Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 231. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 231

Lúc giữa trưa, dưới ánh mặt trời, Tần Tiêu đã loáng thoáng thấy một bóng đen khổng lồ hiện ra đằng xa. Dưới ánh nắng chói chang của ngày hè, một tòa thành trì đồ sộ sừng sững hiện ra trước mắt.

Thành trì này rộng lớn và kiên cố hơn Quy Thành rất nhiều, được xây bằng những khối đá xanh khổng lồ. Tường thành cao đến ba trượng hơi nghiêng nghiêng, tạo cho người ngoài thành một áp lực khó tả bằng lời, dường như chỉ cần đến gần là có thể bị bức tường đá nặng nề đè sụp xuống người.

Trên đầu thành có lầu các mái chồng, rõ ràng là vọng gác, hơn nữa còn có binh lính đi lại tuần tra trên tường thành.

Một luồng khí thế trang nghiêm oai hùng toát ra từ tòa thành trì đồ sộ này.

Tần Tiêu thầm cảm thán trong lòng, đây là lần đầu tiên y đến Phụng Cam phủ thành, rốt cuộc cũng được chiêm ngưỡng thế nào là đệ nhất hùng thành của Tây Lăng.

Lúc này y mới hiểu ra tại sao Đô hộ phủ Tây Lăng lại được đặt ở đây.

"Bàn Ngư, ngươi thạo việc lùa ngựa, đem mấy con ngựa này đến chỗ Bạch Hổ doanh đi." Còn chưa đến gần cổng thành, Vũ Văn Thừa Triêu đã lên tiếng dặn dò Bàn Ngư: "Giao mấy con ngựa này cho Viên Thượng Vũ, cứ nói là quà ta tặng cho Bạch Hổ doanh."

Bàn Ngư không chần chừ, xoay người xuống ngựa, cẩn thận ôm thi thể đang vắt trên lưng ngựa xuống, bước đến cạnh Tần Tiêu rồi nói: "Vương huynh đệ, phiền ngươi đưa vị huynh đệ này của ta về nhà." Gã đặt thi thể lên lưng ngựa của Tần Tiêu, sau đó mới qua bên kia lên ngựa, tay cầm đại đao vung lên không trung, lùa mấy con ngựa phi về hướng Tây.

Tần Tiêu nhủ thầm Bạch Hổ doanh kia chắc cũng như quân Lang Kỵ của Chân Quận, thuộc về đội quân tư binh của họ Vũ Văn.

Sau khi vào thành, Vũ Văn Thừa Triêu chẳng hề giảm tốc, ngược lại còn buông cương phóng ngựa. Tần Tiêu và Triệu Nghị bám theo phía sau. Dân chúng trên phố nghe thấy tiếng vó ngựa liền dạt ra né tránh. Tần Tiêu thu hết vào mắt, lúc này mới loáng thoáng cảm nhận được trên người vị Đại công tử này rốt cuộc vẫn mang theo chút ngang tàng của công tử chốn hào môn.

Đường sá trong thành không tính là quá rộng, nhưng dọc đường toàn là quán rượu quán ăn. Ngói xanh tường nhạt, cây cao rợp bóng, cảnh sắc khá là tươi đẹp.

Tần Tiêu thầm cảm thán, Quy Thành so với nơi này quả thực chỉ là chốn nhà quê.

Chỉ có điều dân chúng hai bên đường thấy trên lưng ngựa có chở người thì đều tỏ ra kỳ lạ. Còn trên ngựa của Vũ Văn Thừa Triêu lại vắt ngang một gã đàn ông trên mình không mảnh vải che thân, phơi ra dưới ánh mặt trời chói lóa, càng khiến bách tính cảm thấy khó tin.

Ngựa chạy không nghỉ, xuyên qua các con phố ngõ hẻm. Một lúc lâu sau rốt cuộc cũng dừng lại bên ngoài một tòa trạch viện lớn.

Trước cửa trạch có hai tên hộ vệ. Thấy Vũ Văn Thừa Triêu trở về, cả hai đồng loạt bước ra. Một kẻ tiến lên đỡ lấy dây cương ngựa do Vũ Văn Thừa Triêu ném tới, kẻ kia thì đón lấy dây cương của Triệu Nghị. Vũ Văn Thừa Triêu xoay người xuống ngựa, đưa tay kéo tuột gã người Đồ Tôn trên lưng ngựa xuống. Tên người Đồ Tôn kia vốn đã bị trói chặt tứ chi, miệng lại bị nhét giẻ, ngã bịch xuống đất rên rỉ liên hồi. Vũ Văn Thừa Triêu trầm giọng ra lệnh: "Đưa cẩu tặc này vào trong, dùng lồng chó nhốt hắn lại trước đã."

Tần Tiêu cũng xuống ngựa, ngẩng đầu thấy dinh thự này không có biển ngạch treo trên cửa thì thấy kỳ lạ. Y nhớ rất rõ, trước cửa Chân Hầu phủ có treo biển ngạch đàng hoàng, hai bên trái phải còn có hai bức tượng sư tử đá lớn, ngoài ra lại có bốn tên đao khách áo xanh canh cổng.

Tòa trạch viện này so với Chân Hầu phủ, bất luận là khí thế hay quy mô đều là một trời một vực, hơn nữa chỉ có hai người canh gác, hoàn toàn không sánh bằng vẻ uy nghi của Chân Hầu phủ.

Tước vị của Trường Nghĩa hầu không hề thấp hơn Trường Tín hầu, thực lực lại càng mạnh hơn. Tần Tiêu rất khó tưởng tượng nổi Vũ Văn hầu phủ lại bình thường đến mức này. Dinh thự của một vài gia đình quyền thế ở Quy Thành khéo còn đồ sộ hơn nơi đây nhiều.

Lẽ nào Vũ Văn hầu phủ lại thu mình khiêm tốn đến vậy?

Hai tên hộ vệ dùng đao cắt đứt đoạn dây trói chân của tên lính Đồ Tôn, đẩy mạnh hắn vào trong phủ. Triệu Nghị nhìn thi hài của hai người đồng bọn trên lưng ngựa, nét mặt trầm xuống, hỏi: "Đại công tử, bọn họ...?"

"Lập linh đường, ta muốn đích thân lo liệu tang sự cho bọn họ." Nét mặt Vũ Văn Thừa Triêu lạnh lẽo: "Phái người đi báo cho gia quyến của họ, bảo họ nén bi thương. Đồng thời nói với họ rằng, mối thù này ta nhất định sẽ báo. Chỉ cần ta còn sống một ngày, ta sẽ nuôi dưỡng gia đình họ."

Ngay lúc này, từ trong trạch viện lại có mấy người vội vã bước ra. Người dẫn đầu mặc chiếc áo gấm xanh, tuổi độ lục tuần, râu cằm đã hoa râm. Vừa nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, sắc mặt lão chợt biến đổi, thất thanh kêu lên: "Có chuyện gì vậy?"