Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 237. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 237
"Mã công tử, ngài mau mời vào." Tên tiểu đồng áo xanh dỗ dành: "Chúng ta nhất định sẽ trông nom nghiêm ngặt, tuyệt đối không để những kẻ không phận sự lọt qua cửa."
"Kẻ không phận sự sao?" Mã công tử cười khẩy: "Cũng chẳng có hạng người nào là không được vào, chỉ cần giữ chặt cổng, đừng để súc sinh chạy rông vào trong là được."
Đám tùy tùng sau lưng gã lập tức cười hô hố. Một tên hùa theo: "Đúng thế đúng thế, công tử gia nói chí lý. Lãm Nguyệt các này người có thể tiến vào, nhưng súc sinh thì tuyệt đối không cất bước lọt qua." Vừa buông lời, mấy gã đó đều nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, hiển nhiên là đang nhục mạ hắn.
Tần Tiêu vẻ mặt vẫn vương nụ cười, điềm nhiên đáp trả: "Nói như vậy, các ngươi đều không thể vào sao?"
Tuy hắn không mong muốn vướng vào rắc rối ngay lúc này, nhưng đối phương cứ được đằng chân lân đằng đầu, thậm chí buông lời sỉ nhục hết lần này đến lần khác. Thiếu niên vốn dĩ có cốt cách kiêu ngạo của thiếu niên. Tần Tiêu có thể nhịn một bước, nhưng tuyệt đối không dung túng cho kẻ khác lấn lướt mình.
"Công tử gia, hắn mắng chúng ta là chó kìa?" Gã hán tử kéo tay Tần Tiêu ban nãy lập tức tru lên.
"Được lắm, ngươi dám mắng bọn ta là chó sao?" Mã công tử bừng bừng nộ khí, chỉ thẳng mặt Tần Tiêu rống lên: "Người đâu, lôi cồ cái đồ cặn bã này vào ngõ hẻm cho ta, đánh một trận tơi bời, chí ít cũng phải khiến hắn nửa tháng không lết xuống khỏi giường."
Gã hán tử vạm vỡ lộ rõ hung quang, mấy tên sau lưng Mã công tử cũng xắn tay áo lao tới.
Tần Tiêu thầm cười lạnh trong lòng. Chợt từ bên trong vọng ra một giọng nói: "Mã công tử muốn đánh ai vậy?"
Lát sau, một bóng người khoác kình y cất bước xuất hiện. Tần Tiêu liếc mắt qua, lập tức cảm thấy quen thuộc bèn sực nhớ ra, người này tối qua cùng Đại công tử Vũ Văn Thừa Triêu quây quần bên đống lửa ăn thịt, sau đó dụ một bộ phận binh lính truy kích rời đi, chính là một trong ba kỵ binh kia.
"Ninh ngũ ca." Mã công tử vừa thấy người tới, thái độ lập tức xoay chuyển nhún nhường: "Ngươi cũng uống rượu ở đây sao?"
Tần Tiêu liền biết ngay, nhân vật này chắc là Ninh Chí Phong dưới trướng Vũ Văn Thừa Triêu.
Ninh Chí Phong giữ nụ cười trên môi, nhàn nhạt cất lời: "Mã công tử, câu ta hỏi ngươi vẫn chưa thốt ra lời đáp. Ngươi nói muốn đánh ai?"
"Chính là cái đồ cặn bã không có mắt này." Mã công tử chỉ thẳng tay vào Tần Tiêu, mang dáng điệu hung thần ác sát: "Cái đồ khốn này muốn xông vào Lãm Nguyệt phường, đã thế còn dám buông lời ngông cuồng sỉ nhục ta là súc sinh. Hôm nay ta nhất định phải lột sống một lớp da của hắn."
Ninh Chí Phong buông tiếng thở dài: "Lãm Nguyệt phường mở cửa làm ăn, hễ trong ngực thủ sẵn bạc vụn thì ai cũng có thể vào. Mã công tử cớ sao lại nói là hắn xông vào? Ta thấy vị tiểu huynh đệ này khí vũ hiên ngang, nhìn qua đã biết là người đàng hoàng, tại sao hắn lại vô cớ nhục mạ ngươi cơ chứ?"
Mã công tử sượng mặt, không ngờ Ninh Chí Phong lại đứng ra bênh vực một kẻ vô danh tiểu tốt.
Ninh Chí Phong cũng chẳng thèm liếc Mã công tử thêm cái nào, xoay sang chắp tay với Tần Tiêu: "Vương huynh đệ, Đại công tử đang đợi ngươi bên trong. Biết Vương huynh đệ cũng thuộc diện thích uống rượu nên đêm nay cố ý dọn lên thứ hảo tửu bậc nhất của phủ thành Phụng Cam, mau theo ta vào thôi." Nói đoạn vươn tay ra, vô cùng thân thiết nắm lấy cổ tay Tần Tiêu, dắt hắn vào phía sau cánh cửa.
Mã công tử và đám thủ hạ dưới trướng trố mắt há mồm, cấm khẩu không dám ho he nhúc nhích.
"Phải rồi, vụ này ta không tiện nhúng tay xử lý." Ninh Chí Phong vừa dắt Tần Tiêu qua bậu cửa chợt nhớ ra điều gì đó, gã dừng bước ngoảnh lại phía sau: "Đại công tử đang ở trong. Vừa rồi ngươi lỡ miệng sỉ nhục khách nhân của Đại công tử, ta cũng chẳng biết phải giải quyết ra sao. Hay là ngươi tự mình đi giải thích với Đại công tử một phen? Hiện tại tâm trạng y không vui, lúc ăn nói ngươi phải cẩn thận đôi chút." Ném lại một nụ cười tựa tiếu phi tiếu cùng một lời nhắn: "Ngươi biết phòng nào rồi đấy."
Gã không thừa lời thêm nữa, dẫn Tần Tiêu đi khuất bóng.
Sắc diện Mã công tử thoắt cái đã tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như suối. Thân thể gã lảo đảo chực ngã, may mà có một tên thủ hạ lanh tay lẹ mắt vươn tay đỡ lấy, nếu không gã đã sớm nằm bẹp xuống đất ngay giữa chốn thanh thiên bạch nhật.
...
Tần Tiêu theo gót Ninh Chí Phong tiến vào Lãm Nguyệt phường, lúc này mới phát hiện bên trong rực rỡ và tráng lệ hơn hẳn bên ngoài.
Chỉ nhìn từ bên ngoài, Lãm Nguyệt phường vốn dĩ đã vô cùng bề thế, nhưng khi đặt chân vào trong, cảnh tượng ấy chỉ có thể dùng hai từ "xa hoa" để diễn tả.
Chính giữa đại sảnh, hai nàng vũ cơ khoác trên mình bộ trang phục "Phi Thiên" lộng lẫy đang uyển chuyển múa lượn trên một đài gỗ tròn. Xung quanh đài là những dãy bàn xếp thành vòng, bàn nào bàn nấy chật kín khách khứa, chén chú chén anh, ánh mắt những gã đàn ông dán chặt vào các vũ cơ, nửa khắc cũng chẳng nỡ rời đi.