Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bọn họ hoặc là yêu mà khổ sở, hoặc là được tổng tài bá đạo ngọt ngào chiều chuộng, thậm chí bọn họ còn thường xuyên xuất hiện trong các cuốn sách khác nhau.

Nói chung, tình cảm của bọn họ đúng là muốn cảm động cả đất trời, nhưng còn các vai phụ thì... Chết sống chẳng ai quan tâm.

Bởi vậy vì bạn thân của mình mà chọc vài nhát vào anh ruột thì đã làm sao?

Đó là thao tác cơ bản mà!

Nhiếp Bá Lâm nghe tiếng lòng của Nhiếp Tiếu không ngừng dội thẳng vào tai, gương mặt càng đen hơn!

Nhiếp Linh Lung lại ném cho Nhiếp Tiếu một cái nhìn đầy khiêu khích, sau đó làm nũng: "Anh cả, em muốn ăn cháo."

Tâm trí Nhiếp Bá Lâm đã hoàn toàn đắm chìm trong những tiếng lòng kia, bởi vậy anh ta theo bản năng múc một thìa rồi đút qua, nhưng lúc đưa thìa tới do tâm thần bất ổn đã đút thẳng vào mũi Nhiếp Linh Lung.

"A!" Nhiếp Linh Lung thét lên một tiếng.

[Hả hả hả hả.]

Trong đầu, tiếng cười ma quái của Nhiếp Tiếu suýt chút nữa đã làm anh ta nổ tung!

"Anh cả..." Nhiếp Linh Lung ấm ức vô cùng nhìn về phía Nhiếp Bá Lâm.

Nhiếp Bá Lâm nhớ lại mấy lời trong lòng của Nhiếp Tiếu rồi nhìn khuôn mặt của Nhiếp Linh Lung đáng ra lúc này sẽ khiến anh ta vô cùng xót xa, nhưng chỉ thấy trái tim mình thắt lại từng cơn.

Anh ta chậm rãi nói: "Cũng gần đến giờ rồi. Anh đưa hai đứa đến trường nhé."

Nói mới nhớ... trùng hợp thay, Nhiếp Tiếu và Nhiếp Linh Lung vốn học cùng một trường sân khấu điện ảnh.

Nhà họ Nhiếp phát hiện ra vấn đề cũng bởi một lần khám sức khỏe ở trường.

Dĩ nhiên, Nhiếp Tiếu chẳng thấy có gì trùng hợp cả, nếu hai người không học cùng một trường thì làm sao thể hiện được nữ phụ là cô đây ác độc đến cỡ nào, còn nữ chính đẹp đẽ thánh thiện ra sao?

Lại làm sao để nữ chính vả mặt cô đủ đường được!

Từ trường học đến khi bước vào làng giải trí, cô vẫn chỉ là một nữ phụ đáng thương trong tổ đối lập, đã bị nữ chính phe đối diện giày xéo đến thảm thương không sao tả nổi.

"Có vẻ như Tiếu Tiếu còn chưa ăn xong?" Nhiếp Linh Lung xoa xoa mũi, sau đó nhẹ giọng nói.

Thế thì không cần đưa Nhiếp Tiếu đi đâu!

Đây là lần đầu tiên sau khi Nhiếp Tiếu trở về, hai người bọn họ lộ diện ở trường. Nhiếp Linh Lung muốn cho mọi người biết. Dù đứa con gái ruột của nhà họ Nhiếp có trở về đi chăng nữa, cô ta vẫn là người được cưng chiều nhất.

Vì thế lần này, anh cả tốt nhất là chỉ nên đưa mình cô ta đến trường thôi.

"Ừ, tôi còn chưa ăn xong, hai người đi trước đi." Nhiếp Tiếu vẫn đang ăn bữa sáng, vẻ mặt dửng dưng.

[Là nữ phụ, tôi cũng có giác ngộ của bản thân mà! Chẳng qua cũng có chút trùng hợp là tài xế ở nhà đều nghỉ phép hết rồi, bố mẹ cũng vừa vặn không có ở nhà, đồng thời trên người tôi vốn không có tiền, chỉ có thể đi bộ đến trường rồi bị tất cả mọi người chế nhạo là đồ nhà quê, chẳng được người nhà họ Nhiếp coi trọng tí nào thôi. Có gì to tát chứ? Về sau những ngày thế này còn nhiều lắm cơ.]

Nhiếp Tiếu vừa rủa thầm vừa thở dài rồi biến bi thương thành hành động, cô cúi đầu ăn hùng hục.

[Chẳng ăn no một chút, lát nữa làm sao có sức mà đi bộ quãng đường xa như thế!]

Nhiếp Bá Lâm thực sự có chút bàng hoàng.

Anh ta nhìn Nhiếp Tiếu đang cắm cúi ăn, không khỏi mím môi.

Nhiếp Tiếu... là em ruột của anh ta mà.

Rút cuộc em ấy đã làm sai điều gì?

Hôm nay, nếu không nghe thấy tiếng lòng của Nhiếp Tiếu, khẳng định là anh ta sẽ đưa mỗi mình Nhiếp Linh Lung đến trường thôi. . Thậm chí còn rất có khả năng, anh ta sẽ đứng ra bênh vực Nhiếp Linh Lung và nói với tất cả mọi người rằng Nhiếp Linh Lung mãi mãi là cô em gái anh ta thương nhất.

Thế còn Nhiếp Tiếu, nếu không có anh ta đưa đi cùng, cô sẽ phải cô đơn đi bộ đến trường ư? Sau đó sẽ phải chịu những lời gièm pha khủng khiếp đó?

Nhưng giọng nói trong lòng Nhiếp Tiếu lại chẳng hề buồn bã, thậm chí còn pha một chút mỉa mai.

Không hiểu sao Nhiếp Bá Lâm lại thấy hơi khó chịu.

Em ấy chỉ là... đang cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình thôi phải không?

"Anh cả, thế chúng ta đi trước nhé." Nhiếp Linh Lung nóng lòng nói.

Nhiếp Bá Lâm nhìn cô ta một cái, sau đó chậm rãi lên tiếng: "Hôm nay tài xế nghỉ phép phải không? Để Tiếu Tiếu đi một mình đến trường như thế không được, cứ chờ em ấy ăn xong đã."

Ừm?

Nhiếp Tiếu ngước đầu lên, có chút ngạc nhiên nhìn Nhiếp Bá Lâm. Ông anh cả chỉ chăm chăm vào việc làm ăn của cô lại có thời gian đi để ý đến mấy thứ nhỏ nhặt thế này hả?

Nhiếp Bá Lâm bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của Nhiếp Tiếu, đáy lòng lại càng thấy khó chịu. Anh ta chợt nhớ lại dáng vẻ hùng hổ ban nãy của mình, trong lòng chợt thấy có lỗi, không khỏi dịu giọng xuống, lấy toàn bộ tiền mặt trong ví ra, lại lấy thêm một tấm thẻ.

"Số tiền và tấm thẻ này, em cứ cầm lấy đi. Về sau nếu gặp phải tình huống đột xuất gì, còn ứng phó được. Đây là thẻ phụ của anh, không giới hạn, em thích món gì thì tự mua nhé."

"Anh cả!!"