Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 160. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 160

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Vô cùng thân thiết."

"Trần Hy, ngươi thấy thế nào?"

"Thuộc hạ không dám khẳng định, nhưng Tần Tiêu đã ở cùng người của Kiếm Cốc, hơn nữa quan hệ thân mật, vậy thì bất kể y có thực sự là môn nhân Kiếm Cốc hay không, hẳn sẽ không phải là Thiên Việt, có thể loại trừ y." Trần Hy khẽ nói: "Người của Kiếm Cốc tuyệt đối không thể đi gần với Thiên Việt như vậy, một khi phát hiện Thiên Việt, người của Kiếm Cốc sẽ không nương tay."

Ánh rạng đông bao phủ trời đất, lão đại nhân ngước nhìn bầu trời ban mai, lẩm bẩm: "Vạn vật thế gian này, thật thật giả giả, nếu không có tuệ nhãn hơn người thì thật khó lòng nhìn thấu." Khẽ trầm ngâm, lão mới nói: "Nhưng ngươi nói cũng chẳng sai, người của Kiếm Cốc nếu phát hiện Thiên Việt, sẽ tuyệt đối không nương tay, chắc chắn sẽ giết cho nhanh chóng mới thôi."

"Lão đại nhân, có tiếp tục để mắt tới Tần Tiêu không?" Kẻ áo đen hỏi.

Lão đại nhân do dự một chút mới nói: "Không cần dành quá nhiều tâm sức cho y, nhưng cũng đừng hoàn toàn lơ là. Mộc Dạ Cơ đã đến Quy Thành, lại còn ở cùng Tần Tiêu, người của Kiếm Cốc rốt cuộc muốn làm gì?"

"Vậy thuộc hạ phân phó nhân thủ giám thị Mộc Dạ Cơ?" Kẻ áo đen lập tức hỏi.

Lão đại nhân lắc đầu cười nói: "Các ngươi đều không phải đối thủ của nàng ta, giám thị nàng ta rất dễ bị phát hiện, tạm thời chúng ta không cần thiết phải phát sinh xung đột với người của Kiếm Cốc." Ánh mắt lão trở nên âm hiểm: "Hơn nữa chúng ta can thiệp vào chuyện của Kiếm Cốc, một khi bị La Hầu biết được, không chừng y lại dâng sớ hạch tội ta, thôi đi, chuyện Kiếm Cốc cứ quẳng cho La Hầu quản, chúng ta chỉ cần một lòng tìm kiếm Thiên Việt là được."

Dứt lời, chợt nghe thấy tiếng gà gáy vang lên, lão đại nhân cười nói: "Con gà trống ở Quận Thú phủ này sống quá thảnh thơi rồi, tiếng gáy cũng chậm hơn con gà khác một bước. Trần Hy, ngươi nói với Đỗ đại nhân một tiếng, con gà trống đó không cần giữ lại nữa."

...

Khi tia nắng ban mai đầu tiên rải xuống mặt đất, Tần Tiêu và Mộc Dạ Cơ đã quay trở về ngõ Mộc Đầu.

Cửa sổ đóng kín mít, hai người ngồi đối diện nhau bên mép bàn trong phòng. Túi đựng một trăm lượng bạc trắng đặt ở giữa bàn, bên cạnh là một ngàn năm trăm lượng ngân phiếu.

Từ lúc về phòng, hai người cứ ngồi đực ra đó, trân trân nhìn đống bạc suốt nửa ngày trời.

Bản thân Tần Tiêu cũng chẳng dám tin những thứ bày ra trước mắt là sự thật.

Hắn ở Giáp Tự giám làm việc bán sống bán chết, dằn vặt suốt hai năm trời, trừ đi chi phí sinh hoạt, cuối cùng cũng chỉ tích cóp được hơn hai trăm lượng bạc. Vì số tiền đó, hắn luôn đinh ninh mình cũng được tính là một kẻ có tiền, dẫu sao người bình thường để dành được hai trăm lượng đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng có mấy ai.

Thế nhưng chỉ một chuyến bước ra từ Kim Câu đổ phường này, ngoài tiền vốn của bản thân và sáu mươi lượng bạc thắng về giúp Mộc Dạ Cơ, hắn còn kiếm được thêm một ngàn bốn trăm lượng.

Một ngàn bốn trăm lượng bạc, đối với Tần Tiêu tuyệt đối là một con số khổng lồ, đối với Mộc Dạ Cơ cũng chẳng kém cạnh gì.

Điều khiến Tần Tiêu cảm thấy hả dạ nhất, chính là số bạc này được moi ra từ trong miệng Chân Hầu phủ.

Kim Câu đổ phường đã trở thành sản nghiệp của Chân Hầu phủ, vậy thì mỗi một lượng bạc thắng được từ sòng bạc này, đều là móc túi từ Chân gia mà ra.

Dẫu trong phòng vắng lặng đến đáng sợ, nhưng tâm trạng hai người lại đang trào dâng sục sôi.

Tần Tiêu từ tận đáy lòng thầm cảm tạ thuật đánh bạc do Ôn Bất Đạo truyền thụ. Ban đầu khi nhờ y dạy dỗ ở Giáp Tự giám, hắn chỉ muốn có thêm chút bản lĩnh lận lưng, chẳng ngờ cuối cùng lại dùng chính ngón nghề Ôn Bất Đạo truyền dạy để vơ vét một món tiền kếch xù từ sòng bạc cũ của y.

Tiểu sư cô chống hai cùi chỏ lên bàn, tay nâng cằm, chăm chú nhìn đống bạc trên bàn hồi lâu, cuối cùng mới về phía phía Tần Tiêu cất giọng êm ái đến cùng cực: "Sư điệt ngoan, ngươi nói xem chỗ này nên chia thế nào?"

Tần Tiêu cũng chẳng thèm phí lời, mở miệng túi đếm ra sáu mươi lượng bạc rồi đẩy qua: "Đây là số tiền nàng thua ở sòng bạc, ta giúp nàng thắng về rồi, sau này tiêu xài cho dè dặt vào."

Tiểu sư cô trợn tròn hai mắt, vẻ mặt không dám tin: "Ý ngươi là, trong tay ngươi có hơn một ngàn lượng bạc, mà chỉ chia cho ta sáu mươi lượng?"

"Chê nhiều à?" Tần Tiêu đưa tay ra: "Vậy thì lấy bớt lại đây."

Tiểu sư cô nhanh tay gom vội sáu mươi lượng bạc về phía mình, cau mày nói: "Tiểu sư điệt, làm người không thể tuyệt tình như thế được. Nếu không có ta ra tay đánh đấm giúp ngươi, ngươi nghĩ mình có thể êm đẹp mang ngần này bạc về sao?"

"Nếu không nể tình nàng ra tay đánh lộn thì sáu mươi lượng đó nàng cũng đừng hòng có được." Tần Tiêu đủng đỉnh đáp: "Bổng lộc của ta một năm mới có hai mươi lượng bạc, sáu mươi lượng này đủ để ta làm việc ba năm rồi, nàng còn chưa biết đủ sao?"