Tạo Hóa Chi Môn

Chương 792. Ô Minh Quỷ Đằng Tiến Hóa

Tiêu Khải Thụy muốn sát hại Ninh Thành, nhưng sát ý trong lòng Ninh Thành đối với lão còn nồng đậm hơn gấp bội. Trong lúc hắn đang cháy ruột cháy gan đi tìm Yến Tế, kẻ này lại dám cản đường.

Trường thương của Ninh Thành lại một lần nữa đâm ra, vẫn là chiêu "Lạc Nhật Hoàng Hôn". Tiêu Khải Thụy thấy vậy thì thầm thở phào, thậm chí còn lộ vẻ giễu cợt. Cùng một loại thần thông, lần đầu đã không làm gì được lão, lần thứ hai còn dùng lại, xem ra tiểu tử này cũng chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh.

Vừa buông lỏng cảnh giác, Tiêu Khải Thụy lập tức vung tay bắn ra hàng loạt bóng đen mờ mịt. Ngũ Sắc Sâm La Phiên lại biến hóa thành năm loại màu sắc, nhanh chóng khuếch trương, ngưng tụ thành một không gian ngũ sắc mới. Có điều lần này lão không dùng nó để trói buộc Ninh Thành, mà chỉ muốn phong tỏa khu vực chiến đấu, đề phòng hắn bỏ chạy.

Những bóng đen mà Tiêu Khải Thụy tung ra đột nhiên nứt toác trong không gian ngũ sắc, một phân thành hai, hai phân thành bốn, bốn phân thành tám... Tốc độ nhanh đến mức chỉ trong chớp mắt đã hóa thành vô số đốm đen chi chít, dày đặc như mây mù.

Nhìn thấy những đốm đen mang theo khí tức sự sống này vây khốn tứ phía, Ninh Thành cảm nhận được một mối nguy hiểm cực độ đang rình rập.

Chúng phát ra tiếng vo ve ghê người, lao thẳng về phía hắn như thiêu thân lao vào lửa. Trong lúc di chuyển, không gian xung quanh còn phát ra tiếng xèo xèo của sự ăn mòn.

Ninh Thành không chỉ cảm thấy nguy hiểm, mà ngay cả da đầu cũng tê rần. Vô số đốm đen kia chẳng khác nào bầy côn trùng hung hãn vô tận, hoàn toàn phớt lờ lãnh vực của hắn mà xông tới. Một khi bị chúng bám lấy, e rằng đến cả mảnh xương vụn cũng sẽ bị ăn mòn sạch sẽ.

Ngay khi Ninh Thành định tế ra Thời Gian Luân, hắn chợt cảm nhận được ý chí chiến đấu mãnh liệt truyền đến từ Ô Minh Quỷ Đằng Vương.

Tâm niệm vừa động, hắn lập tức vung tay thả Ô Minh Quỷ Đằng Vương ra ngoài.

Vừa xuất hiện, Ô Minh Quỷ Đằng Vương đã điên cuồng sinh trưởng. Trái ngược với sự phân tách của làn khói đen, từ thân chính của quỷ đằng bắt đầu mọc ra vô số nhánh phụ, nhánh phụ lại nảy thêm nhánh con. Chỉ trong hơi thở, nó đã phủ kín không gian xung quanh.

Bầy đốm đen của Tiêu Khải Thụy như gặp phải khắc tinh, bị các nhánh của Ô Minh Quỷ Đằng Vương hút sạch. Một vài đốm đen lớn có vẻ đã sinh ra linh trí, cố gắng né tránh nhưng đều bị các vòi đằng hung hãn quấn chặt lấy rồi nuốt chửng.

Ninh Thành thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhận ra Tiêu Khải Thụy đang luyện một môn ma công tà môn, nhưng đen đủi cho lão là gặp đúng lúc Ô Minh Quỷ Đằng Vương vừa mới tiến hóa.

Trong lúc Tiêu Khải Thụy còn đang bàng hoàng, chiêu "Lạc Nhật Hoàng Hôn" của Ninh Thành đã ập đến. Thời gian ngưng đọng, vạn vật đông cứng.

Tiêu Khải Thụy gầm lên một tiếng, nhưng chưa kịp thoát khỏi sự khống chế của thời gian, lão đã thấy ở nơi tận cùng của bóng hoàng hôn xuất hiện một con đường cổ xưa heo hút. Lão vô thức bước một bước, và rồi thấy mình đang đứng giữa con đường ấy.

Đường cổ xa xăm, gió lốc cuộn lên bụi cát mịt mù, che khuất tầm nhìn, chỉ còn thấy những bóng hình mờ ảo phía trước.

Giữa làn cát bụi, lão thấy lại cảnh tượng năm xưa trước khi dấn thân vào con đường tu đạo, giây phút tuyệt tình chia ly với người thương. Ở phía bên kia bụi mịt, người con gái ấy đôi mắt đỏ hoe nhìn lão, van nài lão đừng rời đi.

Một nỗi bi thương vô hạn tràn ngập tâm trí, sự lưu luyến khiến lão không thể đưa ra quyết định. Vào khoảnh khắc này, thế giới của lão chỉ toàn một màu xám xịt của nỗi buồn. Là ở lại nương tựa, hay là dứt áo ra đi?

Trước mắt là đường cổ, gió tây, cát bụi; là con ngựa gầy, người tình cũ, và xóm nhỏ quê nghèo...

Con ngựa gầy bên cạnh khẽ hí vang như nhắc nhở lão phải đi thôi, nhắc nhở lão rằng có một thiên địa rộng lớn hơn đang chờ đợi, rằng nơi đây chỉ là một trạm dừng chân trong cuộc đời, và lão phải kiên định với đạo tâm của mình.

Cát vàng lại cuộn lên, cuốn trôi bóng hình mờ ảo của người thương vào hư vô. Lão định đuổi theo, nhưng đạo tâm cứng như sắt đá đã thôi thúc lão dứt khoát quay lưng lại.

Một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột nảy sinh từ sâu thẳm tâm hồn, nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể, khiến mọi ảo ảnh tan biến sạch sẽ.

Cảm nhận được hơi thở tử vong đang cận kề, Tiêu Khải Thụy kinh hãi đến mức hồn bay phách lạc. Lão chẳng kịp suy nghĩ, điên cuồng thiêu đốt thọ nguyên để vặn mình né tránh.

Đúng lúc lão vừa tỉnh lại và xoay người, trường thương của Ninh Thành đã đâm xuyên qua ngực trái của lão.

"Phập!" Một màn sương máu tung tóe, Tiêu Khải Thụy hóa thành một đạo hắc quang biến mất tăm tích giữa tinh không.

Ninh Thành đổ sụp xuống lưng Ô Minh Quỷ Đằng Vương, há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Tiêu Khải Thụy quá mạnh, không chỉ thực lực mà đạo tâm cũng kiên định vô cùng. Hắn đã dùng cả "Lạc Nhật Hoàng Hôn" lẫn thần thông "Mạc Tương Y" mà vẫn không giết nổi lão, chỉ lấy đi được một cánh tay.

Việc thi triển liên tiếp các đại thần thông chống lại cường địch khiến Ninh Thành kiệt sức. May mà Tiêu Khải Thụy trọng thương nên lập tức chạy trốn, nếu lão còn ở lại, e rằng Ninh Thành cũng sẽ gặp đại hạn.

Nuốt vài viên đan dược, Ninh Thành hít một hơi sâu. Hắn hiểu rõ đối thủ càng mạnh thì cái giá phải trả cho thần thông càng lớn, đặc biệt là "Mạc Tương Y", đối thủ đạo tâm càng vững thì hắn càng dễ bị phản phệ.

Nếu là tu sĩ Vĩnh Hằng hậu kỳ bình thường, dưới đòn phối hợp này sớm đã mất mạng từ lâu. Tiêu Khải Thụy không phải hạng xoàng, nhưng Ninh Thành biết, nếu lão không chứng đạo thì đây chính là lúc lão ở gần trình độ của hắn nhất. Đợi hắn tấn thăng Vĩnh Hằng, Tiêu Khải Thụy sẽ không còn là cái đinh gì nữa.

*

Tiêu Khải Thụy không hề hay biết Ninh Thành cũng đã sức cùng lực kiệt. Thực tế, dù có biết, lão cũng không dám mạo hiểm ở lại. Lúc này lão đã hối hận xanh mặt vì dám chặn đường Ninh Thành.

Lão không ngờ sự tiến bộ của hắn lại đáng sợ đến thế, chỉ sau vài năm mà đã đạt tới cảnh giới này. Chẳng trách Xuyên Tâm Lâu không dám đánh tử chiến với hắn. Giờ đây, Tiêu Khải Thụy mới nhận ra tầm nhìn của mình còn kém xa Xuyên Tâm Lâu. Nếu không nhờ đạo tâm kiên định, dứt khoát quay đầu trước sự mê hoặc của thần thông, thì hôm nay lão đã tan xác giữa vũ trụ này rồi.

*

Ninh Thành không có tâm trí đâu mà đuổi theo Tiêu Khải Thụy, hắn cần phải quay về ngay lập tức. Nhưng khi vừa định tế ra Tinh Không Luân, những tiếng sấm rền vang đã dội lên từ phía trên tinh không.

Trải qua bao lần độ kiếp, Ninh Thành thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lôi kiếp đang tới!

Lôi kiếp? Ninh Thành nhíu mày nhìn vùng tinh không đang gào thét phía xa. Hắn thực sự không hiểu tại sao lúc này lại có lôi kiếp, chẳng lẽ hắn đột phá Vĩnh Hằng? Nhưng hắn cảm thấy mình vẫn còn thiếu một bước nữa mới chạm tới ngưỡng cửa đó cơ mà.

Độ kiếp hắn không sợ, hắn chỉ sợ lãng phí thời gian quý báu.

Đúng lúc đó, Ô Minh Quỷ Đằng Vương truyền đến một ý niệm, bảo Ninh Thành hãy tránh xa ra một chút. Hắn bấy giờ mới vỡ lẽ, thì ra kẻ độ kiếp là nó.

Dù nôn nóng quay về, Ninh Thành cũng đành phải nén lòng chờ đợi.

Chín đạo lôi điện ầm ầm giáng xuống, Ô Minh Quỷ Đằng Vương thu hẹp các nhánh cây lại, hóa thành chín vòi đằng khổng lồ nghênh chiến. Mùi khét lẹt bốc lên nồng nặc, các nhánh cây bị điện giật cho cháy đen, nhưng nó không hề lùi bước. Ninh Thành định ra tay giúp sức nhưng rồi lại thôi. Bất kỳ sinh linh nào khi độ kiếp cũng là một lần lột xác, hắn can thiệp vào có khi lại làm hại nó.

Ô Minh Quỷ Đằng Vương không làm hắn thất vọng. Dù bị thiêu cháy, các nhánh mới lại nhanh chóng mọc ra, liên tục chống chọi với lôi kiếp. Qua sợi dây liên kết tâm linh, Ninh Thành cảm nhận được sự đau đớn nhưng cũng thấy khí tức của nó đang ngày một cường đại hơn.

"Oanh oanh oanh..." Sau khi những đạo lôi kiếp cuối cùng kết thúc, trên tinh không bỗng rủ xuống những đám mây linh khí rực rỡ. Các nhánh quỷ đằng vươn ra điên cuồng hấp thụ lấy món quà của thiên địa này.

Thêm một canh giờ trôi qua, khí tức của Ô Minh Quỷ Đằng Vương đã trở nên vô cùng mạnh mẽ. Một giọng nói rõ ràng vang lên trong ý thức của Ninh Thành: "Lão gia, ta độ kiếp thành công rồi! Giờ ta có thể hoàn toàn rời khỏi Chân Linh Thế Giới, chỉ cần hóa thành một đạo đằng văn là được."

Lão gia? Ninh Thành ngẩn người, rồi nhanh chóng hiểu ra. Cái tên Ô Minh Quỷ Đằng này chắc chắn là học lỏm từ con trâu ngốc kia đây mà.

"Hóa thành đằng văn đi, ngươi đã làm lãng phí mất mấy canh giờ của ta rồi, phải đi ngay thôi." Ninh Thành gật đầu.

Vừa dứt lời, Ô Minh Quỷ Đằng khổng lồ biến mất, một tia ô quang lóe lên rồi đậu xuống cổ tay Ninh Thành, để lại một vệt đen mờ nhạt.

"Lúc nãy đám sương đen của Tiêu Khải Thụy là thứ gì vậy?" Vừa điều khiển Tinh Không Luân lao đi, Ninh Thành vừa hỏi.

Giọng của Ô Minh Quỷ Đằng Vương vang lên: "Bẩm lão gia, đó là U Ma Thi Vụ Trùng, một loại cổ trùng cực kỳ lợi hại. Kẻ nào bị chúng vây khốn sẽ bị ăn sạch đến cả nguyên thần cũng không còn. Nhưng gặp phải ta thì chúng coi như tận số. Ta vốn chẳng sợ mấy thứ thuộc về u minh, với ta đó chính là đại bổ."

Ninh Thành tâm niệm khẽ động, Ô Minh Quỷ Đằng không sợ u minh, vậy sau này khi hắn quay lại U Ảnh Thánh Điện, chẳng phải sẽ có một trợ thủ đắc lực sao? Tuy nhiên, giờ hắn còn chưa vào được Vĩnh Hằng Cảnh, chuyện đó vẫn còn quá sớm.

"Lão gia cũng phải cẩn thận với loại sương mù đó, nếu chúng tiến hóa vượt cấp trước khi ta kịp thăng cấp thì ta cũng không nuốt nổi đâu." Nó nhắc nhở thêm.

Ninh Thành ừ một tiếng, hỏi: "Nếu lần trước ta không mua được khối Mộc Bản Nguyên Tinh kia, chắc ngươi không tiến hóa nhanh vậy đâu nhỉ? Nếu không tiến hóa, ngươi có trị được đám sâu đó không?"

Ô Minh Quỷ Đằng Vương có chút hổ thẹn đáp: "Bẩm lão gia, nếu chưa tiến hóa thì ta chịu chết ạ."

Ninh Thành thầm nghĩ thật là may mắn. Nếu không có khối Mộc Bản Nguyên Tinh kia giúp quỷ đằng thăng cấp đúng lúc, thì trong trận chiến với Tiêu Khải Thụy hôm nay, kẻ phải bỏ chạy e là chính hắn. Còn về Ngũ Sắc Liệt Tinh Tiễn, đó là quân bài tẩy cuối cùng, chưa đến bước đường cùng hắn tuyệt đối không muốn dùng tới.