửng hồng, tràn đầy sức sống của thiếu nữ đôi mươi. Đôi mắt nàng sáng trong, thuần khiết đến mức dường như mọi thứ xấu xa trên đời này đều sẽ bị tan chảy dưới cái nhìn ấy.
Điều khiến Ninh Thành kinh ngạc hơn cả là hắn cảm nhận được ở nàng một loại khí chất "tiên hóa" khó lòng giải thích. Trong ấn tượng của hắn, Tiên nhân vốn chỉ là truyền thuyết cổ xưa của Hoa Hạ. Từ khi bước chân vào con đường tu luyện, trở thành một Tinh Không tu sĩ thực thụ, hắn hiểu rằng tu sĩ và Tiên nhân trong truyền thuyết là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Vậy mà lúc này, hắn lại có cảm giác nữ tử trước mặt chính là một vị Tiên chân chính, một cảm giác vô căn cứ nhưng vô cùng mãnh liệt.
Ninh Thành nhanh chóng thu hồi ánh mắt, và nhận ra những tu sĩ xung quanh cũng đều đang ngây người trước nhan sắc của nàng.
— Lớn mật! Chỗ của Thủy gia mà hạng nữ nhi thường tình như ngươi cũng dám vô lễ sao? Cút ra ngoài cho ta!
Hai vị tu sĩ Thiên Vị Cảnh đứng cạnh lễ đài đồng thanh quát lớn rồi cùng lúc lao tới. Nhìn động tác của họ, rõ ràng là muốn tóm lấy nữ tử này ném ra ngoài đại điện.
"Bùng bùng... oanh!"
Hai bóng người xẹt qua, kèm theo những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Các tu sĩ trong điện đều sững sờ như Ninh Thành, nhìn trân trân vào hai cái lỗ thủng khổng lồ trên bức tường đại điện. Hai vị Thiên Vị Cảnh vừa ra tay, chỉ trong chớp mắt đã bị nữ tử váy xanh đánh bay ra ngoài. Thậm chí không ai kịp nhìn rõ nàng đã ra tay như thế nào.
Ngay cả cường giả Vĩnh Hằng Cảnh cũng khó lòng đánh bay hai vị Thiên Vị Cảnh một cách gọn nhẹ như vậy trong tình huống bất ngờ. Chưa kể, phòng ngự trận pháp của đại điện này đâu phải đồ trang trí, vậy mà tường điện vẫn bị phá nát dễ dàng. Cả đại điện rơi vào im lặng tuyệt đối. Chuyện mà Vĩnh Hằng Cảnh cũng khó làm được, nàng lại tùy tay thực hiện, điều này chỉ có một khả năng duy nhất: tu vi của nàng vượt xa Vĩnh Hằng Cảnh. Chẳng trách nàng dám ngông cuồng như vậy, hóa ra thực lực chính là chỗ dựa.
— Hừ. — Nữ tử lạnh lùng hừ một tiếng, vẻ mặt vẫn đầy vẻ không hài lòng dù đã ra tay đánh người.
Đánh người của Thủy gia ngay trong đại điển Vĩnh Hằng Tinh Không Đế, chuyện này rõ ràng đã xé ra to. Tuy nhiên, đám tu sĩ Thủy gia chỉ dám đứng từ xa quan sát, không một ai dám tiến lên nửa bước.
— Lui xuống hết đi... — Một giọng nói uy nghiêm vang lên, đám tu sĩ Thủy gia đang sợ hãi lập tức rút lui không còn tăm tích.
Một luồng uy áp mạnh mẽ ập tới. Ninh Thành vận chuyển tinh nguyên quanh thân, dễ dàng ngăn cản luồng khí thế này ở bên ngoài. Ánh mắt hắn hướng về phía người vừa bước tới — một nam tử tóc vàng rực rỡ, cao hơn hai mét, khuôn mặt dài như mặt ngựa, khiến người ta chỉ nhìn một lần là không thể quên.
— Đệ tử Thủy gia không hiểu quy củ, mạo phạm đạo hữu, mong đạo hữu đừng chấp nhặt với đám tiểu bối. Lão hủ là Thủy Quang Hi, chưa kịp thỉnh giáo quý danh đạo hữu. — Nam tử mặt ngựa tóc vàng nói năng vô cùng cung kính với nữ tử váy xanh.
Ninh Thành bấy giờ mới hiểu, hóa ra kẻ này chính là gia chủ Thủy gia — Thủy Quang Hi, người vừa mới đột phá Vĩnh Hằng Cảnh.
Nữ tử váy xanh gật đầu:
— Thủy đạo hữu khách sáo rồi. Ta họ Diệp, đến Huyền Hoàng Tinh Lục này cũng chỉ là vô tình lạc bước. Hôm nay mượn dịp đại điển của Thủy đạo hữu, ta muốn tìm mua hai thứ đồ.
Ninh Thành thầm nghĩ, nữ tử họ Diệp này cũng thật thông minh. Thứ nàng cần chắc chắn rất kỳ lạ, hiệu buôn bình thường không có. Đại điển của Thủy Quang Hi hội tụ toàn những cường giả đỉnh tiêm của Huyền Hoàng Tinh Lục, thứ không mua được ở hiệu buôn thì rất có thể sẽ tìm thấy ở những người này.
Tuy nhiên, dù thực lực nàng có mạnh đến đâu, Ninh Thành cũng không tán thành cách làm việc này. Nếu là hắn, hắn sẽ đợi đại điển kết thúc rồi mới đề cập đến chuyện trao đổi. Thông thường những đại hội thế này đều có hoạt động giao dịch giữa các tu sĩ, chẳng cần phải vội vàng làm gì.
— Hóa ra là vậy. Diệp đạo hữu quang lâm Thủy gia, đó là vinh hạnh của chúng ta. — Thủy Quang Hi cười ha hả chắp tay, lời lẽ cực kỳ khách khí, không lộ ra chút bất mãn nào.
Nói xong, lão còn tươi cười chắp tay với quan khách trong điện:
— Hôm nay là ngày vui Thủy Quang Hi ta tấn cấp Vĩnh Hằng Tinh Không Đế, cảm ơn các vị bằng hữu đã nể mặt đến đây. Vốn dĩ đại điển sẽ kéo dài, nhưng vì Diệp đạo hữu cần trao đổi vật phẩm, ta mạn phép làm chủ, dời buổi trao đổi lên trước đại điển. Không thể vì chuyện của lão hủ mà làm lỡ việc của Diệp đạo hữu được.
Ninh Thành thừa hiểu lời nhượng bộ này của Thủy Quang Hi tuyệt đối không phải ý nguyện thật sự. Nữ tử váy xanh kia hẳn đã đắc tội lão rồi. Trong tình cảnh này, dù ở đây có thứ nàng cần, cũng chẳng ai dám đứng ra giao dịch, trừ phi kẻ đó thực lực cực mạnh, không sợ Thủy gia trả thù.
Nữ tử họ Diệp nhíu mày, rõ ràng cũng nhận ra đạo lý trong đó, nàng chắp tay đáp:
— Thủy đạo hữu, do ta hơi nóng lòng nên lúc nãy có phần lỗ mãng. Thôi thì cứ theo quy cũ, đợi đại điển của đạo hữu kết thúc rồi hãy tổ chức giao dịch vậy.
Thủy Quang Hi trầm ngâm một lát rồi gật đầu:
— Vậy đa tạ Diệp đạo hữu đã thông cảm.
Xung đột tạm thời được hóa giải nhờ sự xuất hiện của Thủy Quang Hi. Ngay sau đó, linh quả, linh tửu thượng hạng được mang lên liên tục. Giữa đại điện là màn múa của các nữ tu xinh đẹp, không khí trông có vẻ vô cùng hài hòa.
Dường như vì kiêng dè nữ tử họ Diệp kia, màn múa không kéo dài lâu. Thủy Quang Hi liếc mắt ra hiệu cho vị tu sĩ chủ trì. Người nọ lập tức bước ra, cho các nữ tu lui xuống rồi tuyên bố:
— Hôm nay không chỉ là ngày mừng tộc trưởng tấn cấp Vĩnh Hằng Tinh Không Đế, mà Thủy gia ta còn có thêm một hỷ sự nữa. Nhân dịp các anh tài tinh không hội tụ về đây, Thủy gia quyết định kén rể cho Vô Thường, tìm một vị phu quân cùng nàng sánh vai ngao du tinh không, tay trong tay tiến bước trên con đường tu hành.
Ninh Thành nhìn Đoạn Can Thái đang ngồi phía trước. Tên nhóc này bỏ ra bao nhiêu tài vật tặng lễ, chắc chắn là có mưu đồ. Không ngờ Thủy gia lại tuyên bố kén rể chứ không chỉ đích danh y. Không biết lát nữa công dã tràng, y sẽ nổi trận lôi đình đến mức nào.
Vừa dứt lời, một nữ tử mặc váy đỏ rực rỡ dưới sự hộ tống của Thủy Thải Kiều bước ra. Ninh Thành nhìn thấy Thủy Vô Thường cũng không khỏi thầm khen ngợi, nhan sắc nàng không hề kém cạnh Điền Mộ Uyển. Vẻ đẹp yểu điệu, mong manh ấy mang một sức hút đặc biệt, khiến người ta khó lòng rời mắt. Tuy nhiên, Ninh Thành cảm thấy nữ tử này có chút gì đó giả tạo, làm bộ làm tịch.
Tu vi của Thủy Vô Thường là Thiên Mệnh Cảnh viên mãn, nhưng tinh luân sau lưng lại rõ nét vô cùng, chứng tỏ tiềm lực và thực lực đều cực kỳ đáng nể.
Những tràng pháo tay vang dội, nhiều tu sĩ trẻ tuổi đã bắt đầu nóng lòng muốn thử sức. Những kẻ đến đây ai chẳng là cường giả một phương? Họ thường mang theo con cháu hoặc hậu bối xuất sắc trong gia tộc. Không nói đến việc Thủy Vô Thường là một thiên tài xinh đẹp, chỉ riêng việc kết thông gia với Thủy gia đã là một cơ hội ngàn vàng.
— Vô Thường sư muội, đây là món đồ nhỏ ta có được trong một buổi đấu giá, xin được mượn hoa dâng Phật tặng cho muội. — Một nam tử áo bạc đứng dậy, đưa hộp ngọc cho tùy tùng. Tên tùy tùng cung kính dâng hộp ngọc đến trước mặt Thủy Vô Thường.
Thủy Vô Thường nhận lấy hộp ngọc, tùy ý mở ra xem. Khi nhìn rõ vật bên trong, sắc mặt nàng khẽ biến, lập tức lộ vẻ vui mừng khôn xiết, khẽ cúi người nói:
— Đa tạ Nguyễn đại ca, nhưng món quà quý giá thế này...
Nam tử áo bạc mỉm cười, cắt ngang lời nàng:
— Chút đồ mọn không đáng nhắc tới. Nếu Vô Thường sư muội không nhận, tức là coi thường Nguyễn Trì ta rồi.
Đoạn Can Thái bỗng nhiên nói nhỏ:
— Ninh huynh, lát nữa huynh cũng phải giúp ta tặng một món đồ.
Ninh Thành lạnh lùng hừ một tiếng:
— Đoạn huynh, đôi chân của ta quý giá lắm, không dễ dàng chạy việc cho người khác đâu.