Thái Huyền Chiến Ký (Dịch)

Chương 31. Kế Nhiệm Hùng Vương

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Bạch Hổ thiên sư là cái gì?" Ngô Đông Phương truy hỏi.

"Là thủ lĩnh của tất cả Vu sư, Pháp sư và Thiên sư Kim tộc chúng ta, cùng với Kim Vương lãnh đạo tộc nhân Kim tộc." Nữ Vu sư không để ý lắm, sự chú ý của nàng ta đều đặt trên người Thùng Cơm.

Nữ Vu sư vừa nói, Ngô Đông Phương lập tức hiểu ra, Hạ triều là một triều đại thần quyền và vương quyền cùng tồn tại, Kim Vương tương đương với tư lệnh tập đoàn quân, mà Bạch Hổ thiên sư tương đương với chính ủy tập đoàn quân, thuộc về lãnh tụ tinh thần.

"Ngươi nói nó là tọa kỵ của vị Thiên sư cuối cùng của các ngươi, vậy vị Thiên sư kia của các ngươi đâu?" Ngô Đông Phương tò mò truy hỏi, lúc này con cự hùng đang cầm đồng trượng ngăn cản Thùng Cơm liếm mật ong.

"Là Bạch Hổ thiên sư, không phải Thiên Sư, Thiên Sư có rất nhiều, nhưng Bạch Hổ thiên sư chỉ có một." Nữ Vu sư thuận miệng nói.

"Ông ta đi đâu rồi, tại sao tọa kỵ của ông ta lại ở chỗ này?" Ngô Đông Phương lại hỏi.

"Ngươi đừng hỏi nữa được không?" Nữ Vu sư vô cùng khẩn trương.

"Ngươi buông tay ra trước được không?" Ngô Đông Phương nhíu mày nói, nữ Vu sư khẩn trương quá nên nắm chặt tay hắn, móng tay gần như cắm vào thịt hắn.

Nữ Vu sư hoàn hồn, vội vàng buông tay ra, đồng thời nhanh chóng nói: "Vị Bạch Hổ thiên sư kia của Kim tộc chúng ta đã mất tích bảy mươi năm trước, sau khi ông ấy mất tích, Hùng Vương liền tới đây chờ đợi người kế nhiệm của nó, cứ chờ mãi cho đến bây giờ."

"Làm sao nó biết người kế nhiệm của mình sẽ xuất hiện ở chỗ này? Có phải là vị Thiên Sư kia nói cho nó biết không? Còn nữa, làm sao nó biết người kế nhiệm là động vật gì? Làm sao nó xác định được con vật này có phải là người kế nhiệm của nó hay không?" Ngô Đông Phương hỏi.

"Hùng Vương là tọa kỵ do Thượng Thiên ban cho Bạch Hổ thiên sư, chúng có linh tính, có thể tự mình tìm kiếm và phân biệt người kế nhiệm, không cần Bạch Hổ thiên sư nhắc nhở." Nữ Vu sư nhẫn nại trả lời.

"Nhưng mà con vật nhỏ này cũng không phải là gấu." Ngô Đông Phương nói.

"Hùng, Bi (gấu ngựa), Tỳ Hưu đều là gấu." Nữ Vu sư nói.

"Lừa, la đều là ngựa." Ngô Đông Phương cười nói.

"Cắn nhanh lên, cắn nhanh lên." Nữ Vu sư nắm chặt hai tay, lúc này con cự hùng đang dụ dỗ Thùng Cơm cắn đồng trượng.

"Có phải có thể cắn đứt đồng trượng chính là Hùng Vương hay không?" Ngô Đông Phương hỏi.

"Tỳ Hưu bình thường cắn không đứt đồng trượng." Nữ Vu sư gật gật đầu.

"Không cần thử nữa, chính là nó." Ngô Đông Phương thở phào nhẹ nhõm.

Nữ Vu sư nghi hoặc quay đầu lại, Ngô Đông Phương rút dao găm ở bên hông ra, chỉ vào một chỗ sứt mẻ trên sống dao, "Thấy không, đây chính là do nó cắn..."

"Cái này của ngươi là do ác kim (sắt) rèn ra." Nữ Vu sư lắc đầu.

"Cái này của ta là do cương thép đặc thù cường độ cao rèn ra." Ngô Đông Phương bất đắc dĩ lắc đầu, người Hạ triều không phân loại và gọi tên kim loại chính xác như người hiện đại, có thể rèn vũ khí và dụng cụ tinh mỹ được gọi là mỹ kim, ý chỉ kim loại tương đối tốt. Chỉ có thể nấu chảy nông cụ được gọi là ác kim, ý chỉ kim loại độ cứng không đủ hoặc không đủ đẹp.

Nữ Vu sư không biết Ngô Đông Phương vừa nói câu gì, bởi vì Ngô Đông Phương nói chính là ngôn ngữ hiện đại, mà nguyên nhân hắn nói ngôn ngữ hiện đại là bởi vì thời cổ đại căn bản không có từ cương thép.

Thùng Cơm mỗi lần đều né cây đồng trượng kia để liếm mật ong trong hố đá, con cự hùng thử nhiều lần không có kết quả nhưng lại không hề tức giận, cầm cây đồng trượng kia thử hết lần này tới lần khác, rất khó tưởng tượng một con vật khổng lồ cuồng bạo như vậy lại có sự kiên nhẫn tốt đến như thế.

"Tại sao nó không cắn?" Nữ Vu sư nghi hoặc nhìn Ngô Đông Phương.

"Ta nào biết." Ngô Đông Phương lắc đầu, hắn ở chung với Thùng Cơm không lâu, đối với tính tình của nó vẫn chưa hiểu rõ lắm, chỉ biết là Thùng Cơm rất tham ăn, còn có chính là tính tình khá tốt.

"Sức ăn của nó thật lớn." Nữ Vu sư kinh ngạc nhìn Thùng Cơm, bình mật ong kia con cự hùng cũng không liếm được mấy miếng, còn lại đều bị Thùng Cơm ăn hết.

"Cho nó thêm một bình nữa nó cũng không chừa lại cho ngươi đâu." Ngô Đông Phương cười nói.

Thùng Cơm ăn xong mật ong cũng không ở lại lâu, xoay người đi về phía Ngô Đông Phương.

Nhìn thấy Thùng Cơm muốn đi, con cự hùng đưa đồng trượng ra chặn đường nó, Thùng Cơm vòng qua chướng ngại vật, tiếp tục đi về phía trước.

Con cự hùng lại chặn, Thùng Cơm lại vòng qua.

Con cự hùng thủy chung không cho Thùng Cơm rời đi, Thùng Cơm phát ra tiếng ưm ưm sốt ruột, thử vòng qua trước sau trái phải.

"Có biện pháp nào có thể khiến nó nổi giận không?" Con cự hùng không vội, nữ Vu sư lại vội.

"Không biết, ta chưa từng thấy nó nổi giận." Ngô Đông Phương nhún vai.

Nhìn thấy không vòng qua được, Thùng Cơm dứt khoát nằm xuống.

Nữ Vu sư thấy thế nhíu mày, Hùng Vương đời đời đều là dũng sĩ hung mãnh bá đạo, nhìn lại con Tỳ Hưu này, rõ ràng thiếu đi tinh thần dũng cảm vượt khó tiến lên.

Trong mắt con cự hùng cũng lộ ra vẻ nghi hoặc, có thể nó cũng chưa từng gặp phải loại này.

Trong lòng không cam tâm, Hùng Vương lại đưa đồng trượng về phía Thùng Cơm, Thùng Cơm ăn no uống đủ, buồn chán liền bắt đầu ôm đồng trượng chơi đùa, Hùng Vương đưa qua chính là đỉnh đồng trượng, Thùng Cơm rõ ràng hứng thú với đầu trâu, bây giờ nó giống như đứa bé loài người, cắn là bản năng của nó, cắn một cái rụng xuống một cái sừng trâu, nhai nuốt xong lại bắt đầu cắn cái sừng còn lại.