Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Mọi người cẩn thận!" Bàn tử hét lớn: "Đám chó chết đó bắn cung rất giỏi, đừng để bị tên của chúng cắn trúng."
Y vừa dứt lời đã nghe thấy một tiếng rên hừ hừ, lại nghe thấy tiếng ai đó hô lên: "Đại Bằng bị trúng tên rồi."
"Đại Bằng, ngươi thế nào rồi?" Đại công tử ngoảnh lại lớn tiếng hỏi.
Đại Bằng cũng lớn giọng đáp: "Đại công tử, tôi không sao, mọi người đừng lo cho tôi, mau bảo vệ Đại công tử chạy đi, bọn chúng... bọn chó chết này nhắm vào Đại công tử mà đến."
Toán kỵ binh phía sau vừa giỏi cưỡi ngựa bắn cung, trông lại vô cùng chuyên nghiệp, cộng thêm ngựa khỏe, phi nước đại tới nghe tiếng vó rầm rập như có thiên quân vạn mã.
...
Tên bay xé gió không ngớt, truy binh phía sau cũng ngày một áp sát.
Chợt nghe một tiếng ngựa hí vang, con tuấn mã dưới háng một gã hộ vệ bỗng chồm hai chân trước dựng đứng lên. Kỵ sĩ trên lưng không kịp phòng bị, dẫu cật lực ghì chặt dây cương vẫn bị hất văng xuống đất. Đám người đi trước quay đầu lại, thấy cảnh tượng ấy đều kinh hãi tột độ.
Lại thấy Bàn tử quát lớn: "Đại công tử mau đi!" Gã gò cương quay đầu ngựa, xông ngược về phía sau.
Đại công tử biến sắc, vội ghì cương rút đao định quay lại cứu viện. Nào ngờ Triệu Nghị đã vung Mã tiên trong tay, quất mạnh một nhát lên mông ngựa của y, gầm lên: "Đại công tử đi mau!"
Con ngựa bị đau, lồng lên lao thẳng về phía trước.
Những người khác đồng loạt giương cung lắp tên, nhắm thẳng toán truy binh bắn trả để yểm trợ Bàn tử.
Bàn tử phi ngựa tới sát bên đồng bào vừa ngã, đưa tay kéo người kia dậy, trầm giọng nói: "Lên ngựa!"
Gã nọ vừa chực trèo lên, bỗng nghe tiếng gió xé rít gào, khóe mắt liếc thấy một mũi tên nhắm thẳng Bàn tử lao tới. Bàn tử lúc này một tay níu cương, một tay kéo đồng bọn, hoàn toàn không rảnh tay gạt đòn tấn công.
Gã nọ quả nhiên dũng hãn, chân lấy đà đạp mạnh, thân hình nhào tới che chắn trước mặt Bàn tử. Chỉ nghe phập một tiếng, mũi tên cắm ngập vào lưng gã. Còn chưa kịp phản ứng, lại thêm những âm thanh xé thịt vang lên chát chúa, hàng loạt mũi tên khác bay tới, găm chi chít lên người gã.
Gã dồn tàn lực gầm lên: "Đi mau, bảo vệ Đại công tử!" Đoạn gạt mạnh tay Bàn tử ra, xoay người đối mặt với toán truy binh. Thân hình lảo đảo chực ngã, nhưng gã vẫn cắn răng lao lên phía trước được vài bước rồi mới đổ ầm xuống mặt đất.
Bàn tử không chút chần chừ, gò cương quay ngựa, phóng vụt đi.
Tần Tiêu ngoái đầu chứng kiến thảm cảnh phía sau, trong lòng chấn động. Hắn không ngờ đám người này lại tận trung trượng nghĩa đến nhường ấy.
Dưới chân núi địa hình rộng rãi trống trải, là đất dụng võ tốt nhất cho kỵ binh thiện xạ. Tần Tiêu thừa hiểu nếu cứ kéo dài tình trạng này, sớm muộn gì cũng bị đuổi kịp. Kẻ địch đông đảo, tài bắn tên lại trác tuyệt, e rằng đến cuối cùng tất cả đều sẽ vong mạng dưới mưa tên.
Thoáng chốc trôi qua, khi ngoái lại đã có thể nhìn rõ y phục của toán truy binh. Bỗng một tiếng thảng thốt vang lên: "Đại công tử, là người Đồ Tôn! Khốn kiếp, là đám man di phương Bắc."
Tần Tiêu nghe vậy cũng cả kinh.
Người Đồ Tôn vốn sinh sống trên thảo nguyên phương Bắc. Toàn bộ thảo nguyên Đại Mạc rộng lớn được chia làm ba dải: Mạc Bắc, Mạc Nam và Mạc Tây. Trong đó, Mạc Nam nằm giáp ranh trực tiếp với mạn bắc của đế quốc. Để phòng ngự, triều đình đã cho lập bốn quân trấn dọc theo vùng biên ải, gọi chung là Bắc Quận Tứ Trấn, tạo thành tấm khiên chắn thép vững chãi bảo vệ biên cương.
Tộc Đồ Tôn gồm mấy chục bộ lạc lớn nhỏ rải rác khắp vùng Đại Mạc, tập trung đông đúc nhất tại Mạc Nam. Trong sáu bộ lạc hùng mạnh nhất của chúng, có tới bốn bộ lạc cắm trại trên thảo nguyên này, từng một thời gieo rắc mối họa tày đình cho đế quốc.
Hơn chục năm trước, nhân lúc Tây Lăng xảy ra họa Ngột Đà và nhà Mộ Dung dấy binh làm phản ở phương Nam, các bộ Đồ Tôn đã tập kết hơn hai mươi vạn thiết kỵ tràn xuống cướp bóc. Biên quan chìm trong biển máu, sinh linh đồ thán. Đáng sợ nhất là có một cánh kỵ binh lên tới hàng vạn tên đã chọc thủng phòng tuyến, thọc sâu vào lãnh thổ, uy hiếp trực tiếp đến an nguy của Kinh đô.
May mắn thay, Hắc Vũ tướng quân đã có trận chiến đêm tuyết bắt Khả hãn chấn động, kịp thời giải quyết hiểm họa Tây Lăng. Mặt khác, triều đình cũng dồn sức tập hợp quân tinh nhuệ, giăng sẵn thiên la địa võng đánh cho cánh kỵ binh vạn người nọ tan tác, buộc chúng phải cuốn cờ rút chạy.
Liên minh các bộ Đồ Tôn vốn dĩ chỉ kết bè kết đảng vì tư lợi. Hễ đánh đâu thắng đó, chia chác no nê thì thế công lại càng thêm như vũ bão. Thế nhưng, chỉ cần vấp phải đá tảng, mâu thuẫn nội bộ lập tức bùng nổ. Chớp lấy thời cơ nghìn năm có một này, triều đình lập tức áp dụng mưu kế mua chuộc, chia rẽ li gián. Khối đại quân Đồ Tôn khổng lồ ấy liền vỡ lở, sụp đổ trong chớp mắt, cuối cùng phải nếm mùi thảm bại cúp đuôi tháo chạy.