Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 174. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 174

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không thể chém chết Lang Thân Thủy để đòi lại công bằng cho gia đình Trịnh Đồ Hộ, trong lòng y tràn ngập uất hận. Hơn nữa, y tự biết sau khi mình chết đi, nhất định sẽ biến thành nhược điểm để chúng gây khó dễ cho Đô úy phủ.

Trong lòng y dâng lên cỗ bi lương. Hai tên đao khách nhìn nhau, biết đây chính là cơ hội tốt để ra tay liền đồng loạt phóng tới, lao thẳng về phía y. Mạnh Tử Mặc ngập tràn bi phẫn, cất tiếng gầm dài tựa sói tru, không lùi mà tiến, nắm đao xông lên nghênh chiến.

Đúng lúc này, bỗng nghe một tiếng huýt gió thanh thúy vang lên. Đám người đều kinh ngạc, đưa mắt nhìn theo hướng phát ra âm thanh, lại thấy trên đầu tường không biết từ lúc nào đã nhô ra một bóng người. Kẻ đó đứng trên tường, người chưa đáp xuống nhưng trong tay đã ném ra một sợi thừng. Sợi dây uyển chuyển tựa linh xà phát động, vút thẳng về phía Mạnh Tử Mặc, chợt nghe người trên đầu tường dùng giọng trầm thấp quát: "Bám chắc!"

Tinh thần Mạnh Tử Mặc chấn động, dốc sức vặn mình, vung tay bắt lấy sợi thừng đang bay tới. Dưới ánh mắt sững sờ của đám người, kẻ trên đầu tường mãnh liệt giật mạnh sợi dây. Dây thừng kéo theo Mạnh Tử Mặc bay thẳng lên đầu tường.

Lúc này Chân Dục Giang đã lao đến chỗ cửa sau. Trông thấy bóng người trên đầu tường vậy mà cứu thoát kẻ vốn dĩ đã là cá nằm trên thớt, sắc mặt gã biến đổi dữ dội, điên cuồng gào thét: "Đừng để chúng chạy thoát, bắt lấy chúng, bắt lấy chúng!"

Ván cờ đêm nay, Chân Dục Giang và Lang Thân Thủy đã phải hao tốn biết bao tâm sức mới bày ra được, có thể nói là mưu tính tính toán đâu ra đấy, không một kẽ hở.

Chân Dục Giang đã toại nguyện khi khiến Mạnh Tử Mặc rơi vào bẫy rập. Ngay khoảnh khắc Mạnh Tử Mặc bước chân vào Tiêu Dao cư, Chân Dục Giang liền biết Đô úy phủ sắp sửa đại nạn lâm đầu.

Bất luận Mạnh Tử Mặc sống hay chết, chỉ cần có y trong tay, bấy nhiêu đó đã đủ để giáng một đòn chí mạng vào Đô úy phủ. Đòn này có lẽ chưa đủ để đẩy Hàn Vũ Nông vào chỗ chết, nhưng cũng thừa sức trục xuất Hàn Vũ Nông khỏi Tây Lăng.

Không có Hàn Vũ Nông, Đô úy phủ Quy thành sẽ sụp đổ trong chớp mắt. Từ nay về sau, Đô úy phủ lại trở về như thuở ban đầu, hóa thành tay sai mặc cho Chân Hầu phủ sai sử.

Chân Dục Giang hoàn toàn không lo lắng triều đình tiếp tục phái người đến.

Không phải vị đô úy nào được phái tới cũng có thể trở thành Hàn Vũ Nông, lại càng chẳng phải ai cũng cứng cỏi, không thể mua chuộc như y.

Đô úy mới đến nhậm chức, trước tiên phải chèo chống được thế công bằng kim tiền và mỹ nhân của Chân Hầu phủ. Nếu quả thật là kẻ uy vũ bất khuất, muốn có chỗ đứng ở Chân quận, lại phải lập nên công lao hiển hách, như vậy mới có thể khiến cả Đô úy phủ trên dưới tâm phục khẩu phục, cam tâm tình nguyện nghe lệnh.

Hàn Vũ Nông có thể trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của Chân Hầu phủ không phải chuyện một sớm một chiều, mà y đã phải tốn nhiều năm ròng rã mới có thể đứng vững ở Quy thành.

Người này một khi rời đi, ít nhất trong vài năm tới, Chân Hầu phủ có thể cao gối nằm ngủ, lại như năm xưa mặc sức lộng hành tại Chân quận vốn dĩ không cần kiêng dè triều đình.

Trong lòng Chân Dục Giang hiểu rất rõ, nếu mình quả thật làm thành chuyện này, vậy thì trọng lượng của bản thân trong mắt phụ thân sẽ gia tăng đáng kể. Có lẽ sau khi phụ thân qua đời, tước vị Trường Tín hầu rất có thể sẽ do gã kế thừa, còn vị Đại công tử xa xôi tận Kinh thành đang làm con tin kia, ngày sau sẽ phải quỳ mọp dưới chân gã.

Mọi thứ vốn sắp sửa thành hiện thực, nhưng tình cảnh trước mắt, lại như miếng ăn dâng tới tận miệng còn để rơi mất.

Nếu Mạnh Tử Mặc thật sự được cứu thoát, gã sẽ không còn bất kỳ bằng chứng nào để chứng minh vụ hành thích đêm nay là do y làm, Đô úy phủ cũng tuyệt đối không dễ dàng nhượng bộ trước Chân Hầu phủ.

Tuyệt đối không thể để Mạnh Tử Mặc được cứu đi!

Giữa tiếng gào thét điên cuồng của Thiếu công tử, Mạnh Tử Mặc đã bị dây thừng kéo lên đầu tường. Kẻ trên bức tường cao đó nhìn lướt qua Chân Dục Giang từ xa, không hề nán lại, mang theo Mạnh Tử Mặc vọt xuống bên ngoài. Rất nhanh, phía xa đã vọng lại tiếng vó ngựa.

Đám đao khách áo xanh đương nhiên hiểu rõ hậu quả nếu để Mạnh Tử Mặc chạy thoát.

Mười mấy con người, hơn nữa lại mai phục từ sớm, giăng sẵn cạm bẫy chờ cá cắn câu. Cá không phụ sự kỳ vọng mà sập bẫy, vốn dĩ đây phải là việc cỏn con vây lưới bắt cá, mười phần nắm chắc.

Nhưng hiện tại, phe gã không những tử thương mấy người, mà quan trọng hơn là Mạnh Tử Mặc lại được người ta cứu đi ngay dưới vô số cặp mắt nhìn trừng trừng. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, hộ vệ của Chân Hầu phủ còn mặt mũi nào làm người, Chân Hầu phủ càng mất hết thể diện.