Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nữ Vu sư do dự một hồi rồi bước về phía trước, mọi người cẩn thận đi theo phía sau nàng, run run rẩy rẩy, một bộ dáng như đi trên băng mỏng.

Cẩn thận đi thêm hai dặm, mọi người tới khu vực bằng phẳng giữa hai ngọn núi, đúng lúc này, trong núi phía đông lại truyền đến tiếng kêu kỳ quái, mọi người lại dừng lại.

"Hôm nay hình như nó không được vui." Một nam nhân nói với nữ Vu sư.

Ngô Đông Phương không biết "nó" trong miệng đối phương cụ thể là chỉ ai, nhưng lại có thể đoán được trong rừng rậm phía đông có một con vật mà mọi người vô cùng kiêng kỵ, hơn nữa con vật này đã tồn tại rất lâu rồi, người trong thôn đều biết nó.

Nữ Vu sư gật gật đầu, đưa tay về phía nam nhân nói chuyện, nam nhân kia từ trong bọc lấy ra một cái bình gốm màu xám đưa qua, bình gốm hình tròn dẹt, đường kính khoảng ba mươi centimet.

Nữ Vu sư nhận lấy bình gốm, mở nắp bình ra, bưng bình gốm đi về phía trước.

Ngô Đông Phương đứng cách khá xa, không nhìn thấy trong bình gốm đựng thứ gì, nhưng dựa theo hành động của nữ Vu sư mà suy đoán, trong bình hẳn là đựng thứ mà con vật trong rừng phía trước kia thích ăn.

Ngô Đông Phương bắt đầu khẩn trương, nếu nữ Vu sư có thể đánh thắng được con vật kia, căn bản không cần phải tặng lễ vật để đổi lấy việc đối phương cho đi qua, đã là tặng lễ vật để đổi lấy việc cho đi qua thì phải xem tâm trạng của vị đại gia chắn đường kia có tốt hay không, mà tâm trạng của vị đại gia kia hôm nay hình như không được tốt lắm...

Nữ Vu sư bưng bình gốm đi phía trước, mọi người đi theo phía sau nàng, Ngô Đông Phương quan sát địa thế xung quanh một chút rồi bất đắc dĩ đi theo, phía nam bắc ngọn núi này đều là vách núi và khe sâu, chỉ có con đường này có thể đi.

Đi thêm mấy trăm mét trong thấp thỏm, trong núi phía đông lại truyền đến tiếng gầm rú, lần gầm rú này so với hai lần trước kéo dài hơn, vẫn là "ưm a", ưm là âm mũi nặng nề, a là tiếng gầm rú chấn động màng nhĩ, tuy rằng hắn không biết con vật này rốt cuộc là thứ gì, nhưng lại có thể nghe ra đối phương bây giờ không chỉ là không được vui vẻ đơn giản như vậy, mà là đang nổi giận.

Nữ Vu sư có thể cũng phát hiện ra điểm này, nhưng nàng không dừng lại.

Vừa đi theo mọi người, trong lòng Ngô Đông Phương tràn đầy nghi hoặc, dựa theo đối thoại trước đó của mọi người có thể nhìn ra con vật này đã sống ở đây rất nhiều năm, động vật cuồng bạo như vậy chắc chắn sẽ tạo thành uy hiếp nghiêm trọng đối với dân làng vận chuyển khoáng thạch, cho dù bản thân nữ Vu sư không đánh lại nó, cũng hoàn toàn có thể báo cáo lên cấp trên, mời Vu sư lợi hại hơn tới đây giết nó, nhưng nàng ta không làm như vậy, mà là chuẩn bị thức ăn cho con vật kia, đây rõ ràng là thỏa hiệp và dung túng cho tội phạm, cách làm này chỉ có thể giúp cho khí thế hung hăng của bọn chúng tăng thêm, khiến bọn chúng càng ngày càng ngông cuồng.

Trong lúc nghi hoặc hắn cũng làm tốt chuẩn bị tự vệ, hắn đã nhìn thấy trong rừng cây phương đông nam có một cây đại thụ đang lay động kịch liệt, dựa theo tán cây khổng lồ không khó để nhìn ra đó là một cây đại thụ, có thể lay động nó chứng tỏ con vật kia là một con vật khổng lồ.

Phía bắc ngọn núi không có đường, đường vòng qua sườn núi phía nam, từ phía tây đi tới phía nam, Ngô Đông Phương nhìn thấy con vật kia, hắn vốn tưởng rằng lại là một sinh vật thần bí mà hắn chưa từng thấy, không ngờ con vật này hắn lại quen biết, đây là một con hắc hùng khổng lồ, khu rừng rậm này thường có thể nhìn thấy hắc hùng, kích thước giống với hắc hùng hiện đại, nhưng gia hỏa trước mắt này so với đồng loại của nó lớn hơn không chỉ gấp ba lần.

Nhìn thấy con cự hùng, ý nghĩ của Ngô Đông Phương thay đổi, hắn không muốn tự vệ nữa, hắn muốn chạy trốn, điều khiến hắn đưa ra quyết định này không chỉ là kích thước khổng lồ của con cự hùng, còn có ánh mắt của con cự hùng khi nó đột nhiên quay đầu lại, mắt trái của nó bị mù, chỉ còn một con mắt phải, hắn từ con mắt phải duy nhất của con cự hùng nhìn thấy sự cuồng bạo, bá khí túc sát.

Con cự hùng phát hiện ra sự xuất hiện của mọi người, buông tha cây đại thụ bị nó cào cho sắp đổ kia, bốn chân chạm đất đi về phía tây.

Nhìn thấy con cự hùng đi tới, Ngô Đông Phương âm thầm làm tốt chuẩn bị xoay người tăng tốc, bất quá con cự hùng không nhào về phía mọi người, mà là đi tới một tảng đá xanh khổng lồ phía bắc đường rồi dừng lại, dùng con mắt độc nhất kia nhìn nữ Vu sư phía nam tảng đá xanh.

Nữ Vu sư quỳ hai gối xuống, đặt đồng trượng xuống, dùng hai tay giơ cao bình gốm lên quá đầu.

Cùng lúc đó, những người phía sau nàng ta cũng đồng loạt quỳ xuống.

Ngô Đông Phương ngây người, hắn không ngờ nữ Vu sư lại hèn nhát như vậy, dâng thức ăn cho dã thú đã rất mất mặt rồi, bọn họ lại còn quỳ xuống cho con cự hùng.

"Muốn quỳ thì ngươi quỳ, dù sao lão tử cũng không quỳ." Ngô Đông Phương thầm nghĩ.

Tảng đá xanh nơi con cự hùng đứng có kích thước bằng nửa gian phòng, trên đó chi chít những vết cào sâu, trong vòng mấy chục mét xung quanh tảng đá xanh có rất nhiều cây cối đổ rạp, cây to nhất hai người nắm tay nhau cũng không ôm hết, những cây cối này đều bị con cự hùng cào đổ, trên mỗi cây đều có vết cào còn lưu lại. Ngoài ra, dựa theo tình trạng mục nát của những cây đại thụ bị đổ này không khó để nhìn ra, con cự hùng này đã sống ở đây rất lâu rồi.