Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

(Đây là trường hợp bất khả kháng, mong mọi người đọc thì đừng ý kiến nhiều về nội dung.)

Cố Thừa nghe Nhiếp Linh Lung cứ mãi đẩy mình ra ngoài, lông mày hơi cau lại.

Linh Lung rụt rè đến thế, đáng lẽ anh ta phải đau lòng, nhưng nghĩ lại những lời rủa thầm của Nhiếp Tiếu, Cố Thừa lại cảm thấy mình phải để tâm đến chuyện này hơn một chút.

Anh ta chậm rãi lên tiếng: "Linh Lung, chuyện như thế này, chẳng lẽ em không nên hỏi ý kiến của anh trước sao? "

Nhiếp Linh Lung hơi hoảng, vội vàng nói: "Anh Cố, em chỉ không muốn làm anh khó xử thôi. "

Nói xong, trong mắt cô ta lại bắt đầu lấp lánh nước mắt, những giọt lệ từ từ lăn dài trên khuôn mặt đen thui của cô ta.

"Woa, lại đen rồi. " Nhiếp Tiếu bỗng hét lên.

Nhiếp Linh Lung hoảng hốt, vội vàng theo bản năng đưa tay lên mặt, nhưng lần này không hề thấy mực đen.

Nhiếp Linh Lung thực sự không kìm nổi nữa, cô ta lập tức trừng mắt nhìn Nhiếp Tiếu.

"Úi, nước mắt của em thật là thần kỳ, muốn ngưng là ngưng được ngay nhỉ? Linh Lung, chị thực sự rất nể phục biệt tài thu phóng tự nhiên của em đấy. " Nhiếp Tiếu vui vẻ nói.

Đoạn đối thoại này vốn không có trong sách.

Nhưng thế cũng chẳng sao.

Hệ thống chỉ yêu cầu khôi phục tình tiết trọng điểm cũng như không được đi lệch khỏi vai nữ phụ mà thôi. Đoạn này không phải tình tiết trọng điểm, bản thân nữ phụ đã là một kẻ ác độc thích gây sự, cô có nói vậy cũng chẳng vấn đề gì.

"Tiếu Tiếu, chị... " Nhiếp Linh Lung lại muốn khóc, nhưng cô ta thực sự sợ đôi mắt mình lại chảy mực ra, nên trong lúc nhất thời chẳng biết mình có nên khóc hay không, biểu cảm rất là đặc sắc.

"Thôi được rồi. " Đỗ Nhã Nhược bắt đầu lên tiếng hòa giải: "Tiếu Tiếu à, chuyện tình cảm vốn không thể cưỡng cầu được. Nhà họ Nhiếp và nhà họ Cố tuy có hôn ước từ nhỏ, nhưng cũng vì hai đứa nó người tình ta nguyện, mới có thể định ra được. Ví dụ như, Linh Lung có trình độ piano đẳng cấp chuyên gia, còn Cố Thừa lại thích nhạc piano, hai đứa nó như thế mới xứng đôi nha. "

Piano à...

Nhiếp Tiếu nhìn chiếc đàn piano đắt tiền được đặt ở vị trí dễ thấy trong phòng khách, đột nhiên lộ ra một biểu cảm kỳ lạ.

Trái tim mấy người khác lập tức đập thình thịch.

Quả nhiên... Tiếng lòng của Nhiếp Tiếu lại đến.

[Chậc chậc chậc... piano à... Ta nhớ là sau này, cây đàn kia chính là nơi nữ chính và thằng tóc vàng nọ thường xuyên chơi trò mập mờ. Chà đạp sự thánh thiện dưới thân, trong mắt toàn là trầm luân sa đoạ... kích thích thật. ]

Cố Thừa nghiến răng, hung hăng trừng mắt nhìn Nhiếp Tiếu.

Anh ta rất muốn chửi cô ả này một trận! Nhưng cô ả đâu có nói ra những lời này, anh ta có muốn chửi cũng chẳng tìm được lý do.

Biểu cảm của Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược còn cứng đờ hơn.

Nhiếp Linh Lung đương nhiên là không nghe thấy gì, cô ta còn lộ ra một nụ cười ngượng ngùng: "Trình độ piano của con cũng chỉ bình thường thôi. "

"Linh Lung, đừng khiêm tốn quá. Có những người không biết lượng sức mình muốn so bì với em, em nên cho cô ta thấy khoảng cách giữa hai người đến đâu. " Cố Thừa vừa nói vừa ác ý trừng mắt nhìn Nhiếp Tiếu.

Nhiếp Tiếu lại bình thản như không hề hay biết.

Được thôi.

Sau đây, cơ hội sửa đổi một tình tiết nữa sẽ đến.

[Đinh, cơ hội sửa lần thứ ba bắt đầu. Đếm ngược sáu mươi giây. Nếu không sử dụng, sẽ coi như từ bỏ phúc lợi. ]

Nhiếp Tiếu nhìn vào tình tiết tiếp theo. Tình tiết này rất đơn giản.

[Dưới sự khích lệ của mọi người, nữ chính quyết định chơi một bản nhạc. Cô ta chơi bản "Feux Follets" (Ma Trơi) của Liszt có độ khó cực cao, kỹ thuật điêu luyện khiến nữ phụ tự thấy hổ thẹn, dẫn đến sau này nữ phụ cũng đòi học piano.

Tất nhiên, nữ phụ chẳng có tố chất gì, sau này chỉ thêm trò cười mà thôi. ]

Nhiếp Tiếu nhìn vào đoạn này.

[Hoàn thành xong một lần 'Feux Follets', vẻ mặt Nhiếp Linh Lung vẫn luôn bình thản, như thể vừa rồi mình chỉ làm một việc nhỏ nhặt nhất... ]

Được rồi, chỗ này.

Lần này, Nhiếp Tiếu thử thêm vào một chữ.

Không ngờ cũng được.

Xem ra, hệ thống sửa một chữ này hẳn là bao gồm cả ba cách: thay thế, thêm vào, bỏ bớt.

Cũng không tệ, khá tiện cho cô thể hiện đây.

Bên này, được đám người Cố Thừa khuyên nhủ mấy câu, Nhiếp Linh Lung làm ra vẻ bất đắc dĩ: "Vậy em sẽ chơi một bài đơn giản. Nhưng trình độ của em rất bình thường, mọi người đừng cười em nhé. "

Nhiếp Linh Lung ngồi vào bàn đàn piano.

Theo mô tả trong sách, vào khoảnh khắc này, ánh sáng hoàng hôn xuyên qua rèm cửa, chiếu vào trong phòng, tỏa ra hơi ấm. Có một tia sáng rọi đúng vào người Nhiếp Linh Lung, khiến cô ta trở nên xinh đẹp không giống người trần.

Dĩ nhiên tình tiết thực sự có hơi khác với trong sách một chút, bởi hình ảnh lần này của Nhiếp Linh Lung trông như phiên bản nàng tiên cá của Disney, đen thui.

Nhiếp Linh Lung hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu trình diễn. Trình độ piano của cô ta quả thực không tệ, một bản "Feux Follets" khó nhằn lại được cô ta chơi thuần thục đến xuất sắc.