Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 204. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 204

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Tiêu hào phóng lấy thuốc cứu mạng cha Dương Oa, đám thợ săn cũng chẳng màng đến bộ dạng ăn mày rách rưới của y, trái lại còn ân cần chăm sóc, nhường phần lương khô cho y lót dạ trước. Vừa rồi lúc rửa vết thương tuy dùng khá nhiều rượu nhưng vẫn còn thừa lại chút ít, Tần Tiêu không câu nệ, ngửa cổ tu ực hai ngụm, cả người khoan khoái không sao tả xiết.

"Hài tử, ngươi từ đâu tới?" Hám Bá đưa cho Tần Tiêu một chiếc bánh nướng: "Sao lại lưu lạc đến chốn này?"

Tần Tiêu đã soạn sẵn kịch bản trong bụng, cười đáp: "Mấy năm trước Ôn dịch hoành hành, dân làng đều chết sạch, chỉ còn mỗi mình ta lang bạt kỳ hồ, may mà mạng lớn mới sống được đến ngày hôm nay."

"Năm đó quả thực chết nhiều người lắm." Hám Bá thở dài sườn sượt: "Năm ngoái lại mất mùa, kẻ ăn mày lây lất ngày một đông, ngặt nỗi nhà ai cũng cạn kiệt lương thực, đi ăn xin cũng khó vạn phần."

"Hám Bá, có phải trên núi gặp phải thú dữ không?" Tần Tiêu cắn một miếng bánh nướng hỏi: "Sao lại bị thương nặng đến nhường này?"

Một người ngồi bên cạnh xen vào: "Thế này đã gọi là phước lớn mạng lớn rồi, ít ra vẫn giữ được cái mạng. Làng chúng ta đã có bốn người bỏ mạng trên núi rồi, ừm, không đúng, hôm nay Lục Tử cũng mất mạng, thêm cả cái tên cẩu tạp chủng họ La kia nữa, trước sau đã là sáu mạng người rồi."

Tần Tiêu cả kinh: "Sáu mạng người sao?" Y nhìn Hám Bá dò hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Sơn tiêu." Hám Bá cười khổ: "Trên núi có một con sơn tiêu vô cùng hung hãn. Ngươi xem cha Dương Oa đấy, chỉ bị nó đá một cú đã văng tít ra xa, xẻ toạc cả bụng. May mà mạng lớn gặp được ngươi có thuốc chữa trị, bằng không cũng bỏ mạng tại đây rồi."

Tần Tiêu càng thêm kinh ngạc: "Trên núi có sơn tiêu sao?"

"Mấy tháng nay dân làng đều men theo lối này lên núi, đi sâu vào trong dãy núi để săn bắn." Hám Bá phân trần: "Hai tháng trước là lần đầu tiên chạm trán sơn tiêu, một đoàn sáu người thì hai người phải gửi mạng lại trên núi. Một tháng trước lại mất thêm một mạng, nửa tháng trước anh họ của Dương Oa cũng chết dưới tay sơn tiêu."

Tần Tiêu không nhịn được thắc mắc: "Sơn tiêu hung dữ như vậy, sao không đổi địa điểm săn bắn, cớ gì cứ phải chui đầu vào khu rừng này?"

Một thợ săn ngồi cạnh tức tối xen vào: "Còn không phải vì hai tấm da gấu sao. Vốn dĩ trước kia nộp thuế đều có lệ định sẵn, cả làng gộp lại nộp đủ ba mươi tấm da là xong, trong đó chỉ có hai tấm da hổ là hơi khó nhằn chút, nhưng mọi người đồng tâm hiệp lực, năm nào cũng lo liệu được. Ngặt nỗi từ năm ngoái, bề trên lại bắt nộp thêm hai tấm da gấu. Cả cái dải núi này, chỉ có khu vực này là có gấu xuất hiện. Năm ngoái nhọc nhằn lắm mới kiếm được một tấm, cả làng vẫn còn nợ lại một tấm. Bề trên đã hạ lệnh, năm nay nếu không nộp đủ ba tấm da, không những tước quyền đi săn của chúng ta, mà toàn bộ nam đinh trong làng còn phải đến mỏ quặng làm không công ba năm để trừ thuế."

Hắn ta vừa dứt lời, nét mặt những người khác cũng phẫn nộ không kém, nhưng ngay sau đó lại cười khổ, đầy vẻ bất lực não nề.

Hà chính mãnh ư hùng! (Chính sách hà khắc còn tàn bạo hơn cả gấu dữ!)

Tần Tiêu thừa hiểu việc tăng thuế chẳng qua là Chân gia đang ra sức bóc lột vơ vét bách tính.

Hai tấm da gấu giá trị liên thành, đối với những hộ thợ săn lo cái ăn cái mặc hàng ngày còn chật vật thì lấy đâu ra bạc mà mua da gấu. Cách duy nhất là phải mạo hiểm lên núi săn gấu để lấy da.

Sống bằng nghề săn bắn quanh năm suốt tháng, tất nhiên bọn họ hiểu rất rõ tình hình trên núi.

Săn hổ ở đâu, giết gấu ở đâu, trong lòng đều nắm rõ như ban ngày.

Dù lên núi săn gấu vô cùng hung hiểm, nhưng đứng trước mức sưu thuế đè nặng, đám thợ săn chỉ đành liều mạng bước lên núi.

Hám Bá thở vắn than dài: "Không trừ khử được con sơn tiêu kia thì khó bề săn gấu ở vùng này. Tìm được một con gấu có khi phải mất ròng rã hai ba tháng trời mà chưa chắc đã như ý, tới tháng Mười là phải nộp da rồi, chúng ta chỉ còn cách tính kế giết con sơn tiêu kia trước."

Hám Bá và những người này chưa chắc đã muốn dốc bầu tâm sự tiền nhân hậu quả với Tần Tiêu, chỉ là mọi người vì chuyện nộp thuế mà phải đem tính mạng ra đánh cược, trong lòng khó tránh khỏi oán hờn. Đêm nay lại có người thương vong, trong lòng uất ức nên muốn nói ra để giải tỏa nỗi bực dọc mà thôi.

"Vậy các ngươi có làm sơn tiêu bị thương không?" Tần Tiêu tò mò.

"Khỉ khô ấy." Một thợ săn tức tối nói: "Chúng ta biết con sơn tiêu đó lợi hại, di chuyển trên núi như đi trên đất bằng, người có đông tới đâu cũng chưa chắc làm nó bị thương được. Mọi người bàn bạc, quyết định tìm giang hồ du hiệp ra tay tương trợ. Nghe đồn bọn họ đều võ công cao cường, sơn tiêu có ghê gớm cỡ nào cũng quyết không phải đối thủ. Chỉ cần tìm được du hiệp dẫn dắt chúng ta vây bắt, con sơn tiêu đó có chạy đằng trời."