Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cho dù cả thế gian này đổ oan cho anh ta, anh ta cũng chỉ dựng thẳng cái lưng đầy kiêu hãnh của mình.
Huống chi... Lần này hình như cũng đâu có đổ oan cho anh ta?
Nhiếp Linh Lung vội vàng nói: "Cô ơi, Bùi Việt không có ý đó, anh ấy chỉ là nhất thời nông nổi, cô xem Nhiếp Tiếu có bị làm sao đâu."
Nhiếp Tiếu run rẩy nói: "Cô ơi, đó là vì tự cậu ấy vấp ngã, nếu không hậu quả khôn lường! Lúc đó có nhiều bạn học đều trông thấy, cậu ta muốn hủy hoại khuôn mặt của em!"
Nhiếp Linh Lung càng sốt ruột hơn: "Bùi Việt chỉ nóng nảy một chút, anh ấy chỉ muốn dọa chị, chứ chẳng thực sự muốn ra tay! Hơn nữa, chính chị có lỗi với anh ấy trước mà."
Tôi có lỗi với nó à?
Nhiếp Tiếu nghe xong, lập tức phát điên lên. Cô kéo lấy tay giáo viên, vừa khóc vừa nói: "Cô ơi, em đúng là gặp tai bay vạ gió! Nhiếp Linh Lung và Bùi Việt qua lại với nhau, vị hôn phu của cô ta phát hiện mình bị đội nón xanh, liền muốn hủy hôn với cô ta. Vậy mà cô ta lại bảo việc này liên quan đến em? Việc này thì liên quan quái gì đến em chứ? Cũng đâu phải em ấn đầu cho hai chúng nó hôn hít?”
Trong lớp lập tức vang lên một tràng cười.
Giáo viên nghe xong thì ngơ người.
Sinh viên bây giờ giỏi chơi thật??
"Em biết tại sao Bùi Việt muốn hủy dung em rồi! Em cũng có một chút lỗi." Nhiếp Tiếu rơi lệ đầy mặt.
"Lỗi gì?" Cô giáo theo bản năng hỏi.
Nhiếp Tiếu hỉ mũi, tỏ vẻ đương nhiên nói: "Em đẹp quá! Em xinh đẹp thế này, Nhiếp Linh Lung làm hoa khôi trường đúng là đứng ngồi không yên, cô ta cứ thấy em là ghen tị. Bùi Việt để chiều lòng bạn gái, liền muốn ra tay ác độc với em! Cô ơi, loại người này hoàn toàn là phần tử nguy hiểm, bọn em yếu đuối như thế mà để một phần tử nguy hiểm như cậu ta ở trong trường mình thì khác gì thả sói vào bầy cừu!"
Nửa đoạn đầu của Nhiếp Tiếu nghe rất huyên thuyên, nhưng hết lần này đến lần khác cô lại nói cực kỳ hùng hồn mà đúng lý hợp tình, khiến người ta nghe vào cũng thấy có lý.
Nghe đến đoạn sau, sắc mặt cô giáo đã hoàn toàn trở nên nghiêm túc.
Tuy lời nói của cô bé Nhiếp Tiếu này nghe có vẻ cố tình thêm mắm thêm muối, nhưng việc của Bùi Việt cô giáo cũng từng nghe rồi. Cậu sinh viên này chẳng những đánh nhau, hình như còn tham gia băng nhóm ở bên ngoài nữa.
Loại người này nếu vẫn ở lại trong trường, chẳng phải sẽ làm hại danh tiếng của trường bọn họ sao?
Nói đi cũng phải nói lại, ban đầu Bùi Việt vốn chẳng phải thế này, nếu không anh ta cũng chẳng thể đỗ vào trường bọn họ, chỉ là về sau, nhà anh ta xảy ra biến cố, mới khiến tính cách thay đổi.
Nhà trường thương hại anh ta bởi vậy trong nhiều phán quyết cũng luôn lấy khoan dung làm đầu.
Nhưng... bây giờ anh ta lại muốn động dao!
Dù chỉ là một con dao nhỏ cũng nằm ngoài sự chịu đựng của nhà trường.
"Bùi Việt. Nhiếp Linh Lung." Cô giáo lạnh mặt nói: "Đi theo tôi lên phòng hành chính sinh viên."
"Cô ơi, cô chính là quan thanh thiên, nhất định phải xử lý công minh cho em đấy." Mắt Nhiếp Tiếu sáng lên, lập tức hò hét tại chỗ.
Lông mày cô giáo hơi co giật, nhưng vẫn dịu giọng nói: "Nhiếp Tiếu, em cũng đến đi, kể lại đầu đuôi câu chuyện."
Nhiếp Tiếu ưỡn ngực: "Cô yên tâm, em nhất định sẽ kể rõ ràng mạch lạc cho cô!"
Hứ!
Cô vốn chẳng định đấu đá với đôi nam nữ chính này, dù sao bản thân họ đi giày vò nhau cũng đủ mệt mỏi lắm rồi, nhưng nếu nam chính đã muốn chọc vào cô, cô cũng chỉ còn cách ra tay thôi.
Chỉ đáng tiếc cho một chữ của cô!
Cô vốn chỉ có một chữ tồn kho, dùng rồi thì phải bắt đầu lại.
Thằng nam chính chó chết này có biết nó đã gây tổn thất lớn thế nào cho cô không?
Nó có thể bị đuổi học, có thể lại vào đồn cảnh sát, nhưng bản thân cô vừa mất đi một chữ!
Nhiếp Tiếu nhìn Bùi Việt, vẻ mặt có phần hung tợn, như thể chính mình vừa chịu oan ức lớn lắm.
Bùi Việt: "..."
Mẹ nó rốt cuộc người đáng thương thực sự là ai chứ?
...
Mất một buổi sáng, sau đó ngay cả cảnh sát cũng bị gọi đến rồi.
Nhiếp Tiếu kể rõ đầu đuôi vụ xô xát buổi sáng, cảnh sát cũng hỏi vài bạn học, so sánh với lời tường thuật Nhiếp Tiếu, sau đó xác nhận Nhiếp Tiếu nói thật.
Bùi Việt vốn có tiền án làm người khác bị thương, lần này lại là cố gắng hành hung trong khuôn viên trường học.
Lần trước anh ta đã gây thương tích, nhưng được nạn nhân tha thứ, mới có thể thả ra.
Lần này, Nhiếp Tiếu không thể tha cho anh ta được!
Bùi Việt lần thứ hai bị cảnh sát bắt đi, vốn dĩ vì chuyện đánh nhau, anh ta đã vào đồn tới mấy lần, lần này chỉ cần Nhiếp Tiếu bám riết không tha, e rằng anh ta sẽ phải ngồi trong đó kha khá ngày.
Nhà trường lại an ủi Nhiếp Tiếu vài câu rồi để Nhiếp Tiếu và Nhiếp Linh Lung về trước.
Nhiếp Linh Lung nghiến răng, giận dữ nhìn Nhiếp Tiếu: "Bùi Việt có làm tổn thương chị tí nào đâu, sao chị phải nhẫn tâm thế! Chẳng lẽ chị không biết, việc này có thể khiến anh ấy bị đuổi học, có thể để lại vết nhơ cho lý lịch của anh ấy sao?"
Nhiếp Tiếu vốn định chẳng quan tâm đến Nhiếp Linh Lung, nhưng cô ta đã lao vào, Nhiếp Tiếu cũng lập tức xốc lên tinh thần.
Nhiếp Tiếu nhướng mày: "Úi chà? Thằng tóc vàng của cô ấy, cả người đầy vết nhơ, còn thiếu mỗi vết này sao? Cái đồn cảnh sát kia kìa, cũng chẳng biết cậu ta đã vào đó bao nhiêu lần rồi. Nói là đồn cảnh sát, thực ra có khác gì nhà cậu ta đâu? Cứ yên tâm, cậu ta quen lắm rồi."
"Nhiếp Tiếu!" Nhiếp Linh Lung nghiến răng: "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chị lại là kẻ vô lý đến thế!"
"Ồ?" Nhiếp Tiếu cười: "Thế thì chúc mừng cô, bây giờ cô cuối cùng cũng hiểu đúng về tôi rồi. Tôi nói cho cô biết, cô và thằng tóc vàng của cô, nếu không chọc đến tôi thì thôi, chứ dám chọc tôi một lần, tôi sẽ xử lý cô một lần. Đã hiểu chưa?"