Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 203. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 203

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Thế vẫn hơn là ngồi trơ mắt ếch ở đây." Hám bá nổi cáu: "Bảo đi thì cút lẹ đi, đừng có lẻo mép cãi bướng."

Người kia không còn cách nào khác, xách xoa sắt lên, cắm cổ chạy thục mạng về hướng Nam.

Mấy người khác định tản ra tìm kiếm thảo dược cầm máu thì bỗng nghe một thanh âm vang lên: "Ta có thuốc cầm máu đây, mấy người dùng thử xem có cầm nổi máu không."

...

Tần Tiêu nấp sau bụi gai, nghe ngóng một hồi, xác định đây chỉ là một đám thợ săn mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Có điều, nghe lời lẽ bọn họ trao đổi, dường như lúc đi săn trên núi đã gặp phải rắc rối lớn, thậm chí còn có người thương vong. Thanh niên tên Dương Oa cứ sụt sùi khóc lóc, hóa ra là vì cha gã đang bị trọng thương.

Hám Bá rõ ràng rất có uy vọng trong đám người, lớn tiếng chỉ huy mọi người cứu chữa cho cha Dương Oa. Tình cảnh nguy kịch nhất của người bị thương lúc này là không thể cầm máu.

Tần Tiêu đương nhiên hiểu rõ, những hộ thợ săn này mưu sinh bằng nghề săn bắn, để phòng vạn nhất, trên người ít nhiều cũng mang theo chút thuốc trị thương.

Nhưng dẫu sao cũng toàn là người nghèo khổ, làm sao có được loại thuốc quý giá thật sự.

Nếu có thể giúp cầm máu, đám người này chắc chắn cũng chẳng tiếc rẻ thuốc men trên người. Nay máu vẫn chảy không ngừng, chứng tỏ thuốc trị thương của bọn họ thực sự chẳng có tác dụng gì.

Cứu người như cứu hỏa, không thể chần chừ, một khi mất quá nhiều máu, e rằng sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại được nữa.

May mắn thay, trên người Tần Tiêu hiện đang có sẵn bình Kim sang dược mà Hồng Diệp cất công chuẩn bị cho. Y thừa biết loại thuốc này tuyệt đối không phải hạng tầm thường. Nhìn thấy người bị thương đang cận kề cái chết, lại là một thợ săn nghèo khó, y không chút do dự bước ra khỏi lùm cây gai, lấy bình Kim sang dược ra, tiến thẳng về phía đám thợ săn.

Y đột ngột xuất hiện khiến đám thợ săn giật mình kinh hãi, đã có kẻ trầm giọng quát hỏi: "Kẻ nào?"

Hám Bá cũng đứng phắt dậy, giơ tay ra hiệu: "Đừng manh động." Lão bước lên phía trước, mượn ánh trăng đánh giá Tần Tiêu vài lần, lúc này mới lên tiếng hỏi: "Ngươi vừa nói gì?"

"Ta có thuốc cầm máu." Tần Tiêu đưa bình Kim sang dược tới trước mặt lão: "Các ngươi có người bị thương, cứ lấy dùng thử xem có hiệu quả không, ta không dám chắc lắm."

"Không phải người xấu." Hám Bá thấy Tần Tiêu tuy quần áo rách rưới nhưng tuổi còn trẻ, giọng điệu lại chân thành, còn chủ động lấy thuốc trị thương ra, đương nhiên không phải là phường bất lương. Lão tiến lên chắp tay nói: "Hài tử, đa tạ ngươi."

Lúc này cứu người là trên hết, Hám Bá không khách khí, cầm lấy cái bình, đi thẳng tới đắp thuốc cho người bị thương.

Đám thợ săn còn lại đều xúm lại gần. Tần Tiêu sực nhớ ra điều gì, bước tới hỏi: "Đúng rồi, các ngươi có mang theo rượu không?"

"Ngươi muốn uống rượu à?" Một thợ săn tháo túi rượu bên hông xuống: "Ở đây có, không phải rượu ngon đâu, uống tạm vậy."

"Không phải." Tần Tiêu xua tay: "Trước khi đắp thuốc, tốt nhất nên dùng rượu rửa sạch vết thương, như vậy sẽ không bị nhiễm trùng."

Hám Bá gật gù: "Hài tử nói đúng, rửa sạch vết thương trước đã, ai có rượu mau mang tới đây."

Mấy người hì hục một lúc mới đắp xong Kim sang dược cho người bị thương. Tần Tiêu đứng cạnh nhìn rõ mồn một, vết thương nằm ở bụng, một đường vừa to vừa sâu, máu thịt nhầy nhụa, trông rợn cả người, nhưng rõ ràng không phải do đao thương gây ra cũng chẳng giống vết cắn xé của dã thú.

Vết thương quá lớn, phải dùng hết trọn một bình Kim sang dược mới đủ. Tần Tiêu hiểu rằng cứu người là quan trọng nên trong lòng không hề mảy may tiếc rẻ.

Quả nhiên không ngoài dự liệu của Tần Tiêu, lọ Kim sang dược do Hồng Diệp tặng quả thực có công hiệu thần kỳ. Đắp lên chưa đầy nửa nén nhang, máu ở vết thương đã bắt đầu đông lại, không còn tuôn trào rỉ rả ra ngoài nữa, còn người bị thương thì vẫn mê man bất tỉnh nhân sự.

Tuy nhiên, máu đã cầm được thì hy vọng sống sót cũng nhen nhóm.

Đám người đều thở phào nhẹ nhõm. Hám Bá nhìn lọ Kim sang dược đã trống không, có phần bối rối nói với Tần Tiêu: "Hài tử, thuốc của ngươi đã dùng cạn rồi, ngươi nói xem cần bao nhiêu bạc, chúng ta sẽ gom góp trả cho ngươi."

Tần Tiêu xua tay cười đáp: "Không cần không cần, thuốc này cũng là ta vô tình nhặt được, cứu được người là tốt rồi."

Dương Oa lúc này mới tiến lên, gã trạc tuổi đôi mươi, mang vóc dáng tráng kiện đặc trưng của người Tây Bắc, quỳ rạp xuống trước mặt Tần Tiêu, cảm kích nói: "Đa tạ ơn cứu mạng của ân công, ta dập đầu tạ ơn ngài!" Nói đoạn định dập đầu xuống, Tần Tiêu vội vã đỡ lấy, can: "Tuyệt đối đừng làm vậy." Rồi kéo Dương Oa đứng dậy.

"Mọi người cứ nghỉ ngơi trước đi." Hám Bá dặn dò: "Cha Dương Oa vừa mới đắp thuốc xong, chưa nên di chuyển vội, đợi trời sáng rồi tính." Lão lại sai người nhặt củi, nhóm lửa ngay dưới chân núi. Dương Oa tận tình chăm sóc cha, những người khác thì quây quần quanh đống lửa nhai lương khô.