Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Những năm đầu, Tần Tiêu dùng rượu để xua đuổi hàn chứng. Tích tiểu thành đại, dẫu chưa đến mức nghiện rượu như mạng sống, nhưng hễ một ngày không làm hai ngụm là y lại thấy thiêu thiếu thứ gì đó, toàn thân bứt rứt không yên.
Song hiện tại, y chỉ đành cố nhịn.
Rời Quy thành, Tần Tiêu tự nhiên chẳng thể đường hoàng đi lại trên quan đạo. Tuy bộ dạng hiện tại của y khiến người ta khó lòng nhận ra y với tên tiểu ngục tốt đang bị truy nã là một, nhưng cẩn tắc vô ưu, y đành rẽ về hướng Bắc trước, đến tận chân núi Trường Lĩnh rồi mới men theo đó đi về phía Tây.
Địa hình Tây Lĩnh là một dải hành lang hẹp dài. Phía Nam là dãy núi Kỳ Liên hùng vĩ, phía Bắc là dãy núi Trường Lĩnh trùng điệp bất tận.
Dãy Trường Lĩnh bắt nguồn từ địa phận quận Chân ở phía Đông, kéo dài mãi về phía Tây đến quận Phàn, núi non nhấp nhô, sừng sững trầm hùng.
Người dân Tây Lăng luôn mang trong lòng sự kính úy với dãy Trường Lĩnh. Đối với họ, dãy núi này thực chất là một bức bình phong thiên nhiên sừng sững. Chỉ cần vượt qua Trường Lĩnh, đi chưa đầy trăm dặm là thảo nguyên Mạc Tây, cũng là quê nhà của người Đồ Tôn.
Ai nấy đều biết người Đồ Tôn bản tính hiếu sát, lại thích cướp bóc. Nếu không nhờ có dãy Trường Lĩnh làm lá chắn, dẫu Tây Lăng không lọt vào tay người Đồ Tôn, chắc chắn cũng bị quấy nhiễu đến lao đao điêu đứng.
Tiết trời đã vào tháng Ba, cỏ dại mơn mởn, chim chóc tung bay.
Trải qua mấy tháng mùa đông buốt giá, dãy Trường Lĩnh bắt đầu khoác lại lớp áo xanh rì. Đi ven theo chân núi, văng vẳng bên tai là tiếng côn trùng rỉ rả, chim chóc hót vang cất lên từ sâu thẳm non ngàn, dào dạt sức sống.
Tần Tiêu thừa hiểu tốt nhất là nhanh chóng rời khỏi địa phận quận Chân, bởi dẫu sao nán lại chốn này cũng chẳng lấy gì làm an toàn.
Tây Lăng nói lớn không lớn, bảo nhỏ cũng chẳng nhỏ. Ba quận gộp lại cũng có đến hơn ba chục huyện, muốn tìm một chỗ nương thân e rằng chẳng mấy khó khăn.
Trên người y có bạc, tất nhiên không phải sầu não chuyện tiền nong. Dù thui thủi một mình, nhưng ngần ấy năm đơn độc quá nhiều nên cảnh bồng bềnh phiêu bạt lúc này chẳng hề khiến y khó chịu.
Y tính toán đợi ra khỏi quận Chân sẽ kiếm bừa một công việc nào đó để làm, gắng gượng độ nửa năm. Đợi sóng yên biển lặng, y sẽ tìm cơ hội quay lại Quy thành dò la động tĩnh.
Cứ hễ nghĩ đến Quy thành, tâm trí y lại nhớ tới Mạnh Tử Mặc.
Đêm đó Mạnh Tử Mặc bị bủa vây, chợt có người từ trên trời giáng xuống, cứu y giữa lúc nước sôi lửa bỏng. Tần Tiêu vẫn luôn đinh ninh rốt cuộc kẻ nào đã ra tay tương trợ. Cân nhắc suốt hai ngày nay y mới ngộ ra, trong tình cảnh ấy chỉ có phủ Đô úy mới dám dang tay giúp đỡ Mạnh Tử Mặc, mà kẻ giải vây cho y mười phần chắc chín là người của phủ Đô úy.
Kẻ đầu tiên Tần Tiêu nghi ngờ dĩ nhiên là Hàn Vũ Nông.
Dám đứng ra giải vây cho Mạnh Tử Mặc, trong phủ Đô úy e rằng chỉ Hàn Vũ Nông mới đủ can đảm nhường ấy.
Nhưng kẻ kia có thể dùng một sợi dây thừng nhấc bổng Mạnh Tử Mặc lên bờ tường, bản lĩnh đó hạng phàm nhân sao đọ nổi. Cho dù y có bứt phá vào nhị phẩm cũng tuyệt đối vô phương làm được. Nói cách khác, kẻ cắp Mạnh Tử Mặc đi bét nhất cũng phải trên nhị phẩm, thậm chí là Trung Thiên cảnh.
Thế mà y nào đâu nhận ra, Đô úy đại nhân lại có thân thủ cao cường ngần ấy.
Chẳng lẽ ngài ấy vẫn luôn giấu giếm tài năng?
Nếu người cứu Mạnh Tử Mặc đích xác là Hàn Vũ Nông thì trong lòng Tần Tiêu cũng yên tâm phần nào. Ít nhất có Hàn Vũ Nông che chở, Mạnh Tử Mặc hẳn sẽ vô cùng an toàn.
Dọc đường, chuyện khiến Tần Tiêu trăn trở nhiều nhất lại là Tri Mệnh viện.
Hồng Diệp tự dưng thốt ra câu đó, bảo y khi cùng đường bí lối hãy đến Kinh đô tìm Tri Mệnh viện. Rốt cuộc Tri Mệnh viện là chốn nào?
Hồng Diệp và Tri Mệnh viện lại có quan hệ gì?
Từ thuở biết nhận thức, y đã sống cùng Chung lão đầu ở một ngôi làng nhỏ bé hẻo lánh đất Tây Lăng. Tuy Chung lão đầu truyền dạy cho y vô khối kiến thức, nhưng chục năm trời chưa từng bước chân ra khỏi ngôi làng ấy, cớ sao y lại dính líu đến tận chốn Kinh đô xa xôi vời vợi kia?
Tần Tiêu vắt óc ngẫm nghĩ trăm bề mà vẫn chẳng sao tỏ tường.
Trời sập tối, Tần Tiêu bèn tìm một khoảnh đất thích hợp dưới chân núi để tá túc qua đêm.
Lương khô Hồng Diệp chuẩn bị dư sức cầm cự bốn năm ngày. Nhưng một thân một mình ngủ lại giữa chốn đồng không mông quạnh thế này, mạn đêm thăm thẳm quả thực khiến người ta phải rợn tóc gáy. May thay, Tần Tiêu từng trải qua cảnh ngộ này nên cũng chẳng hề sợ hãi.
Ăn xong lương khô, y xếp bằng tĩnh tọa, dốc sức luyện [Thái Cổ Ý Khí Quyết] ròng rã một canh giờ, rồi mới lấy tay nải làm gối ngả lưng.