Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 189. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 189

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Thánh nhân vì quốc vận mà muốn tìm Thiên Việt mang về kinh đô. Tử Y giám tai mắt khắp thiên hạ, Tiêu công công đích thân xuất mã, đương nhiên là có nắm chắc nhất."

Mạnh Tử Mặc vội vàng nói: "Tiêu công công đã ngăn cản Lang kỵ vào phủ, liệu có thể cầu xin lão giúp đỡ bảo vệ Tần Tiêu không?"

"Tại sao Tiêu công công lại đích thân xuất hiện để ngăn cản chúng vào Đô Úy phủ?" Thần sắc Hàn Vũ Nông lạnh lẽo: "Lão không phải vì muốn bảo vệ ngươi, không phải để bảo vệ ta, thậm chí không phải để bảo vệ Đô Úy phủ, mà là để bảo vệ triều đình."

"Lời này nghĩa là sao?"

Hàn Vũ Nông đứng dậy đi tới ôm thêm một vò rượu nữa lại gần: "Ngày hôm nay một khi Lang kỵ xông vào Đô Úy phủ, tất sẽ có chém giết. Bất kể kết quả cuối cùng ra sao, Đô Úy phủ từ nay về sau sẽ không còn cách nào kìm chân được Chân Hầu phủ nữa. Lang kỵ đã dám xông vào một lần thì sau này Chân Hầu phủ sẽ chẳng còn kiêng dè gì." Y nhìn xoáy vào mắt Mạnh Tử Mặc rồi hỏi: "Chân Hầu phủ lấy danh nghĩa truy bắt sát thủ để đánh giết với Đô Úy phủ, thậm chí dẫn đến thương vong, nếu ngươi là triều đình, ngươi sẽ xử trí thế nào?"

"Tất nhiên là phải định tội Chân Hầu phủ." Mạnh Tử Mặc lạnh lùng nói: "Đô Úy phủ đại diện cho triều đình, xông vào Đô Úy phủ chính là mưu phản."

"Đã định tội mưu phản, liệu có phải dẹp loạn không?" Hàn Vũ Nông tiếp lời: "Vậy triều đình có phải phái binh ra khỏi cửa ải, đánh tới Tây Lăng không?"

Mạnh Tử Mặc nhất thời do dự.

"Ngươi và ta đều biết, những năm gần đây thế lực của Nam Cương Mộ Dung ngày càng lớn mạnh. Triều đình mở cửa các chợ biên giới với các bộ lạc Đồ Tôn, liên tục nhẫn nhịn các môn phiệt Tây Lăng, tất cả đều là để chuẩn bị bình định Nam Cương." Hàn Vũ Nông thở dài: "Nam Cương chưa bình, triều đình hễ động binh ở bất cứ nơi nào khác, Mộ Dung thị chắc chắn sẽ thừa cơ tác loạn. Môn phiệt Tây Lăng nắm giữ tiền lương binh mã của Tây Lăng, một khi Đường quân ra khỏi ải mà Tây Lăng đại loạn, hãn quốc Ngột Đà cũng nhất định sẽ không ngồi yên. Đến lúc đó, cục diện Tây Lăng tất sẽ rối loạn, chiến lược của triều đình sẽ vì sự biến động ở đây mà chịu tổn thất nặng nề."

Mạnh Tử Mặc cười khổ: "Ta hiểu ý ngươi rồi. Triều đình xuất binh thì Tây Lăng đại loạn sẽ ảnh hưởng đến chiến lược tổng thể, nhưng nếu không xuất binh, môn phiệt Tây Lăng chắc chắn sẽ được đằng chân lân đằng đầu, sau này nhất định càng thêm cuồng vọng."

"Cho nên Tiêu lão đại nhân ra mặt ngăn cản lang binh vào phủ muốn nói cho chúng biết, triều đình vẫn luôn chú ý tới nơi này, phía sau Đô Úy phủ có triều đình chống lưng." Hàn Vũ Nông chậm rãi nói: "Hơn nữa lão là người của Tử Y giám, đây cũng là một sự uy hiếp đối với Chân Hầu phủ. Dẫu sao nếu thực sự chọc giận triều đình, triều đình không cần xuất binh cũng có thể để Tử Y giám tới xử lý chuyện ở đây."

"Tử Y giám giết người, từ trước tới nay luôn lặng lẽ không để lại dấu vết." Mạnh Tử Mặc thở dài.

Hàn Vũ Nông gật đầu: "Lão đại nhân ra mặt là để uy hiếp Chân Hầu phủ, mục đích là duy trì sự yên tĩnh ở đây, không để hỏng việc lớn của triều đình. Thế nhưng Chân Dục Giang bị trọng thương, Chân Hầu phủ không thể nuốt trôi cơn giận này. Lão đại nhân hiểu rõ điều đó, cho nên chỉ cần Chân Hầu phủ không động tới Đô Úy phủ thì chúng muốn làm gì, lão đại nhân cũng sẽ không can thiệp."

"Vậy chẳng phải thằng bé kia càng thêm hiểm nghèo sao?" Mạnh Tử Mặc siết chặt nắm đấm: "Chúng ta phải làm gì đây?"

Hàn Vũ Nông im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Đại cục làm trọng, hiện giờ chúng ta không thể khinh suất hành động, đặc biệt là ngươi, phải ngoan ngoãn ở lại đây, lúc này cũng chỉ có Đô Úy phủ mới giữ được an toàn cho ngươi thôi. Sau này tìm được cơ hội, ta sẽ âm thầm sắp xếp cho ngươi vào quan. Còn về Tần Tiêu...!" Y hơi khựng lại rồi nói tiếp: "Ta sẽ tìm cơ hội xem có thể tìm thấy hắn không, hắn thông minh lanh lợi, chỉ mong hắn có thể vượt qua kiếp nạn này." Ánh mắt y chợt lóe lên tia hàn quang: "Nếu hắn thực sự có mệnh hệ gì, ta sẽ đích thân lấy đầu vị thiếu công tử kia."

...

Lúc Sử Lăng dẫn theo kỵ binh tới Mộc Đầu hạng, căn viện của Tần Tiêu đã bị bao vây trước sau chặt chẽ.

Mộc Đầu hạng vốn là một con phố khá hẻo lánh tại Quy thành, bao năm qua chưa từng thực sự náo nhiệt, việc buôn bán của mấy cửa tiệm trên phố cũng chẳng mấy khả quan, bởi lẽ khách bộ hành qua lại thưa thớt, thua xa những cửa hàng dọc bờ sông Ngọc Đái.

Hôm nay trời vừa hửng sáng, sự yên bình bao năm của Mộc Đầu hạng đã bị phá vỡ.

Không phải ai sống trong ngõ cũng biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Trần Quệ Tử ở đầu ngõ ngày thường vốn lười biếng, mỗi ngày đều ngủ tới lúc mặt trời lên cao mới dậy, hôm nay lại bị tiếng vó ngựa làm cho tỉnh giấc. Hắn khoác tạm chiếc áo bước ra ngoài, từ xa thấy trước cửa nhà Tần Tiêu chen chúc một đám người, không kềm được cũng chen chân vào xem thử.