Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vào thành, Ngô Đông Phương hết sức thất vọng. Hắn vốn tưởng rằng trong thành sẽ là một cảnh tượng phồn vinh với những cửa hàng san sát, người đi đường tấp nập. Ai ngờ thành trì này tuy tường thành cao lớn nhưng bên trong lại rất cũ nát, khắp nơi đều là quặng đá ngả màu xanh hoặc vàng úa. Nhà cửa đều là nhà gỗ thấp bé, tuy hơn khu ổ chuột một chút nhưng lại giống như thôn trong thành sắp bị phá dỡ.

"Buổi tối chúng ta ở đâu?" Ngô Đông Phương nhìn quanh thành trì đổ nát này.

"Ở nhờ." Minh Nguyệt cởi túi vải ở bên hông, lấy ra một nắm vỏ sò phát cho mỗi nam nhân đi cùng hai cái. Nam nhân nhận lấy vỏ sò vừa cười nói vừa đi về phía đông.

"Lúc đi thì làm sao tìm được họ?" Ngô Đông Phương cầm lấy vỏ sò còn lại trong tay Minh Nguyệt lên quan sát tỉ mỉ. Hắn từng nghe Minh Nguyệt nói bây giờ tiền tệ là vỏ sò nhưng lại là lần đầu tiên nhìn thấy thứ này. Vỏ sò lớn cỡ như cái bánh chẻo, hình dạng cũng giống như cái bánh chẻo chưa được nặn thành hình, ở giữa có một lỗ nhỏ, lỗ nhỏ này là do sau này đục ra, có thể là để xâu thành chuỗi cho tiện mang theo.

Minh Nguyệt lấy từ trong lòng ra một cái trúc tiêu, đưa cho Ngô Đông Phương xem rồi lại cất vào trong ngực.

"Vỏ sò này có thể đổi được gì?" Ngô Đông Phương và người phụ nữ bế con đi theo Minh Nguyệt về phía bắc.

"Một vỏ sò có thể đổi được một bình muối." Minh Nguyệt thuận miệng nói.

Ngô Đông Phương gật đầu. Giao dịch lúc này chia làm hai loại là mua bán và trao đổi. Do phần lớn mọi người không có loại vỏ sò này nên mua bán tương đối ít, trao đổi tương đối nhiều.

Vừa đi vừa quan sát, hắn còn phát hiện ra một hiện tượng thú vị. Trong thành cũng có một ít cửa hàng, cửa hàng cũng có biển hiệu nhưng không có chữ viết. Trên biển hiệu đều là hình vẽ, cá thì vẽ hình con cá, vải thì vẽ hình vải, muối thì vẽ hình bình muối hai quai, gạo thì vẽ một đống lương thực. Tuy thô sơ nhưng lại rõ ràng.

Đi chưa được bao xa, một nữ vu sư đeo mặt nạ từ phía bắc đi tới. Hai người tuy đều đeo mặt nạ nhưng liếc mắt một cái đã nhận ra nhau. Nữ vu sư kia có lẽ là bằng hữu của Minh Nguyệt, nói chuyện với Minh Nguyệt rất thân thiết.

Hai người nói chuyện rất nhanh, Ngô Đông Phương nghe không hết. Nữ vu sư này hình như cũng hộ tống những đứa hài tử sống sót tới đây để tiếp nhận khảo nghiệm của Thiên Sư của bộ lạc.

Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi, nữ vu sư đi về phía nam.

"Tổng cộng có bao nhiêu đứa hài tử sống sót?" Ngô Đông Phương hỏi.

"Chỉ có ba." Minh Nguyệt thở dài. "Thiên Sư ngày mai sẽ từ kinh thành tới đây để khảo nghiệm bọn chúng..."

"Toàn bộ Kim tộc còn lại ba người, hay là bộ lạc của các ngươi còn lại ba người?" Ngô Đông Phương hỏi.

Minh Nguyệt mở tã lót nhìn hài nhi bên trong: "Toàn tộc chỉ còn sống sót ba người, đều ở trong bộ lạc chúng ta."

"Sao lại trùng hợp như vậy?" Ngô Đông Phương hỏi.

"Vì bộ lạc của chúng ta ở xa nhất, người bọn họ phái tới vội vàng xuất thủ, không quan sát tỉ mỉ." Minh Nguyệt nói.

Ngô Đông Phương gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Đi qua hai con phố, ba người, nói chính xác thì cả hài nhi trong tã lót là bốn người, tới trước cửa một sân. Đây là kiến trúc duy nhất có sân trong thành, chiếm diện tích rất rộng, lớn cỡ một sân bóng đá, bên trong có ba dãy nhà độc lập, mỗi căn nhà đều không lớn.

Vào sân, Minh Nguyệt đi về phía tây: "Đây là nơi ở của vu sư, tối nay chúng ta sẽ ở đây."

"Hình như ở đây không có mấy người." Ngô Đông Phương nói. Ba dãy nhà, một dãy có năm căn, tổng cộng có mười lăm căn nhà nhỏ, nhưng hiện tại ở đây chỉ có hai căn nhà có ánh sáng.

"Bình thường chúng ta không ở đây." Minh Nguyệt đi tới trước cửa căn nhà ở góc tây nam, đẩy cửa đi vào.

Căn phòng rộng hơn hai mươi mét vuông, bên trong rất trống trải, cạnh cửa sổ có một chiếc giường tre, trên giường có chăn đệm đơn giản, ở giữa có một chiếc bàn vuông.

"Chỗ này thường xuyên có người quét dọn sao?" Ngô Đông Phương quan sát căn phòng. Phía nam ẩm ướt, phòng không có người ở rất dễ bị ẩm mốc, nhưng ở đây không có, hơn nữa trên mặt đất cũng không có bụi bặm tích tụ.

"Đúng vậy." Minh Nguyệt lấy đồ nhóm lửa châm đèn dầu. Cái gọi là đèn dầu chính là một chiếc bát sành nhỏ đựng dầu mỡ cùng với bấc đèn.

"Tối nay chúng ta sẽ ở đây. Mọi người cứ yên tâm ở lại, ta đi hỏi xem ngày mai tới là vị Thiên Sư nào." Minh Nguyệt xoay người ra khỏi cửa.

Minh Nguyệt đi rồi, người phụ nữ bế con đi tới, cười nói với Ngô Đông Phương: "Chúc mừng ngươi nhé."

"Biết được tên của nữ vu sư thì nhất định phải cưới nàng ta sao?" Ngô Đông Phương cởi Thùng Cơm xuống.

"Ngươi không thích vu sư của chúng ta ư?" Người phụ nữ rất kinh ngạc.

"Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi. Ngươi mau đặt hài nhi xuống đi." Ngô Đông Phương chỉ vào giường.

Hôm nay đi gấp gáp, người phụ nữ này sớm đã mệt mỏi rã rời, nhưng nàng ta không đặt hài nhi lên giường mà ôm hài nhi ngồi xuống góc phòng. Ngô Đông Phương khuyên thế nào nàng ta cũng không chịu ngủ trên giường, nói rằng chiếc giường đó là của vu sư, nàng ta không thể ngủ.

Nửa tiếng sau, Minh Nguyệt quay lại, mang theo một bình cháo gạo.

"Có tin tốt gì sao?" Ngô Đông Phương hỏi. Giọng điệu nói chuyện và cử chỉ của Minh Nguyệt sau khi trở về cho thấy tâm trạng nàng tốt hơn lúc rời đi.