Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 175. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 175

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Với tính cách của Thiếu công tử, nếu không bắt được Mạnh Tử Mặc, e rằng tất cả những kẻ có mặt ở đây không ai có kết cục tốt đẹp.

Cho nên không cần đợi Thiếu công tử tiếp tục gào thét, có người đã nhanh chóng lao tới cửa sau, vung đao chém đứt ổ khóa sắt rồi xông ra ngoài. Một vài tên thân thủ tốt thì vọt thẳng tới chân tường, thoăn thoắt trèo lên.

Gương mặt Chân Dục Giang tức đến mức tái mét. Phát hiện hai tên hộ vệ luôn theo sát mình vẫn đang đứng đực ra đó, gã liền chửi bới ầm ĩ: "Các ngươi còn ngây ra đó làm gì? Đi đuổi theo, mau đuổi theo cho ta!" Gã tung một cước vào eo một tên hộ vệ, kẻ nọ bị đá suýt ngã nhào, làm sao dám chậm trễ thêm, cùng tên đồng liêu lập tức chạy theo những người còn lại.

Sau khi đám đao khách vọt ra ngoài, Chân Dục Giang đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó, lập tức ra lệnh: "Mau, Đô úy phủ, mau phái người đi bao vây Đô úy phủ."

"Thiếu công tử, ý ngài là kẻ vừa cứu Mạnh Tử Mặc là người của Đô úy phủ?" Lúc này Lang Thân Thủy cũng trở nên hoang mang luống cuống, không ngờ sự việc mười mươi chắc cvậy mà hắn lại biến thành cục diện này.

"Nhất định là thế." Chân Dục Giang quả quyết: "Bao vây Đô úy phủ, khiến người của chúng không thể ra vào. Lập tức... lập tức phái người đi điều động Lang kỵ, trong đêm vào thành, lục soát toàn bộ, dán cáo thị, kẻ nào tìm được tung tích của Mạnh Tử Mặc, thưởng... thưởng ngàn lạng hoàng kim."

Lang Thân Thủy vừa định gật đầu tuân lệnh, ở nơi tăm tối bên người bỗng nhiên có một bóng đen vụt tới, tốc độ nhanh như chớp giật. Lão cả kinh, chưa kịp nhìn rõ người đến rốt cuộc là kẻ nào, liền cảm thấy nơi cổ họng truyền tới một trận đau đớn kịch liệt. Một thanh chủy thủ sắc lẹm vậy mà đã đâm ngập vào yết hầu lão.

Chủy thủ vô cùng sắc bén, xuyên qua cổ Lang Thân Thủy, mũi nhọn đâm thủng ra cả sau gáy lão.

Cổ họng Lang Thân Thủy phát ra tiếng sùng sục, nhãn cầu lồi ra, trong ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Chân Dục Giang cũng sững sờ. Trông thấy thanh chủy thủ kia rút ra khỏi cổ họng Lang Thân Thủy, máu tươi văng tung tóe, gã mới bừng tỉnh lại. Trong cơn hoảng loạn tột độ, gã lờ mờ thấy bóng người kia cũng trùm kín đầu, nhìn không rõ diện mạo. Chưa kịp suy nghĩ nhiều, thanh chủy thủ trong tay bóng đen đã đâm thẳng về phía gã.

Chân Dục Giang vạn lần không ngờ tới, Mạnh Tử Mặc đã được cứu thoát, trong Tiêu Dao cư này lại vẫn còn ẩn nấp một gã thích khách.

Không còn nghi ngờ gì nữa, tên thích khách này một mực trốn trong góc tối, từ đầu đến cuối không hề bứt dây động rừng. Hắn hệt như một con rắn độc, một khi tìm được thời cơ liền tung ra đòn chí mạng.

Chân Dục Giang tuy là kẻ ăn chơi trác táng, nhưng xuất thân từ môn phiệt Tây Lăng, bản thân có vóc dáng vô cùng cường tráng, cộng thêm việc từng luyện qua chút quyền cước võ công. Giờ phút này thấy chủy thủ của đối phương đâm tới, không kịp suy nghĩ, gã liền nâng tay phải lên toan cản lại.

"Phập!"

Chủy thủ của đối phương cực kỳ quái dị, tạo hình tựa như một con cá, lại vô cùng bén nhọn, chém sắt như chém bùn. Chân Dục Giang giơ tay ngăn cản, kẻ nọ hoàn toàn không có nửa phần do dự, chủy thủ từ dưới hất chéo lên. Bàn tay phải của Thiếu công tử lập tức đứt lìa ngay tại cổ tay, bàn tay văng vút ra ngoài, máu tươi từ chỗ đứt tuôn xối xả.

Chân Dục Giang đau đến tận xương tủy, nhưng giữa khoảnh khắc sinh tử tồn vong, gã không màng đến cánh tay cụt, mượn lực từ đôi chân, cả người lùi mạnh về sau, lớn tiếng gào thét: "Cứu mạng, cứu mạng!"

Bóng người kia chém đứt tay phải của gã nhưng vẫn không bỏ cuộc, tựa như báo gấm nhào tới, lần nữa đâm ra mũi dao. Chân Dục Giang tuy đã dốc hết sức né tránh, nhưng lưỡi chủy thủ vẫn sượt qua má, từ khóe miệng trái rạch một đường dài tới tận mang tai. Vết chém sâu hoắm, da thịt lật bung ra, máu me đầm đìa, trông cực kỳ rùng rợn.

Chân Dục Giang kêu thảm một tiếng, loạng choạng lùi về sau hai bước, ngã bệt xuống đất.

Bóng người vốn định ra tay lần nữa để đoạt mạng Chân Dục Giang, nhưng chợt nghe thấy tiếng gió rít gào. Vừa ngẩng đầu lên, hắn thấy một chiếc ghế đang bay vun vút về phía mình, lại có mấy tên hộ viện của Tiêu Dao Các lao tới, có kẻ lớn tiếng hô: "Bắt lấy thích khách, bảo vệ Thiếu công tử."

Đám người này tuy không phải thị vệ của Hầu phủ, nhưng đều nhận ra Chân Dục Giang, cũng hiểu rõ nếu Thiếu công tử thật sự bỏ mạng tại Tiêu Dao cư, đến lúc đó từ trên xuống dưới thanh lâu chắc chắn không một ai sống sót.

Giờ phút này, dù là vì giữ lấy cái mạng của chính mình, bọn chúng cũng phải bảo vệ gã chu toàn.

Bóng người nọ hiển nhiên hiểu rõ, một khi bị đám tay sai này quấn lấy chưa chắc đã có thể thoát thân, bèn mặc kệ Chân Dục Giang, xoay người rời đi. Tốc độ của hắn thoăn thoắt, trong chớp mắt đã xông ra khỏi tòa lầu. Sau khi chạy tới hậu viện, nhờ cánh cửa ban nãy đã bị đám đao khách áo xanh phá tung, lúc này không còn ai cản bước, bóng đen dễ dàng tháo lui qua cửa sau.