Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Con cự hùng vừa thở hổn hển, vừa trừng mắt nhìn nữ Vu sư, Ngô Đông Phương vốn dĩ không có ấn tượng tốt gì với nữ Vu sư này, lại nhìn thấy nàng ta không có chút khí tiết nào quỳ lạy súc sinh này, trong lòng không khỏi nảy sinh ý nghĩ đen tối, chỉ mong nàng ta bị con cự hùng vỗ một cái chết luôn.

Đáng tiếc là hắn không được toại nguyện, con cự hùng không giết nữ Vu sư, sau khi bình ổn lại hơi thở gấp gáp, chậm rãi đưa hai chân trước ra nhận lấy bình gốm mà nữ Vu sư giơ lên quá đầu, thuận tay đổ thứ trong bình gốm lên tảng đá xanh, đợi đến khi chất lỏng giống như mật ong bên trong chảy hết, lại đưa bình trả lại cho nữ Vu sư.

Ngô Đông Phương nhìn mà trợn mắt há mồm, cướp đường cướp của hắn thấy nhiều rồi, lần đầu tiên nhìn thấy lấy tiền rồi lại trả lại túi.

Nữ Vu sư nhận lấy bình gốm, đứng thẳng dậy, vẫy tay với mọi người phía sau, một đoàn người chậm rãi và yên tĩnh đi về phía trước.

Ngô Đông Phương cẩn thận đi theo phía sau, đến gần, hắn chú ý tới râu mép của con cự hùng đã bạc trắng, điều này chứng tỏ tuổi của nó đã rất lớn rồi.

Con cự hùng lúc này đang liếm mật ong trên tảng đá xanh, giao dịch tương tự trước đó có thể đã tiến hành rất nhiều lần, vị trí mật ong bị nó liếm ra một cái hố nông bằng cái đĩa.

Ngô Đông Phương đi ngang qua nó, con cự hùng không để ý tới hắn.

"Ưm, ưm, ưm ~" Đúng lúc hắn thở phào nhẹ nhõm muốn hít một hơi thật sâu, Thùng Cơm bắt đầu kêu.

Con cự hùng đột nhiên ngẩng đầu.

Thấy tình hình này, Ngô Đông Phương cố nén lại hơi thở kia, chậm rãi quay đầu lại, chỉ thấy con cự hùng đang dùng con mắt độc nhất kia nhìn thẳng vào hắn.

Ngô Đông Phương không dám động, lúc này con cự hùng cách hắn chưa đầy ba mét, chạy chắc chắn là không kịp rồi.

Nữ Vu sư vốn đang đi phía trước phát hiện Ngô Đông Phương bị chặn lại, vội vàng xoay người chạy về, chắn trước người hắn, thấp giọng hỏi: "Ngươi vừa rồi làm gì?"

"Ta không làm gì cả." Ngô Đông Phương vô cùng xấu hổ, hắn không ngờ nữ Vu sư mà hắn chỉ mong bị hắc hùng vỗ chết kia lại vào thời khắc mấu chốt quay lại cứu hắn.

Đúng lúc này, Thùng Cơm kêu lên rồi thò đầu ra khỏi túi.

Con cự hùng nghe thấy tiếng kêu của Thùng Cơm, ánh mắt lập tức trở nên vô cùng ngưng trọng, đưa chân trước ra đẩy nữ Vu sư đang chắn phía trước, nghiêng đầu nhìn Thùng Cơm đang bị Ngô Đông Phương đeo trước ngực.

"Đừng nhúc nhích." Nữ Vu sư kéo Ngô Đông Phương đang muốn chạy trốn lại.

"Nó muốn làm gì?" Ngô Đông Phương khẩn trương hỏi.

Nữ Vu sư lắc đầu, ra hiệu hắn đừng nói chuyện.

Thùng Cơm không biết nguy hiểm sắp ập tới, nó có thể là ngửi thấy mùi mật ong, ưm ưm bò ra ngoài.

Con cự hùng chậm rãi tới gần, đi tới trước người Ngô Đông Phương, đưa chân trước ra chụp về phía túi vải trước ngực hắn.

Ngô Đông Phương không nỡ nhìn thấy Thùng Cơm gặp phải tai ương, muốn mang theo nó chạy trốn, nữ Vu sư có thể đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, nắm chặt tay hắn, ra hiệu hắn đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Con cự hùng không có bao móng, móng vuốt sắc nhọn lộ ra ngoài. Móng vuốt của nó có hình dạng như liêm đao, dài hơn hai mươi centimet, nhìn thấy móng vuốt sắc nhọn như vậy đưa về phía Thùng Cơm, Ngô Đông Phương vô cùng đau lòng, len lén dùng sức định giãy ra khỏi tay nữ Vu sư, hắn nhớ tới cảnh Thùng Cơm bò ra khỏi vòng đá nép vào người hắn ngủ, Thùng Cơm là kẻ yếu, hắn có nghĩa vụ bảo vệ nó.

Đúng lúc hắn và nữ Vu sư đang âm thầm so bì lực, con cự hùng đã túm Thùng Cơm từ trong túi vải ra, đặt lên tảng đá xanh của mình.

Thùng Cơm không phụ danh hiệu của mình, hoàn toàn không để ý tới nguy hiểm trước mắt, ngửi thấy mùi liền tìm được chỗ mật ong kia, không nói hai lời lập tức ăn luôn.

Lúc Thùng Cơm đang ăn ngon lành, con cự hùng ở bên cạnh nghiêng đầu quan sát nó.

Ngô Đông Phương khẩn trương quan sát ánh mắt con cự hùng, động vật nếu nổi giận trước tiên sẽ thể hiện ở trong ánh mắt, bất quá hắn không nhìn thấy sự tức giận trong mắt con cự hùng, mà là nhìn thấy sự khẩn trương và kích động giống như con người.

"Con Tỳ Hưu này của ngươi là đực hay cái?" Nữ Vu sư thấp giọng hỏi.

"Đực, sao vậy?" Ngô Đông Phương nghi hoặc nhìn nữ Vu sư, hắn có thể cảm nhận được nữ Vu sư đang run rẩy.

Ngô Đông Phương nói xong, nữ Vu sư run rẩy càng lợi hại hơn, đồng thời lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là nhi tử của nó? Chẳng lẽ là nhi tử của nó?"

"Ngươi nhìn nó giống hai cha con sao?" Ngô Đông Phương nhíu mày hỏi, gấu và gấu trúc là hai loài động vật hoàn toàn khác biệt, Thùng Cơm tuyệt đối là hậu đại của hai con gấu trúc, không thể có một con hắc hùng làm cha hoang được.

"Kế nhiệm." Nữ Vu sư đổi cách phát âm.

Lần này Ngô Đông Phương nghe hiểu, trong ngôn ngữ Hạ triều, hậu duệ và người kế nhiệm phát âm rất giống nhau, nữ Vu sư muốn nói là Thùng Cơm có thể là người kế nhiệm của con hắc hùng.

Lúc hai người đang thấp giọng nói chuyện, con cự hùng xoay người đi về phía hai người, đi tới gần liền không nói hai lời cướp đi đồng trượng trong tay nữ Vu sư.

"Nó rốt cuộc là thứ gì? Nó muốn làm gì?" Ngô Đông Phương vội vàng hỏi.

"Hùng Vương là tọa kỵ của vị Bạch Hổ thiên sư cuối cùng của Kim tộc chúng ta." Nữ Vu sư khẩn trương nhìn con cự hùng và Thùng Cơm.