Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 199. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 199

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sử Lăng biết Trường Tín hầu làm vậy để đề phòng vạn nhất, chắp tay vâng lệnh.

Trong lúc Chân Hầu phủ đang bàn bạc kế hoạch truy bắt, Tần Tiêu đã theo Hồng Diệp đến góc tường phía Tây thành.

Sau khi Mộc Dạ Cơ rời đi chừng một canh giờ, Hồng Diệp đã thay một bộ dạ hành y, dẫn Tần Tiêu nương theo bóng đêm mò đến chân tường phía Tây.

Mộc Dạ Cơ ra khỏi thành từ Đông môn để thu hút sự chú ý của Chân Hầu phủ, Hồng Diệp tự nhiên hiểu rằng khi mọi sự tập trung dồn về phía Đông, phòng bị phía Tây ắt sẽ lỏng lẻo hơn nhiều.

Nàng không còn xuất hiện trong dáng vẻ của một lão bà nữa.

Trước khi ra khỏi cửa, Hồng Diệp đã cải trang, mặc bộ đồ dạ hành bó sát người, giúp hành động vô cùng linh hoạt.

Tuy nhiên, như vậy cũng khiến vóc dáng của Hồng Diệp hoàn toàn lộ ra.

Bộ dạ hành y ôm khít lấy thân thể, tự nhiên phác họa nên những đường cong tuyệt mỹ.

Hồng Diệp không có thân hình rực lửa như Tiểu sư cô, mà vô cùng cân đối, vòng eo thon gọn, vóc người thanh mảnh cao ráo, khi hành động nhẹ nhàng nhanh nhẹn. Mỗi tấc da thịt dường như đều chứa đựng sự đàn hồi và sức sống kinh người, vừa thanh xuân vừa khỏe khoắn.

Dù nhìn tổng thể có phần thanh mảnh hơn Tiểu sư cô, nhưng dáng người nàng thướt tha, những nơi cần nảy nở cũng tuyệt đối không khiến người ta thất vọng, eo nhỏ mông cong. Đáng kinh ngạc nhất là đôi chân dài miên man được bộ dạ hành y bọc lấy, vừa thon dài vừa săn chắc dẻo dai.

Nếu như Tiểu sư cô mang lại cảm giác biếng nhác thì Hồng Diệp trong bộ trang phục này như một con báo cái trực chờ bùng nổ, tràn đầy sự bền bỉ và lực lượng.

Từ một bà lão mắt mờ chân chậm, chỉ trong nháy mắt biến thành một mỹ nhân thanh xuân yêu kiều, khác biệt này thực sự khiến Tần Tiêu phải than thở kinh ngạc.

Nghĩ đến việc Tiểu sư cô từng nhắc tới Dịch dung thuật của Hồng Diệp cực kỳ cao minh, xem ra mấy năm qua nàng vẫn luôn dùng thuật này để che giấu chân dung.

Trong lòng y càng thêm kỳ lạ, tại sao một người có vóc dáng kinh diễm như Hồng Diệp lại chấp nhận che giấu bản thân suốt mấy năm trời, lại còn ở trong tiệm dầu, mỗi khi y gặp nguy nan nàng đều đứng ra ứng cứu, rốt cuộc nàng vì điều gì mà làm vậy?

Đã là giờ Sửu, phía cổng Tây thành tuy ngày đêm đều có người, nhưng tầm này trên đầu tường đã không còn bóng dáng ai, nhất là ở góc khuất này.

Tường thành Quy thành tuy không thể so với những đại thành khác nhưng không thấp, hơn nữa tường thành kiên cố, mặt tường nhẵn nhụi, người bình thường muốn leo lên chẳng khác nào si tâm vọng tưởng.

Đứng dưới chân tường, Hồng Diệp không hề chậm trễ, từ trong bọc mang theo lấy ra một sợi dây gân bò thật dài, một đầu buộc vào móc sắt. Nàng nắm chặt móc sắt, ngẩng đầu nhìn lên đầu tường, tay phải đột ngột vung ra, động tác thuần thục, rõ ràng không phải lần đầu làm chuyện này.

Sợi dây như một con rồng nhỏ vút bay lên trời, tốc độ cực nhanh, Tần Tiêu há hốc mồm kinh ngạc. Y thầm nghĩ vóc dáng Hồng Diệp nhìn như một cô nương yếu ớt, nhưng lực lượng thực sự lớn đến đáng sợ.

"Cạch!"

Móc sắt đã ngoắc chặt vào lỗ châu mai trên cao, Hồng Diệp dùng sức giật mạnh, xác định móc đã vững mới hai tay nắm dây, nói khẽ với Tần Tiêu: "Lát nữa ta thả dây xuống, ngươi hãy buộc vào thắt lưng mình." Không nói thêm lời nào, hai chân nàng đạp lên vách đá, thân hình cực kỳ mẫn tiệp leo lên trên, chỉ trong chốc lát đã lên tới đầu tường.

Khi Hồng Diệp thả dây xuống, Tần Tiêu theo lời dặn buộc vào eo, sau đó giật dây báo hiệu cho nàng ở phía trên là đã xong xuôi.

Hồng Diệp kéo Tần Tiêu lên đầu tường cũng chẳng phí lời, chuyển sang tường ngoài quan sát bốn phía. Thấy gần đó không có binh lính tuần tra, nàng mới khẽ nói: "Sau khi ra thành, hãy tìm một nơi hẻo lánh tạm thời ẩn náu, trong vòng nửa năm tới tuyệt đối không được bén mảng lại gần Quy thành nửa bước."

"Hồng Diệp bà...!" Tần Tiêu nghĩ đến lúc này mà còn gọi là Hồng Diệp bà bà thì thật ngốc, bèn hạ giọng: "Hồng Diệp tỷ tỷ, sau này đệ tìm tỷ thế nào?"

"Không cần tìm ta." Hồng Diệp thản nhiên đáp: "Tự bảo trọng là được."

"Hay là tỷ đi cùng đệ?" Tần Tiêu nói: "Đệ lo mình một người không đối phó nổi."

Hồng Diệp cười lạnh: "Đối phó không nổi? Ngươi tưởng lúc nào cũng có người hộ vệ mình sao? Con đường của ngươi phải tự mình bước đi. Có những người định sẵn chỉ có thể đi cùng ngươi một đoạn đường, sẽ không có ai theo ngươi đến tận cùng, ngươi có hiểu không?"

Môi Tần Tiêu mấp máy nhưng không nói nên lời.

"Chân Hầu phủ sẽ sớm lục soát ngõ Mộc Đầu." Hồng Diệp khẽ giọng: "Nếu ta rời đi, tiệm dầu ở ngõ Mộc Đầu đóng cửa vào lúc này sẽ làm bại lộ nhiều chuyện không thể bại lộ." Nàng tuy đã thay trang phục nhưng vẫn luôn che mặt, chỉ để lộ đôi mắt trong trẻo.