Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Suy nghĩ thật lâu, Ngô Đông Phương dùng dao găm cắt hai cái khăn che mặt màu đen thành sợi nhỏ làm dây thừng, dùng áo chống đạn và tơ lụa lột từ trên thi thể làm thành một cái túi, đã không nỡ bỏ thì chỉ có thể mang đi.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng Minh Uyển đã tới, bởi vì trong thôn vừa xảy ra chuyện, nàng không yên tâm để hài tử ở nhà, liền dẫn theo tới đây.

Ngô Đông Phương nhóm lửa trại, phát hiện mắt Minh Uyển bị sưng.

"Ta nghe nói hôm nay ngươi muốn đi, liền thức cả đêm làm cho ngươi y phục và giày." Minh Uyển đưa y phục và giày đã làm xong cho Ngô Đông Phương.

"Giày của ta vẫn còn đi được, đôi giày này ngươi giữ lại đi." Ngô Đông Phương nhận lấy y phục, đưa giày cho Minh Uyển, đôi giày này được làm bằng da thú và vải gai, mà bản thân Minh Uyển vẫn luôn đi giày cỏ.

"Ngươi cứ giữ lấy mà đi." Minh Uyển lắc đầu từ chối.

Ngô Đông Phương nhìn Minh Uyển một cái, do dự một lát rồi nhận lấy giày, "Thú săn ta đánh được ngày hôm qua đều ở trong sơn động, ngươi dùng muối ướp một chút."

Minh Uyển gật gật đầu, tuy rằng hài tử ở ngay bên cạnh, nàng vẫn nhịn không được rơi lệ.

"Hai thanh đao này ngươi giữ lại dùng, thanh này hỏng rồi, ngươi cũng giữ lấy." Ngô Đông Phương đặt hắc đao bên cạnh Minh Uyển.

Minh Uyển nghẹn ngào gật đầu.

Ngô Đông Phương lại cầm lấy một cây đinh ba đầu lâu, đây là do gỗ và xương quái thú làm thành, dài hơn một mét, "Sau khi ta đi rồi, ngươi tận lực đừng tới sông phía đông bắt cá, nếu mà không tới đó thì không có cái ăn, thì dùng cái này, bắt được cá thì nhanh chóng đi, đừng ở lại bờ sông lâu."

Ngô Đông Phương nói xong, thấy Minh Uyển lại muốn khóc, vội vàng đứng dậy đi về phía sơn động, "Còn mấy con chưa lột da, ta giúp ngươi xử lý xong rồi đi."

Nửa tiếng sau, Ngô Đông Phương xử lý xong thú săn, chạy tới con suối nhỏ phía tây tắm rửa, thay bộ đồ vải gai màu xám Minh Uyển làm cho hắn, để bộ đồ rằn ri cũ nát lại cho Minh Uyển, "Tặng cho ngươi, giữ lại làm kỷ niệm."

"Ngươi còn quay lại nữa không?" Minh Uyển nhận lấy bộ đồ rằn ri.

"Không nói chắc được." Ngô Đông Phương lắc đầu.

"Nếu bên ngoài không tốt, ngươi cứ quay lại, chúng ta vĩnh viễn là bằng hữu." Minh Uyển nói.

"Là hảo bằng hữu." Ngô Đông Phương mỉm cười gật đầu.

Bảy giờ sáng, Vu sư xuất phát, cùng đi có chín người, sáu nam nhân cường tráng và một phụ nữ, trong lòng phụ nữ ôm đứa hài tử may mắn sống sót đêm hôm đó, nữ Thổ tộc vu sư bị trói trên một cái bè trúc giống như cáng, do hai nam nhân khiêng đi.

Bọn họ đi phía trước, Ngô Đông Phương cách bọn họ mấy chục mét ở phía sau xa xa bám theo.

Đây là một con đường núi quanh co giữa những ngọn núi, do cần vận chuyển khoáng thạch, đường núi không dốc, không có dốc lớn thẳng đứng, phần lớn là đường bằng phẳng, bất quá cái giá của việc lấy đường bằng phẳng chính là cần phải uốn lượn vòng vèo giữa những ngọn núi, phải đi không ít đường vòng.

Ngô Đông Phương cũng không vội, hắn vốn dĩ không có chỗ để đi, tới bộ lạc sớm một ngày hay muộn một ngày đối với hắn mà nói không có gì khác biệt quá lớn.

Khoảng hai giờ chiều, nữ Vu sư dừng lại, mọi người ngồi xuống ăn uống nghỉ ngơi, bọn họ có mang theo lương khô, Ngô Đông Phương cũng mang theo thức ăn, bất quá là đồ sống, hắn tìm một ít cành khô gần đó muốn nhóm một đống lửa nhỏ, ai ngờ vừa mới châm lửa nữ Vu sư đã đi tới, dùng đồng trượng hất tung đống lửa.

Ngô Đông Phương ngẩng đầu nhìn nữ Vu sư một cái, không hỏi vì sao, đối phương làm như vậy khẳng định có nguyên nhân của đối phương.

Nữ Vu sư cũng không giải thích vì sao không thể nhóm lửa, liếc xéo Ngô Đông Phương một cái rồi xoay người bỏ đi.

Nữ Thổ tộc vu sư kia những ngày này hầu như không được ăn gì, nữ Vu sư có thể là lo lắng tù binh sẽ chết đói, liền đưa cho nàng ta một miếng thịt muối, nữ Thổ tộc vu sư nghiêng đầu sang một bên, không ăn.

Cũng không có ai đưa thức ăn cho Ngô Đông Phương, Ngô Đông Phương cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, hắn đã từng giúp người trong thôn, cũng từng ngăn cản người trong thôn làm nhục nữ Thổ tộc vu sư, đối với dân làng mà nói tuy rằng hắn không phải kẻ thù, nhưng cũng không tính là bằng hữu.

Do cần phải đeo ống tên, Thùng Cơm bị Ngô Đông Phương treo ở trước ngực, lúc mọi người nghỉ ngơi Ngô Đông Phương liền thả nó ra, Thùng Cơm chạy vào rừng cây ị một bãi, trên đường trở về nhặt được một quả dại, bất quá cắn một miếng phát hiện mùi vị không ngon liền thuận tay ném đi.

Nghỉ ngơi nửa tiếng, nữ Vu sư gọi mọi người tiếp tục lên đường, Ngô Đông Phương mang theo Thùng Cơm đi theo phía sau, trên đường gặp một rừng trúc, bẻ một cây trúc non đưa cho Thùng Cơm, Thùng Cơm nhận lấy cắn rôm rốp, nó không thích thứ này lắm, nhai nát rồi liền nhổ ra, chỉ coi như mài răng.

Khởi hành không bao lâu, phương đông truyền đến một tiếng gầm rú, tiếng gầm rú là từ ngọn núi phía đông ngọn núi mọi người đang đứng truyền tới, khoảng cách thẳng tới nơi này khoảng năm sáu dặm, tiếng gầm rú liên tục và kéo dài "ưm a, ưm a", có chút giống tiếng lừa kêu, nhưng so với tiếng lừa kêu thì kéo dài hơn.

Nghe thấy tiếng gầm rú này, những nam nhân đi cùng không hẹn mà cùng dừng lại, khẩn trương nhìn nữ Vu sư.