Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 134. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 134

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lẽ nào Mạnh bộ đầu thực sự không muốn tiếp tục ở lại Quy thành, đã chán ghét cuộc sống nơi này rồi sao?

...

Mạnh Tử Mặc khác hẳn ngày thường, công khai chống đối Hàn Vũ Nông, khiến đám bộ khoái đều thầm kinh hãi.

Lỗ Hoành thấy Mạnh Tử Mặc đứng ra nói giúp mình thì cũng hơi bất ngờ, gã nói với y: “Mạnh bộ đầu, ta quả thật đã phạm lỗi, hình phạt của Đô úy đại nhân khiến ta tâm phục khẩu phục, ngài…!”

“Lỗ bộ đầu cũng đừng tưởng ta đang xin xỏ cho ngươi.” Mạnh Tử Mặc bực dọc nói: “Ta chỉ không muốn tiếp tục nán lại Tây Lăng nữa. Với thân thủ của ta, lúc về lại Quan nội, chẳng cần làm nha sai, đến một hộ gia đình giàu có làm hộ viện cũng dư sức.”

Đôi môi Tần Tiêu khẽ nhúc nhích, nhưng không phát ra âm thanh nào.

Hắn biết rõ tình giao hảo giữa Mạnh Tử Mặc và Hàn Vũ Nông, cũng hiểu chuyện y mượn cớ phát tác khác hẳn ngày thường vào hôm nay tuyệt đối không thể là sự bốc đồng nhất thời.

“Nếu ta vẫn giữ nguyên quyết định, ngươi sẽ rời khỏi Đô úy phủ sao?” Giọng nói của Hàn Vũ Nông ngược lại đã trở nên bình tĩnh.

Mạnh Tử Mặc đáp lời: “Đô úy đại nhân, nói cho cùng, ta không chỉ vì chuyện ngày hôm nay.” Y thở dài một hơi rồi nói tiếp: “Năm xưa ta đến Tây Lăng, cũng từng mong mỏi được dốc sức vì nước, thậm chí từng nghĩ đến chuyện lấy vợ sinh con ngay tại nơi này, chỉ là…!”

“Nếu ngươi thật sự muốn rời đi, ta sẽ không cản đường.” Hàn Vũ Nông chậm rãi nói: “Nhưng quốc gia có pháp lệnh, không thể vì tình riêng với bất kỳ ai mà phế bỏ luật lệ.”

Mạnh Tử Mặc lùi lại một bước, chắp tay hành lễ với Hàn Vũ Nông, lúc này mới quay sang đám bộ khoái trong viện, lớn giọng nói: “Chư vị huynh đệ, nhiều năm qua đội ơn các vị đã chiếu cố, Mạnh mỗ vô cùng cảm kích. Kể từ hôm nay, Mạnh mỗ không còn là người của Đô úy phủ nữa, nhưng ngày sau nếu có duyên gặp lại, mời các vị một bữa cơm nhạt vẫn là chuyện nhỏ.” Y thi lễ với mọi người, đoạn không nói thêm một lời nào nữa, cứ thế vứt bỏ bội đao, cất bước rời đi dưới ánh mắt theo dõi của tất cả mọi người.

Đám đông đưa mắt nhìn nhau.

Biến cố đêm nay quả thực khiến cho rất nhiều người trở tay không kịp.

Chuyện Bộ khoái bộ đầu Lỗ Hoành biết luật mà vẫn phạm luật vốn đã khiến đám đông khiếp sợ, nay Mạnh Tử Mặc lại đột ngột xướng nghị muốn rời khỏi Đô úy phủ lại càng nằm ngoài dự liệu của tất cả.

Hàn Vũ Nông nhìn theo bóng lưng Mạnh Tử Mặc rời đi, thần sắc lạnh lùng. Đợi đến khi sự xáo động trong sân lắng xuống, y mới tiếp tục lên tiếng: “Người đâu, giam Lỗ Hoành vào ngục. Tần Tiêu bị phạt bổng lộc ba tháng. Còn có Ngưu Chí, rõ ràng biết tung tích của Tần Tiêu nhưng lại bao che không báo cáo, phạt bổng lộc hai tháng, đánh mười trượng.” Y đưa mắt quét nhìn đám đông, trầm giọng nói: “Ta đã nói từ trước, quân lệnh tại Đô úy phủ nghiêm như núi, bất kỳ ai biết luật mà vẫn phạm luật, ta tuyệt đối không khoan dung. Những gì ba người họ làm ngày hôm nay, các ngươi phải lấy đó làm gương.”

Mọi người đều khom người tuân lệnh.

“Bọn mã tặc cướp ngục kia, chúng ta đương nhiên phải truy bắt đến cùng.” Hàn Vũ Nông nghiêm nghị nói: “Ta sẽ điều tra tung tích của đám mã tặc đó. Chỉ cần có manh mối, dù phải trả giá đắt đến nhường nào cũng phải bắt chúng quy án.”

Tần Tiêu thầm nghĩ Hoang Tây Tử Dực không phải là đám mã tặc tầm thường. Bọn chúng lai vô ảnh khứ vô tung, muốn tìm được quả thực không hề dễ dàng. Cho dù có may mắn tìm ra, hắn cũng cực kỳ nghi ngờ thực lực của đám nha sai Đô úy phủ này liệu có đủ sức đánh bại Hoang Tây Tử Dực hay không.

Suy cho cùng, Ôn Bất Đạo từng khẳng định chắc nịch rằng lực lượng chiến đấu của Hoang Tây Tử Dực hoàn toàn có thể sánh ngang với Long Lân sĩ bảo vệ Cấm cung.

Mặc dù lời này có thể mang vài phần khoa trương, nhưng bản thân hắn đã tận mắt chứng kiến sức chiến đấu của Hoang Tây Tử Dực. Nếu chỉ xét về năng lực chiến đấu đơn lẻ, nha sai của Đô úy phủ quả thực thua kém một trời một vực. Thêm vào đó, đám người kia phối hợp vô cùng ăn ý, được huấn luyện bài bản, và quan trọng nhất là thanh Phong dực đao của bọn chúng thật sự vô cùng sắc bén. Ít nhất tính đến thời điểm hiện tại, Tần Tiêu vẫn chưa thấy loại binh khí nào sắc bén hơn Phong dực đao.

“Chuyện đánh trượng đợi ta bẩm báo rõ ràng với Quận thú đại nhân rồi sẽ chấp hành sau.” Hàn Vũ Nông nói: “Chuyện này tuyệt đối không được rêu rao ra ngoài, tránh làm xao động lòng người.” Y ngẩng đầu nhìn trời, xua tay bảo: “Giải tán cả đi.”

Y cũng chẳng buồn nói thêm lời thừa thãi nào, trông có vẻ tâm trạng đang cực kỳ tồi tệ, cứ thế xoay người bước vào sảnh đường.

Mãi cho đến khi đám đông tản đi, Ngưu Chí lẽo đẽo theo sau Tần Tiêu quay về Giáp Tự giám mà vẫn chưa thể hoàn hồn. Thấy sắc mặt của Tần Tiêu cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ, gã khẽ giọng hỏi: “Lão đại, chỉ nội trong một ngày mà Đô úy phủ đã mất đi hai vị bộ đầu, chuyện… chuyện này sau này phải làm sao đây?”