Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Không có gì. Ngủ sớm đi, Thiên Sư sáng sớm mai sẽ tới." Minh Nguyệt nhường giường cho người phụ nữ và con nàng ta đang vẻ mặt hoảng sợ, bê một chiếc ghế ngồi xuống phía tây cửa ra vào.
"Kim tộc có mấy Thiên Sư?" Ngô Đông Phương lại gần hỏi.
"Ba." Minh Nguyệt thuận miệng nói.
"Ngươi có quen vị Thiên Sư ngày mai tới không?" Ngô Đông Phương hỏi.
"Quen. Ngươi muốn làm gì?" Minh Nguyệt hỏi ngược lại.
"Ngươi có thể bảo y thử xem cho ta được không?" Ngô Đông Phương cười nói.
"Ngươi muốn làm gì?" Minh Nguyệt cười hỏi.
"Ta muốn xem ta có thể học pháp thuật hay không." Ngô Đông Phương nói. Xích Diễm Hỏa Vũ của Thiên Sư Hỏa tộc vẫn luôn quanh quẩn trong đầu hắn.
"Được, ngày mai ta sẽ nói với y." Minh Nguyệt sảng khoái đồng ý.
Ngô Đông Phương vui mừng gật đầu. Bản thân hắn cũng không ôm hy vọng quá lớn, nhưng tốt nhất vẫn nên thử xem sao. Nếu có thể học được pháp thuật thì tốt nhất, nếu không học được thì cũng dứt khoát hết hy vọng.
Thùng Cơm ban ngày ngủ đủ giấc, buổi tối bắt đầu hoạt động. Cửa phòng đóng then cài, nó không ra ngoài được, ư ử một hồi rồi bắt đầu tìm việc để làm, gặm chân giường trong phòng.
Khoảng ba bốn giờ sáng, Ngô Đông Phương bị tiếng nói chuyện ồn ào ngoài sân đánh thức. Tỉnh lại mới phát hiện Minh Nguyệt đã dậy, đang ngồi bên giường chải đầu.
"Sao ngươi không thắp đèn?" Ngô Đông Phương bị Minh Nguyệt dọa giật mình. Trong bóng tối nhìn thấy phụ nữ chải đầu rất đáng sợ, huống chi người phụ nữ này còn đeo mặt nạ.
"Ngoài cửa có nước, ngươi cũng rửa mặt chải đầu đi. Hôm nay người trong bộ lạc đều sẽ tới, ngươi phải dẫn theo Hùng Vương ra mắt." Minh Nguyệt tiếp tục chải đầu.
"Cũng đâu cần phải tới sớm như vậy." Ngô Đông Phương ngáp một cái.
Minh Nguyệt đứng dậy thắp đèn dầu, đi tới đưa chiếc lược gỗ của mình cho Ngô Đông Phương: "Buộc tóc lên, cạo râu đi, thay y phục nữa."
"Bọn họ muốn xem là Thùng Cơm chứ có phải ta đâu." Ngô Đông Phương xua tay không nhận lược gỗ của đối phương.
"Ngươi không muốn dùng lược của ta ư?" Minh Nguyệt có chút không vui.
Ngô Đông Phương vừa nghe thấy vậy, vội vàng nhận lấy chiếc lược. Kỳ thực Minh Nguyệt nói đúng, hắn quả thật không muốn dùng lược của Minh Nguyệt. Hắn cảm thấy chuyện của mình và Minh Nguyệt có chút đột ngột, hắn đối với Minh Nguyệt chỉ dừng lại ở mức độ có thiện cảm, vẫn chưa nghĩ kỹ có nên cưới Minh Nguyệt hay không.
Tóc quá ngắn, buộc không được. Râu thì có thể dùng dao găm cạo. Hắn chỉ có một bộ y phục này, không có đồ để thay, thôi thì cứ kệ vậy.
Người bên ngoài sân càng lúc càng đông, tiếng nói chuyện càng lúc càng lớn. Khoảng bảy giờ sáng, Minh Nguyệt bế hài nhi dẫn Ngô Đông Phương ra khỏi cửa phòng tới sân. Giữa sân có một con đường đá khá rộng, trên đường đá đứng sáu người, đều là vu sư cầm đồng trượng. Bốn người đứng phía trước tuổi tác tương đối lớn, đều là nam vu sư. Hai người phía sau, một người là nữ vu sư hôm qua chào hỏi Minh Nguyệt, một người là nam vu sư bị Thùng Cơm cào bị thương tay. Trong lòng hai người bọn họ đều ôm một hài nhi.
Minh Nguyệt ôm hài nhi đứng sang bên cạnh phía sau bọn họ. Ngô Đông Phương không tìm được vị trí của mình, ôm Thùng Cơm ngồi xuống một tảng đá bên đường.
"Dậy mau, đó là chỗ buộc ngựa." Minh Nguyệt nhỏ giọng nói.
Lúc này, cổng lớn của sân mở toang, rất nhiều người chen chúc ở cửa nhìn vào trong. Những người không chen được vào cửa thì vây quanh tường ngoài sân, dẫm lên đá thò đầu ra. Trên những căn nhà xung quanh sân cũng ngồi đầy người, trên cây cũng có.
Nam vu sư bị thương tay cười vẫy tay với Minh Nguyệt. Minh Nguyệt giả vờ như không thấy, không để ý tới y.
Tối qua Minh Nguyệt thả mấy nam thôn dân kia ra ngoài hoạt động tự do, chắc chắn bọn họ đã tiết lộ tin tức ra ngoài. Một người truyền mười người, mười người truyền trăm người, rất nhiều người biết được thứ Ngô Đông Phương ôm trong lòng chính là tọa kỵ của Bạch Hổ thiên sư đời tiếp theo của Kim tộc bọn họ. Trước khi Thiên Sư chưa tới, Thùng Cơm trở thành trọng điểm cho bọn họ vây xem.
Người trong tộc đều biết Thùng Cơm là con Tỳ Hưu, nhưng bọn họ hình như không cảm thấy bất ngờ, vì trong mắt bọn họ, Hùng Bi và Tỳ Hưu đều là Hùng, hơn nữa Tỳ Hưu còn hung dữ hơn Hùng.
"Thiên Sư khi nào tới?" Ngô Đông Phương nhỏ giọng hỏi Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt lắc đầu, xua tay ra hiệu hắn đừng nói lung tung.
Ngô Đông Phương đợi đến phát chán, dời tầm mắt sang bốn vu sư đứng phía trước. Bốn vu sư này, người trẻ nhất cũng gần bốn mươi tuổi, người già chắc đã ngoài năm mươi, áo choàng giống kiểu dáng của ba vu sư trẻ tuổi phía sau, chỉ có điều màu sắc là màu xanh lam, đỉnh đồng trượng trong tay bọn họ cũng không phải là đầu trâu mà là đầu dê với cặp sừng cong, có thể cũng là một loại biểu tượng cho địa vị vu sư của bọn họ.
Đợi hơn nửa tiếng, mặt trời ló dạng từ phía đông, cùng lúc đó từ phía chân trời phía đông truyền đến tiếng sấm ầm ầm. Nghe thấy tiếng sấm, mọi người trong thành bắt đầu reo hò.
Trước đó, Ngô Đông Phương từng nghe Minh Nguyệt nói tới thân pháp của Thiên Sư Kim tộc là Phong Vân Lôi Động, lúc di chuyển nhanh sẽ phát ra tiếng sấm. Phía chân trời phía đông có tiếng sấm truyền đến, chứng tỏ vị Thiên Sư phụ trách khảo nghiệm sắp đến rồi.
Tò mò, Ngô Đông Phương quay đầu nhìn về phía chân trời phía đông, nhưng hắn không nhìn thấy người trên trời. Điều này chứng tỏ thân pháp của Kim tộc tuy rất nhanh nhưng cũng không thể giống như máy bay siêu thanh, chạy nhanh hơn cả âm thanh. Âm thanh truyền tới trước, người còn ở phía sau.