Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một vết thương nhỏ như thế, có lẽ chẳng đáng là gì đối với người bình thường, nhưng đối với diễn viên, bất kỳ một tì vết nhỏ nào cũng có thể bị phóng đại lên vô hạn, Nhiếp Tiếu có thể vì thế mà mất đi một số cơ hội.
Vì thế, cơ hội sửa chữ này cô đành phải dùng vậy.
Theo cốt truyện, Bùi Việt đã đến trước mặt Nhiếp Tiếu. Nhiếp Linh Lung ngoài miệng thì kêu lên, nhưng đáy mắt lại thoáng qua một tia đắc ý.
Mấy ngày nay, quả thực Nhiếp Tiếu hơi kiêu ngạo quá mức rồi, đáng phải nhận một bài học. Tất nhiên, cô ta sẽ không để Nhiếp Tiếu thực sự gặp chuyện, giữa thanh thiên bạch nhật thế này, điều đó không tốt cho Bùi Việt. Nhưng dọa Nhiếp Tiếu một phen, bắt cô phải lộ chân tướng xấu xa thì vẫn có thể được!
Lúc Bùi Việt đỏ mắt, thực sự định động dao đâm xuống, Nhiếp Linh Lung đã chuẩn bị mở miệng gọi anh ta rồi. Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Bùi Việt vừa bước tới trước mặt Nhiếp Tiếu, bỗng nhiên "phịch" một tiếng... hình như chân anh ta vấp phải vật gì trong không trung rồi, sau đó trực tiếp quỳ trước mặt Nhiếp Tiếu.
Nhiếp Tiếu vốn còn hơi căng thẳng, dù sao thì dao nhỏ cũng là dao, nhưng thấy Bùi Việt phịch một cái quỳ xuống đúng như cốt truyện đã sửa, Nhiếp Tiếu không khỏi bật cười.
Lần này, cô cũng chỉ sửa một chữ.
[Anh ta đi đến trước mặt Nhiếp Tiếu, giơ cao con dao...]
Nhiếp Tiếu đã sửa chữ "đi" này thành "quỳ".
Cốt truyện thành. [Anh ta quỳ đến trước mặt Nhiếp Tiếu...]
"Bùi Việt, đừng mà!" Lúc này tiếng gọi của Nhiếp Linh Lung đã thốt ra theo bản năng... rồi sau đó... Cô ta chết lặng.
Cái thằng Bùi Việt này... lại tự nhiên quỳ trước mặt Nhiếp Tiếu làm gì?
Các bạn học vừa mới hốt hoảng chạy tán loạn cũng hơi ngỡ ngàng.
Đây là tình tiết cốt truyện kiểu gì thế?
Giây phút đầu gối chạm đất, Bùi Việt bỗng nhiên tỉnh táo đôi chút. Vẻ mặt anh ta bỗng trở nên hoảng hốt, con dao trong tay cũng rơi xuống đất.
Anh ta... đang làm gì thế?
Dù ghét Nhiếp Tiếu đến đâu thì chuyện hành hung người giữa chốn đám đông thế này, chẳng phải sẽ hại cả mình vào đấy hay sao?
Nhiếp Tiếu nhướng mày.
Làm nam chính, sao có thể tỉnh táo quá được? Ít nhiều gì cũng phải mang chút bệnh trong người.
Ví dụ như anh này, vì "tổn thương thời thơ ấu" theo lời anh ta mà thường xuyên phát điên đánh người! Tất nhiên, trong cốt truyện, mỗi lần như thế đến cuối cùng đều là Nhiếp Linh Lung dũng cảm trấn an anh ta.
Nữ chính là liều thuốc duy nhất cho nam chính.
Đây là mô tuýp truyện xưa giờ vẫn ưa dùng.
Đến thời điểm kết thúc, nữ chính sẽ bằng vào sự bao dung vô bờ bến của mình mà rốt cuộc cũng chữa khỏi triệt để cho nam chính, sau đó anh ta cũng chẳng bao giờ phát điên đánh người nữa!
Đúng là một thằng đàn ông tốt quá đi!
Nhiếp Tiếu nghĩ đến đây, lại không nhịn được mà cười lạnh.
Cậu có tổn thương thời thơ ấu, cậu đáng thương thật đấy, nhưng đó có thể trở thành lý do để cậu làm tổn thương người khác sao?
Nhiếp Linh Lung cam tâm tình nguyện thì hai người cứ gom chung lại một chỗ với nhau, đừng đi hại người vô tội! Chỉ cần đừng làm tổn thương người khác thì họ muốn thế nào cũng được.
Trớ trêu thay... thứ tình yêu cảm động đất trời của họ lại làm tổn thương tất cả mọi người, chỉ riêng bản thân họ thì vui sướng nhận kết thúc có hậu.
Lần này, Nhiếp Tiếu chỉ có một yêu cầu, các người muốn hại thì hại lẫn nhau đi, đừng kéo người bên cạnh vào nữa.
Chỉ cần không kéo người khác vào, Nhiếp Tiếu cũng sẵn lòng vỗ tay hoan hô tình yêu vĩ đại của họ.
"Bạn học Bùi." Trước tiên Nhiếp Tiếu nhanh chóng chạy ra xa rồi cười như không cười nói: "Cậu đột nhiên hành đại lễ với tôi thế này, tôi đúng là chịu không nổi."
Sắc mặt Bùi Việt bỗng trở nên khó coi. Anh ta cũng chẳng biết vì sao mình lại bỗng nhiên quỳ xuống!
Anh ta nghiến răng đứng dậy, đang định nói gì đó.
Lại nói lúc nãy có mấy bạn học đã chạy ra khỏi lớp, đi gọi giáo viên đến, thậm chí đằng sau còn có thêm mấy anh bảo vệ đang vội vội vàng vàng chạy tới.
Nhiếp Tiếu vốn còn đang nhảy nhót, lúc này thấy người đến, cô bèn đưa tay lên trán, lộ ra vẻ mặt rất chi là yếu đuối.
"Bạn học, em không sao chứ?" Giáo viên hơi sốt sắng bước tới.
Nhiếp Tiếu bèn chảy nước mắt, nắm lấy tay giáo viên, cất giọng run run: "Cô ơi, Bùi Việt, Bùi Việt cậu ấy... cậu ấy muốn giết người! Muốn giết người!"
Thần thái yếu ớt, giọng nói cao vút, thậm chí còn kèm theo âm cuối run run.
"Cô ơi! Mau bắt cậu ấy đi!" Nhiếp Tiếu như phát điên lên: "Em sợ, em sợ lắm, em thực sự sợ lắm."
"Nhiếp Tiếu, cô..." Bùi Việt biến sắc, đang định bước tới.
Con khốn này lúc nãy có vẻ gì là sợ hãi đâu?
Nhiếp Tiếu run rẫy càng dữ dội hơn, cô vội vàng nép sau lưng giáo viên, vẻ mặt sợ hãi nói: "Cô ơi, cô xem, trên tay cậu ấy còn có dao kìa! Chúng em đều là sinh viên thân thể yếu đuối, thế mà cậu ấy lại mang dao! Rốt cuộc cậu ấy định làm gì thế! Cô ơi, em cảm thấy sự an toàn tính mạng của em đang bị đe dọa nghiêm trọng."
Giáo viên lập tức nhìn về phía Bùi Việt.
Bùi Việt sững sờ, vội vàng theo bản năng mà buông tay, khiến cho con dao gọt bút chì trong tay cũng rơi xuống đất.
Mấy bạn học bên cạnh vội vàng nhặt con dao lên, nhanh chóng nộp lên cho giáo viên.
Giáo viên nhận lấy, nhìn Bùi Việt với vẻ mặt khó coi: "Bùi Việt, em định làm gì thế? Muốn lật trời à?"
Gương mặt Bùi Việt chuyển màu đen thui. Là kẻ cực kỳ kiêu ngạo, anh ta chẳng thèm giải thích!