Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

(Đây là trường hợp bất khả kháng, mong mọi người đọc thì đừng ý kiến nhiều về nội dung.)

Lần này, Nhiếp Tiếu cũng chỉ sửa một chữ.

Cốt truyện gốc là [... hơi yếu ớt dựa vào xe lăn... ], Nhiếp Tiếu đã sửa chữ "dựa" thành chữ "nhấc"! Thế là thành hơi yếu ớt nhấc chiếc xe lăn!

Nhiếp Linh Lung cũng hơi ngỡ ngàng, vừa nãy dường như cô ta bị một luồng sức mạnh kỳ lạ điều khiển rồi tự nhiên làm ra hành động đó!

"Linh Lung, thả anh xuống trước đã. " Giọng Cố Thừa hơi run.

Nhiếp Linh Lung cũng muốn lắm chứ!

Nhưng... sau khi nhấc bổng xe lăn lên, cô ta còn một đoạn thoại rất dài cần phải nói, chưa nói hết câu, không thể thả xe lăn xuống được.

Nhiếp Linh Lung hơi sững sờ lên tiếng: "Anh Cố, anh không cần phải nói nữa, em đã quyết định rồi. Em từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, những năm qua cũng làm phiền anh không ít, giờ Tiếu Tiếu đã về, em cũng không nên làm phiền anh nữa. Người như em, biết đâu ngày nào đó, sẽ lặng lẽ chết đi mất, ở bên em chỉ làm lỡ dở anh thôi. "

Lời cô ta nói... Nếu là nhu nhược yếu ớt, yểu điệu như hoa lê dính mưa, chắc còn có chút độ tin cậy nhất định, nhưng nhìn cô ta bây giờ xem, vừa căng cơ bắp nhấc bổng xe lăn và Cố Thừa, vừa nói những lời này.

[Hả hả hả hả. ]

Khắp thế gian chỉ còn lại tiếng cười điên cuồng của Nhiếp Tiếu.

Khóe môi Cố Thừa thoáng co giật vài cái, anh ta chậm rãi nói: "Linh Lung, em thả anh xuống trước đã. "

Anh ta là người tàn tật, không chịu nổi bị ngã đâu!

Nhiếp Linh Lung máy móc thả Cố Thừa xuống.

"Đúng là yếu đuối thật nhỉ! " Nhiếp Tiếu đã bắt đầu vỗ tay bốp bốp.

Nhiếp Linh Lung hơi tuyệt vọng: "Lúc nãy em cũng chẳng biết mình bị làm sao nữa..."

"Thôi đi, em đừng có giả vờ giả vịt nữa! " Bạn học - nữ phụ thận trọng - Nhiếp Tiếu đã bắt đầu chạy cốt truyện: "Em giả vờ yếu đuối, giả vờ đáng thương, chẳng phải là muốn mọi người đều chỉ trích tôi sao? Được, tôi chính là ác độc, chính là không biết điều, không hiểu chuyện như thế đấy! Các người hài lòng rồi chứ? "

Nói xong, Nhiếp Tiếu lao thẳng đến chỗ chiếc bình hoa. Chỉ cần đập cái bình này là đoạn cốt truyện hiện giờ coi như tạm thời kết thúc rồi, xông lên! ! !

Nhiếp Minh An đã sớm đề phòng từ trước, vừa thấy hành động của Nhiếp Tiếu, ông ấy lập tức lao tới, nhanh hơn cô một bước, ôm chầm chiếc bình vào lòng!

Nhiếp Tiếu: "? ? ?"

Nhiếp Minh An cố gắng nặn ra một nụ cười, sau đó đưa qua một cái gối ôm: "Ném cái này đi. "

Nhiếp Tiếu: "... "

Được!

Cô giật lấy cái gối ôm, ném mạnh xuống đất: "Mấy người cứ sống với cái đồ mạo danh ấy đi! "

Cô nói xong, lập tức quay người, lao lên lầu.

[Oh yeah. Về phòng nằm trước đã, mệt chết bà đây rồi. ]

Nhiếp Tiếu chạy nhanh như bay, để lại hiện trường vô cùng im lặng.

Nhiếp Linh Lung hơi ngập ngừng nói: "Bố mẹ, có phải Tiếu Tiếu giận con không ạ? Con... con lên khuyên em ấy. "

"Không không không không, không cần đâu. " Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược đồng thanh khuyên cản cô ta.

Nhiếp Linh Lung hơi bối rối, nhưng cô ta nghĩ bố mẹ đang thương mình, trong lòng không khỏi đắc ý.

Sau khi Nhiếp Tiếu rời đi, khung cảnh gốc đáng lẽ phải là Nhiếp Linh Lung khóc lóc, còn nam phụ đau lòng thề thốt với bố mẹ Nhiếp hết sức dỗ dành.

Đó là cốt truyện gốc, nhưng bây giờ... mấy người Cố Thần còn đang chìm đắm trong cảm giác chấn động khi Nhiếp Linh Lung nhấc bổng Cố Thừa và xe lăn, đồng thời vẫn còn nghĩ về những lời rủa thầm của Nhiếp Tiếu lúc trước, bởi vậy mà trong lúc nhất thời tất cả đều im lặng.

Nhiếp Linh Lung vốn còn đang khóc lóc diễn trò, vừa thấy phản ứng của mọi người không đúng, cô ta cũng dần dần ngậm miệng lại.

Cố Thừa có cảm giác hôm nay bản thân cực kỳ bất ổn, chi bằng cứ nhanh nhanh chóng chóng về nhà tìm bác sĩ khám thử xem sao... Vì thế anh ta lên tiếng nói: "Bác trai, bác gái, hôm nay cháu đã quấy rầy đủ lâu rồi, cháu xin phép về trước. "

Nhiếp Minh An lập tức theo bản năng nói: "Ở lại ăn bữa tối đã. "

Trong lòng Cố Thừa vốn định từ chối, nhưng không hiểu sao lại nhận lời: "Vâng, cháu cũng hơi nhớ tay nghề của đầu bếp nhà họ Nhiếp. "

Nhiếp Minh An gật gật đầu, sau đó lên tiếng dặn dò đầu bếp chuẩn bị món Cố Thừa thích.

Hết đoạn thoại gượng gạo đó, mấy người bọn họ lại tiếp tục im lặng đầy ngượng ngùng.

Hồi lâu sau, Nhiếp Minh An khẽ ho một tiếng: "Con bé Tiếu Tiếu này nóng tính quá, để bác lên khuyên nó. "

Nhiếp Minh An quay người lên lầu.

Chẳng bao lâu sau, Nhiếp Minh An đã kéo Nhiếp Tiếu đang phồng má hầm hừ xuống lầu.

Nhiếp Tiếu khinh thường nhìn thoáng qua Nhiếp Linh Lung một cái, tiếng "hừ" lại bật ra qua lỗ mũi.

[Mới được tí thời gian, lại phải đi làm rồi! Chán chết đi được! Kiếp sau không bao giờ đi làm thuê nữa! ]

Nghe tiếng rủa thầm của Nhiếp Tiếu, mấy người Cố Thừa lại bắt đầu im lặng.

Chuyện hôm nay đúng là quá mức kỳ quặc, bọn họ vẫn cần thêm một chút thời gian để tiêu hóa.

"Tiếu Tiếu, đều tại em không tốt, em xin lỗi chị có được không? Chị yên tâm, em sẽ không giành anh Cố với chị đâu. " Nhiếp Linh Lung rụt rè nói.