Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tống Thanh Minh ngẩng đầu nhìn lên, người nói chuyện là một gã tu sĩ đội nón lá, mặc hắc y. Người này tu vi không tầm thường, đã đạt tới Luyện Khí bát tầng.
Nhìn quanh bốn phía, xác định người này đang nói chuyện với mình, Tống Thanh Minh lúc này mới chủ động dừng bước, bình tĩnh hỏi người mới đến: “Đạo hữu, là đang nói chuyện với tại hạ sao? Ta và đạo hữu chưa từng quen biết, đạo hữu có phải nhận nhầm người rồi không?”
Hắc y tu sĩ gật đầu, sau đó lấy ra một tấm lệnh bài màu đen, đặt trước mắt Tống Thanh Minh tiếp tục nói: “Đạo hữu chớ có hiểu lầm, ta chính là tu sĩ tuần tra trong Quy Vân Phường, chỉ là có chút chuyện muốn hỏi các hạ. Nơi này đông người ồn ào, không tiện nói chuyện, đạo hữu có thể dời bước nói chuyện được không.”
Nhìn tấm lệnh bài màu đen trước mắt, Tống Thanh Minh gật đầu. Sau đó dưới sự dẫn đường của hắc y tu sĩ, rời khỏi trung tâm quảng trường. Hai người đi qua vài con phố náo nhiệt, đi đến một quán trà thanh tĩnh.
Dọc đường đi hắc y tu sĩ không nói thêm lời nào khác, chỉ bảo Tống Thanh Minh theo sát hắn. Hai người vừa đến quán trà, ông chủ vừa nhìn thấy hắc y tu sĩ đi phía trước, lập tức nhiệt tình đón tiếp.
“Lỗ đại nhân, ngài đến rồi, hôm nay vẫn là quy củ cũ sao?”
Hắc y tu sĩ gật đầu lại bổ sung thêm một câu: “Hôm nay phải bàn chút chuyện, đừng để người đến làm phiền chúng ta.” Nói xong dẫn Tống Thanh Minh đến một phòng bao trên lầu hai.
Nhìn thấy chủ tiệm đối với gã hắc y tu sĩ này vô cùng quen thuộc, hiển nhiên tên này là thường xuyên đến nơi này.
Hai người vừa ngồi xuống, rất nhanh đã có tiểu nhị trong tiệm bưng lên một ấm linh trà. Sau khi đặt nước trà lên bàn, rất nhanh liền lui ra ngoài dưới sự ra hiệu của hắc y tu sĩ.
Hắc y tu sĩ rót cho Tống Thanh Minh một chén linh trà, khách sáo đưa đến trước mặt Tống Thanh Minh, sau đó mở miệng nói: “Tại hạ Lỗ Vân Phi, không biết đạo hữu tôn tính đại danh?”
“Tại hạ, Tống Thanh Minh.” Đối mặt với đội tuần tra đến từ Quy Vân Phường, Tống Thanh Minh cũng không dám giống như trước kia che giấu thân phận của mình. Dù sao trước khi vào thành đã sớm xác minh đăng ký thân phận rồi, muốn ở đây lừa gạt tu sĩ tuần tra cũng là chuyện không thể nào.
“Ồ, thì ra là Tống đạo hữu. Hôm nay thấy đạo hữu đi dạo trên đài săn yêu, thiết nghĩ là mới đến Quy Vân Phường không lâu đi. Không biết đạo hữu đã từng nghe nói qua Phi Vân Vệ chưa?” Lỗ Vân Phi nói xong, ánh mắt chằm chằm nhìn Tống Thanh Minh.
Tống Thanh Minh suy nghĩ một phen trong đầu rồi cẩn thận nói khẽ: “Từng nghe nói qua, đây là một đội thám yêu do Quy Vân Phường đặc biệt thành lập, phụ trách thăm dò thông tin yêu thú ở Phù Vân sơn mạch.”
“Không biết Tống đạo hữu, có ý định gia nhập Phi Vân Vệ chúng ta không.”
Lời của Lỗ Vân Phi lập tức khiến Tống Thanh Minh vẻ mặt đầy bất ngờ. Lúc đầu còn tưởng người này muốn thẩm vấn mình chuyện gì, vẫn luôn nơm nớp lo sợ hồi lâu, mãi cho đến hiện tại biết được mục đích của hắn, mới yên tâm lại.
“Nghe nói Phi Vân Vệ thu nhận người luôn rất khắt khe, trước đây có thể gia nhập đa số là những kẻ có kỳ môn kỹ nghệ. Không biết Lỗ huynh là nhìn trúng điểm nào trên người tại hạ, có thể cho biết một hai, cũng để ta tham tường suy nghĩ một chút.”
“Ừm, cho ngươi biết cũng không sao. Chỉ vì tại hạ có tu luyện một môn thần thức công pháp, có thể dò xét được pháp lực nông sâu trong cơ thể tu sĩ cùng giai. Hôm nay trong phường thị ta quan sát thấy pháp lực trong cơ thể Tống đạo hữu thâm hậu hơn các tu sĩ cùng giai khác một chút, liền nảy sinh ý niệm chiêu hiền.” Lỗ Vân Phi nói xong, nhấp một ngụm linh trà trong tay, lại tiếp tục nói.
“Ngươi cũng biết Phi Vân Vệ chiêu mộ nhân tài luôn rất khắt khe. Chỉ vì gần đây yêu thú Bắc Cương bạo động sắp đến, yêu thú bên Phù Vân sơn mạch dạo này cũng vô cùng không an phận rồi. Phi Vân Vệ chúng ta vì thế gần đây cũng đang chiêu mộ nhân thủ hỗ trợ thăm dò yêu thú. So với việc chính diện chém giết liều mạng với yêu thú, ta thấy Tống đạo hữu không bằng gia nhập Phi Vân Vệ ta còn có bảo đảm hơn một chút. Chúng ta chỉ cần thăm dò vị trí, tập tính và động hướng của yêu thú, mang về thông tin hữu dụng là được, thù lao mỗi tháng có thể nhận được cũng không kém những đội săn yêu kia.”
“Xin hỏi sau khi gia nhập Phi Vân Vệ, ngày sau muốn rút lui có dễ dàng không?” Tống Thanh Minh có chút cẩn thận lại hỏi một câu.
“Tống đạo hữu xin yên tâm, Phi Vân Vệ chúng ta ngoại trừ một số ít tông môn đệ tử ra, phần lớn mọi người đều giống như tán tu của những đội săn yêu kia, đều là đến đi tự do. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể lấy được thù lao. Huống hồ có thân phận Phi Vân Vệ này, trong Quy Vân Phường này bất luận đạo hữu là thuê động phủ, hay là đến phường thị do Tiêu Dao Tông chúng ta khống chế mua sắm vật tư cần thiết, đều có thể hưởng ưu đãi ngang bằng với tông môn đệ tử.”
“Bất quá Phi Vân Vệ mỗi năm cũng có một số chỉ tiêu nhiệm vụ nhất định, thăm dò một số nơi chưa biết ở Phù Vân sơn mạch. Nếu đạo hữu không thể hoàn thành hoặc từ chối đi tới, phường thị cũng sẽ trực tiếp tước bỏ thân phận Phi Vân Vệ của đạo hữu, điểm này còn xin đạo hữu phải chú ý.”
Lỗ Vân Phi nói xong cười híp mắt nhìn Tống Thanh Minh. Mình đã nói rõ ràng những lợi ích như vậy rồi, thiết nghĩ tiểu tử này sẽ không từ chối đâu nhỉ.
Hai tháng sau, trong Phù Vân sơn mạch, Tống Thanh Minh đội nón lá, một thân hắc y, đang trốn sau một tảng đá lớn, từ xa nhìn một con cá sấu khổng lồ màu xanh lục đang đi lang thang trong một vùng đầm lầy cách đó mấy chục trượng.
Hồi lâu sau, Tống Thanh Minh từ trong túi trữ vật móc ra một cuốn thủ trát màu đen, sau khi mở ra cầm bút viết: “Cao giai yêu thú, Bích Thủy Ngạc, biết sử dụng thượng phẩm thủy hệ pháp thuật, sống đơn độc trong Bích Thủy Đàm cách Thương Vân Sơn 300 dặm về phía tây nam, thích ra ngoài kiếm ăn cá trong đầm lầy phía nam thủy đàm vào lúc giữa trưa.”
Sau khi cất cuốn thủ trát màu đen đi, nhìn con Bích Thủy Ngạc kia đã ăn no uống say bơi về thủy đàm, Tống Thanh Minh lúc này mới đứng dậy, cẩn thận nhìn quanh bốn phía, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Ngày đó trong quán trà sau khi nhận được lời mời của Lỗ Vân Phi, Tống Thanh Minh hơi suy nghĩ một phen, liền quyết định gia nhập vào Phi Vân Vệ của Quy Vân Phường, làm công việc đi sâu vào Phù Vân sơn mạch thăm dò thông tin yêu thú này.
Nhắc tới Phi Vân Vệ này, thật đúng không phải là tổ chức tu sĩ bình thường. Bên trong không chỉ thu thập hơn trăm danh hảo thủ kỳ Luyện Khí, còn có vài danh Trúc Cơ tu sĩ dẫn đầu trấn áp. Tu vi Luyện Khí lục tầng của Tống Thanh Minh ở bên trong, có vẻ không hề bắt mắt, tương đương với sự tồn tại sắp đội sổ rồi.
Mà nhiệm vụ bọn họ nhận, chủ yếu là trong Phù Vân sơn mạch, thăm dò yêu thú trong khu vực mình phụ trách, ghi chép lại những thông tin có giá trị trên người những yêu thú này, sau đó là có thể mang về Quy Vân Phường đổi lấy linh thạch rồi.
Những khu vực này thông thường đều sẽ có Trúc Cơ kỳ tu sĩ trước tiên thăm dò một vòng trên không trung. Trúc Cơ tu sĩ sẽ ghi chép lại thông tin nhị cấp yêu thú trong khu vực này trước, phòng ngừa Luyện Khí kỳ tu sĩ đi nhầm vào lãnh địa của nhị cấp yêu thú.
Sau đó mới sắp xếp những Luyện Khí kỳ tu sĩ như bọn họ, đi thăm dò chi tiết thông tin Luyện Khí kỳ yêu thú trong khu vực.
Đồng thời đại khái mỗi năm một đến hai lần, còn có nhiệm vụ cấp trên cưỡng chế chỉ định thăm dò khu vực chưa biết trên bản đồ. Những nhiệm vụ này tuy cũng sẽ có Trúc Cơ tu sĩ thăm dò trước một vòng, bất quá so với những nơi tu sĩ thường đến đã xuất hiện trên bản đồ kia, những khu vực chưa biết này thường hung hiểm hơn một chút.
Thường có một số nhị cấp yêu thú lọt lưới trà trộn trong đó, thoát khỏi sự tìm kiếm của Trúc Cơ tu sĩ. Thần thức của Trúc Cơ tu sĩ chỉ có thể phóng ra ngoài 3-5 dặm, đối với loại nơi vốn không quen thuộc này, sẽ bỏ sót một số chỗ cũng là chuyện thường tình. Mà Luyện Khí kỳ tu sĩ một khi chạm trán nhị cấp yêu thú, muốn sống sót thường chỉ có thể dựa vào vận khí rồi.
Cho nên trong Phi Vân Vệ, cơ bản tất cả tu sĩ đều sẽ có một số kỹ nghệ đặc biệt phòng thân, hoặc là biết pháp thuật chạy trốn đặc thù, có công pháp thần thông nhanh nhẹn, giống như Lỗ Vân Phi tu luyện thần thức công pháp, thần thức cảm nhận đặc biệt cường đại có thể dự báo trước nguy hiểm. Có những công pháp năng lực đặc thù đủ loại kiểu dáng này, mới có thể gia tăng đáng kể xác suất sống sót của những người này, nếu không đổi thành tu sĩ bình thường rất dễ một đi không trở lại.
Đối với điều này Tống Thanh Minh cũng có chút tự tin vào bản thân. Hắn tuy trên đấu pháp còn chưa có pháp lực thần thông gì lợi hại, may mà sau khi tu luyện Ngọc Huyền Kinh pháp lực của hắn hùng hậu hơn người bình thường rất nhiều. Lỗ Vân Phi lúc đó cũng là nhìn trúng điểm này của hắn, cộng thêm trên người hắn lại có linh vật hộ thân tinh lương như pháp khí, linh phù, chỉ cần không gặp phải nhị cấp yêu thú lợi hại, một lòng chạy trối chết đối với hắn mà nói vẫn không khó.
Thực ra hắn sở dĩ nhận lời Lỗ Vân Phi, quan trọng nhất vẫn là nhìn trúng thân phận Phi Vân Vệ này. Có thân phận Phi Vân Vệ này, sau này hắn ở trong Quy Vân Phường này, rất nhiều chuyện làm sẽ thuận tiện hơn trước kia nhiều.
Ta đại khái là bị cảm rồi, cơn đau đầu này đến thật lặng lẽ, nằm trên giường trằn trọc mãi cũng không ngủ được, dậy pha hai cốc 999, một cốc là của ta, cốc kia vẫn là của ta.