Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhiếp Linh Lung ném ánh mắt cực độ khó tin nhìn Nhiếp Bá Lâm.
Anh cả trở về, chẳng phải để đứng ra bênh vực cô ta sao?
Sao lại đối xử tốt với Nhiếp Tiếu thế?
Còn tấm thẻ phụ không giới hạn kia nữa, đến cả cô ta cũng không có đâu!
Nói thật, thời điểm Nhiếp Bá Lâm lấy chiếc thẻ kia ra, trong lòng cũng hơi hối hận. Dù sao đó cũng là thẻ phụ không giới hạn, lỡ Nhiếp Tiếu tiêu xài hoang phí đúng là không tốt lắm. Cũng chẳng phải anh ta tiếc tiền, chủ yếu là lo Nhiếp Tiếu sẽ bị lừa.
[Chuyện quái gì vừa xảy ra thế? Chẳng phải anh cả xuất hiện để bênh vực Nhiếp Linh Lung sao? Chẳng lẽ anh ấy không nên lạnh nhạt mỉa mai mình một trận à? Chuyện này chẳng khoa học tí nào!]
Tiếng lòng của Nhiếp Tiếu lại vang lên trong đầu Nhiếp Bá Lâm, đáy lòng Nhiếp Bá Lâm run lên, không hiểu sao anh ta lại thấy hơi cắn rứt.
Đúng là anh ta đang định bênh vực Nhiếp Linh Lung, cũng đúng là anh ta đang định dạy dỗ đứa em gái này một trận.
[Dù bàn tay Nhiếp Linh Lung bị thương là do tự chơi đàn, nhưng anh cả lẽ ra nên chẳng cần biết đúng sai mà cứ dứt khoát chửi mình một trận mới đúng chứ?]
Nhiếp Tiếu hơi băn khoăn.
Trong cốt truyện, cho dù cô không sửa cái chữ đó thì tay Nhiếp Linh Lung vẫn bị thương, lý do cô ta đưa ra là Nhiếp Tiếu cô đã bắt cô ta chơi một bản nhạc khó, cô ta nhất thời căng thẳng mới làm đau tay mình.
Nhiếp Bá Lâm cũng vì chuyện đó mà chửi nữ phụ một trận tơi bời, từ đấy về sau anh ta chẳng ưa gì cô cả.
"Anh cả, em cũng muốn. Tay em bị thương rồi, em cũng muốn mua một chiếc túi để tự thưởng cho mình." Nhiếp Linh Lung làm nũng.
Cô ta cố tình nhắc lại chuyện bàn tay bị thương của mình.
Nhiếp Bá Lâm một lần nữa nhìn vào bàn tay sưng đỏ của Nhiếp Linh Lung, chỉ khác là lúc nãy anh ta vừa nhìn một cái đã thấy đau lòng vô cùng, thậm chí còn định tính sổ với Nhiếp Tiếu, nhưng lúc này, nhớ đến tiếng lòng của Nhiếp Tiếu... Nhiếp Bá Lâm thoáng do dự một lúc, sau đó chậm rãi hỏi: "Linh Lung, tay em bị thương là do chơi đàn piano hả?"
Nhiếp Linh Lung sợ Nhiếp Bá Lâm quên mất, mới vội vàng xác nhận rồi lộ vẻ ấm ức, còn liếc nhìn Nhiếp Tiếu một cái với ý tứ sâu xa: "Tiếu Tiếu muốn nghe mà, em bị thương một chút cũng không sao ạ."
"Lúc ấy chỉ có một mình Tiếu Tiếu thôi à?" Nhiếp Bá Lâm bỗng nhiên hỏi.
Ừm?
Nhiếp Tiếu hơi ngạc nhiên nhìn Nhiếp Bá Lâm.
[Sao thế, ông anh cả làm quỷ xui xẻo này của mình, lại tự nhiên mọc não rồi à? Không nên nha? Nam phụ mà cũng mọc não được cơ à?]
Khóe miệng Nhiếp Bá Lâm thoáng co giật, anh ta cố đè nén cơn xúc động muốn tử tế phân bua với Nhiếp Tiếu một hồi xem rốt cuộc anh ta có não hay không, để tiếp tục nhìn Nhiếp Linh Lung.
Nhiếp Linh Lung cũng sững người. Cô ta né tránh ánh mắt của Nhiếp Bá Lâm: "Anh Cố và bố mẹ cũng có mặt ạ. Được biểu diễn cho mọi người nghe, em, em rất vui."
Ánh mắt Nhiếp Bá Lâm bỗng tối đi. Trước đây anh ta chưa từng nghĩ tới, hoặc cũng có thể là chưa từng để ý tới, nhưng hôm nay lại chợt nhớ ra rồi... Chuyện là sau khi Nhiếp Tiếu trở về, bố mẹ vì lo Linh Lung bị tổn thương nên đối xử với cô ta còn thân mật hơn bình thường gấp mấy phần.
Cố Thừa thì khỏi phải nói, thằng nhóc đó chính là hôn phu của Linh Lung.
Những người như bọn họ có thể trơ mắt nhìn Nhiếp Tiếu bắt nạt Nhiếp Linh Lung không?
Nhiếp Bá Lâm không nhịn được mà âm thầm thở dài.
Chờ đến khi quay sang nhìn Nhiếp Tiếu, lại thấy vẻ mặt cô đầy dửng dưng, còn đang cắm cúi ăn, đáy lòng Nhiếp Bá Lâm lại càng khó chịu.
Cô em gái này của anh ta, đã phải chịu không ít khổ cực ở bên ngoài. Có lẽ những bữa sáng như thế này, trước kia em ấy căn bản chẳng được ăn bao giờ.
"Tiếu Tiếu, em ăn từ từ thôi." Giọng nói của Nhiếp Bá Lâm có phần gượng gạo, thiếu tự nhiên, nhưng trong mơ hồ, vẫn mang theo một chút quan tâm.
[Ừm?]
Nhiếp Tiếu lập tức ngạc nhiên nhìn Nhiếp Bá Lâm lần nữa, sau đó trên mặt đầy nghi hoặc, bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
[Chẳng lẽ đây là kế sách mới, anh cả định dùng kế hoãn binh, đợi đến khi mình chủ quan rồi mới đẩy mình xuống vực sâu hả? Hức, đáng sợ, thực sự đáng sợ.]
Nhiếp Bá Lâm lộ vẻ mặt đầy bất lực.
Thôi nào, Nhiếp Tiếu nghĩ lung tung cái gì thế?
Anh ta là người như thế sao?
Nhưng... hành động của anh ta lúc nãy, thực sự không phải một người anh trai tốt.
Trong lúc nhất thời, đáy lòng Nhiếp Bá Lâm càng khó chịu đến không sao tả nổi, anh ta chẳng biết nên nói gì với Nhiếp Tiếu, chỉ có thể trầm giọng nói với Nhiếp Linh Lung: "Em là em gái anh, là tiểu thư nhà họ Nhiếp, lúc ấy cả bố mẹ và Cố Thừa đều có mặt, đương nhiên là chẳng ai có thể bắt nạt em được."
Nhiếp Bá Lâm nói thẳng như thế, khiến sắc mặt Nhiếp Linh Lung hơi tái đi.
Anh cả có ý gì thế?
Đang trách cô ta đổ oan cho Nhiếp Tiếu à?
"Anh cả, em... em không có ý gì khác."