Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 135. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 135

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chẳng phải vẫn còn Đô úy đại nhân đó sao?” Tần Tiêu nhạt giọng đáp: “Chỉ cần có Đô úy đại nhân ngồi đó, trời còn chưa sập xuống được đâu.”

Ngưu Chí bước qua rót cho Tần Tiêu một cốc nước, đưa đến tận tay rồi mới hạ giọng nói: “Đô úy đại nhân xưa nay luôn coi trọng Mạnh bộ đầu, đối đãi với y như huynh đệ ruột thịt. Nếu Mạnh bộ đầu thật sự cất bước rời đi, Đô úy đại nhân chắc chắn sẽ vô cùng luyến tiếc.”

Tần Tiêu bưng cốc uống cạn một nửa, đoạn đặt xuống bàn rồi lên tiếng: “Đêm đã khuya rồi, ngươi cứ về trước đi.”

“Vậy còn huynh thì sao?” Ngưu Chí hỏi: “Đêm nay huynh có về không?”

Tần Tiêu thầm nghĩ ở nhà vẫn còn một kẻ điên dở chứng, mấy ngày tới tốt nhất là không nên vác mặt về thì hơn. Hắn lắc đầu: “Ta sẽ chợp mắt ở ngay tại đây.”

Ngưu Chí dọn dẹp qua loa một chút rồi lặng lẽ rời đi.

Tâm trạng Tần Tiêu có phần trĩu nặng.

Hắn hiểu rất rõ, năm xưa sau khi Hàn Vũ Nông tiếp quản Đô úy phủ đã điều động một nhóm người từ Quan nội đến đây. Đứng đầu trong số đó chính là Mạnh Tử Mặc, và nhóm người này cũng nghiễm nhiên trở thành lực lượng cốt lõi giúp Hàn Vũ Nông thao túng Đô úy phủ.

Mạnh Tử Mặc không những trung thành tuyệt đối với Hàn Vũ Nông, mà giữa hai người còn tồn tại tình nghĩa sâu nặng như thủ túc. Tần Tiêu thậm chí tin rằng y sẵn sàng dâng hiến cả mạng sống của mình vì Hàn Vũ Nông.

Thế nên, cho dù trong lòng Mạnh Tử Mặc thật sự có oán khuất gì đi chăng nữa, y không thể nào rời bỏ Hàn Vũ Nông. Huống hồ chi thời điểm hiện tại đang là lúc mối quan hệ giữa Đô úy phủ và Chân Hầu phủ căng thẳng tột độ. Trước đây y không đi thì càng không thể nào lại đột ngột rũ áo ra đi vào đúng lúc dầu sôi lửa bỏng thế này.

Sự rời đi đầy đường đột của Mạnh Tử Mặc, trong mắt những kẻ không hiểu rõ y có lẽ sẽ thật sự nghĩ rằng y không muốn tiếp tục ở lại Tây Lăng. Thế nhưng, bằng sự nhạy bén của mình, Tần Tiêu đã sớm đánh hơi được những uẩn khúc ẩn giấu phía sau sự kiện này.

Hắn trằn trọc mãi mà không sao chợp mắt nổi, bèn bước ra khỏi trực phòng. Ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, chỉ thấy một vầng trăng sáng treo lơ lửng giữa bức màn đêm tĩnh mịch.

Hắn biết chỗ ở của Mạnh Tử Mặc nằm cách đây không xa, chỉ loanh quanh khoảng hai con phố. Sau một hồi trầm ngâm, hắn rốt cuộc cũng cất bước rời khỏi ngục giam, hướng thẳng tới chỗ ở của y.

Nếu đem ra so sánh với Hàn Vũ Nông, tình cảm mà Tần Tiêu dành cho Mạnh Tử Mặc còn sâu đậm hơn nhiều. Suy cho cùng, năm xưa chính Mạnh Tử Mặc đã cứu vớt hắn ở giữa đường. Nếu không có y, e rằng hắn đã sớm hóa thành một đống xương khô vứt xó bên đường chẳng ai màng tới.

Rốt cuộc thì vì cớ gì Mạnh Tử Mặc lại muốn rời khỏi Đô úy phủ, Tần Tiêu hoàn toàn không thể nhìn thấu tâm can y. Nhưng nếu y thật sự muốn quay về Quan nội, hắn rất muốn khuyên y ở lại. Hắn biết rõ một khi Mạnh Tử Mặc đã dõng dạc tuyên bố quyết định này trước mặt bao người, e rằng mình có khuyên răn thế nào cũng vô ích. Tuy nhiên, bất kể kết quả ra sao, hắn không thể lặng thinh làm ngơ.

Con phố nơi Mạnh Tử Mặc sinh sống vốn đã vô cùng hẻo lánh. Hắn thường xuyên lui tới nơi này nên cực kỳ quen thuộc. Căn nhà độc lập, diện tích thậm chí còn chẳng lớn bằng chỗ ở của hắn. Bên trong le lói ánh đèn, Tần Tiêu phát hiện cổng lớn thế mà lại không khóa, chỉ khép hờ. Hắn chần chừ một lát rồi đẩy cửa bước thẳng vào trong mà không hề gõ cửa.

Trong nhà, Mạnh Tử Mặc quả thực đang ôm một vò rượu, trên bàn vẫn còn một vò đã cạn đáy. Hiển nhiên là sau khi rời khỏi Đô úy phủ, y lập tức quay về đây và cứ thế nốc rượu liên miên, đến cả chút đồ nhắm cũng chẳng buồn chuẩn bị.

Thấy Tần Tiêu bước vào, Mạnh Tử Mặc không tỏ vẻ ngạc nhiên. Y chỉ hất hàm, ý bảo hắn ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.

“Bộ đầu, ngươi…?” Tần Tiêu vừa mới mở miệng, Mạnh Tử Mặc đã lắc đầu ngắt lời: “Ngươi muốn khuyên ta ở lại sao? Đừng nói nhiều lời vô ích, ta đã quyết định chuyện gì, ngươi từng thấy ta hối hận bao giờ chưa?”

Tần Tiêu cười khổ nói: “Bộ đầu, những năm qua ngươi ở Quy thành vẫn luôn yên ổn, vì cớ gì lại đột ngột muốn rời đi? Đô úy đại nhân nhất định vô cùng buồn bã.”

Mạnh Tử Mặc khựng lại một nhịp, nhưng vẫn ngửa cổ nốc thêm một ngụm rượu, khẽ giọng dặn dò: “Tần Tiêu, ta phải đi rồi, sau này ngươi cứ an phận đi theo phò tá Đô úy đại nhân. Đô úy đại nhân là người trọng tình trọng nghĩa, mấy năm nay đối đãi với ngươi ân trọng như núi. Mặc kệ có xảy ra chuyện gì, ngươi nhất định phải sát cánh cùng ngài ấy.”

“Ta biết.” Tần Tiêu gật đầu. Thấy vẻ mặt đẫm men say của Mạnh Tử Mặc, hắn muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết phải mở lời ra sao.