Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 248. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 248

Mọi ánh mắt nhất loạt đổ dồn về phía Tần Tiêu.

Nãy giờ nhóm người Vũ Văn Thừa Triêu bàn sự, Tần Tiêu tự biết mối giao tình giữa mình và y chưa đến mức thân thiết cởi mở, bởi thế tịnh không chen lời. Lúc này nghe Vũ Văn Thừa Triêu trực tiếp hỏi thăm, hắn bèn cười đáp: "Có Đại công tử che chở, ta ai cũng chẳng sợ."

Vũ Văn Thừa Triêu cười lớn hỉ hả, nói: "Chớ để bọn chúng phá hỏng nhã hứng. Phong tử, gọi hạ nhân dọn dẹp một chút, rồi chuẩn bị lại tiệc rượu, chúng ta uống tiếp."

Lúc tiểu nhị của Lãm Nguyệt phường bưng bê dọn dẹp, bọn Tần Tiêu bước ra ngoài, tựa lưng vào lan can tầng hai. Từ trên cao phóng tầm mắt xuống chiếc đài gỗ tròn khổng lồ bên dưới, thấy các vũ cơ Tây Vực vẫn đương yểu điệu múa lượn. Tần Tiêu lẩm nhẩm tính toán, nán lại phòng lâu thế này, nhẽ ra dưới kia cũng đã thay đào múa đến hai bận rồi, nếu không cứ uốn éo mãi thế, chẳng vắt kiệt sức mà chết hay sao.

Ninh Chí Phong tựa hồ nhìn thấu tâm tư Tần Tiêu, sấn lại rỉ tai thì thầm: "Vũ cơ Tây Vực ở đây không những tài nghệ phi phàm, mà sức dẻo dai cũng kinh nhân lắm. Cho dù múa liên tục một hai canh giờ, với nàng cũng chẳng nhằm nhò gì. Vương huynh đệ, hạng nam nhân tầm thường căn bản chịu không nổi loại vưu vật này đâu. Nằm lăn lộn với bọn họ một đêm, sáng hôm sau kẻ bò dậy không nổi tuyệt đối không phải là họ, mà là cánh đàn ông."

Mặt Tần Tiêu đỏ lựng, bẽn lẽn đáp: "Ninh đại ca đừng đùa như thế, ngại chết đi được." Đôi mắt hắn vẫn dán chặt vào vòng eo uốn lượn tựa rắn nước của vũ cơ Tây Vực kia, thầm nghĩ lời Ninh Chí Phong chắc mẩm không ngoa. Kẻ nào mà vớ được bậc vưu vật bực này quấn lấy một đêm, sáng mai lồm cồm bò dậy được mới gọi là kỳ tích.

Ninh Chí Phong cười khà khà, đang định trêu thêm, chợt nghe tiếng Vũ Văn Thừa Triêu vọng ra: "Phong tử, ngươi vào đây một lát."

Ninh Chí Phong vội vàng đáp lời, lon ton chạy theo Vũ Văn Thừa Triêu vào phòng. Giây phút y vừa bước vào, Tần Tiêu chợt nhận ra Vũ Văn Thừa Triêu vừa buông một ánh nhìn như có như không lướt qua mình, ánh mắt ấy chất chứa hàm ý vô cùng sâu xa.

...

Tiệc rượu được bày lại, Vũ Văn Thừa Triêu hiển nhiên không vì chút biến cố ban nãy mà mất đi nhã hứng.

Kể từ sau vụ tập kích tối qua, tâm trạng của đám người Vũ Văn Thừa Triêu vẫn luôn trĩu nặng. Trận xô xát vừa rồi quả thực đã giúp họ xả được cơn uất ức kìm nén trong lòng, thành thử hứng thú uống rượu ngược lại càng tăng thêm mấy phần.

Tần Tiêu thích uống rượu. Từ lúc mấy tuổi, ngày nào hắn cũng nhấp một chút, nhưng bình tâm mà xét, hắn tuyệt nhiên không phải hạng ma men tham chén, tửu lượng cũng chẳng tính là xuất sắc.

Tây Lăng nhiều hào khách, tửu lượng thảy đều như trâu uống nước.

Ít nhất trong số mấy người ngồi đây, bàn về tửu lượng, ai nấy đều xếp trên Tần Tiêu.

Mấy vò rượu lớn thoắt cái đã cạn sạch sành sanh. Gương mặt Tần Tiêu đỏ lựng, đã ngà ngà bảy tám phần say.

Lúc này hắn chỉ muốn ngả lưng xuống đất đánh một giấc, nhưng chợt thấy vai bị siết chặt. Ninh Chí Phong đã ghé sát, khoác tay lên vai hắn thì thầm vào tai vài câu. Tần Tiêu gật đầu, đứng dậy theo chân Ninh Chí Phong ra khỏi cửa. Mấy người còn lại vẫn mải mê chén thù chén tạc, chẳng mấy bận tâm.

Ra khỏi phòng, Tần Tiêu mới cất tiếng hỏi: "Ninh đại ca, huynh nói muốn cho ta xem một thứ, rốt cuộc là thứ gì vậy?"

"Đương nhiên là bảo bối rồi." Ninh Chí Phong cũng đã say sưa năm sáu phần, nắm chặt cánh tay Tần Tiêu, cười hề hề: "Bảo đảm ngươi thấy rồi ắt sẽ thích mê."

Tần Tiêu mang bụng nghi hoặc, theo chân Ninh Chí Phong bước lên tận lầu ba.

Lúc này trời đã tối mịt, các vũ cơ Tây Vực dưới lầu cũng đã ngừng múa. Chuyện Vũ Văn Thừa Triêu dắt người tẩn cho bọn Mạnh Bố Cư một trận nhừ tử ban nãy hiển nhiên đã kinh động đến các vị khách khác trong Lãm Nguyệt phường. Nhưng sau khi dò la biết được Vũ Văn đại công tử đích thân ra tay, đương nhiên chẳng kẻ nào dám hó hé nửa lời. Cũng chính vì thế, bầu không khí trong Lãm Nguyệt phường yên ắng đi trông thấy.

Đến trước cửa một gian phòng, Tần Tiêu đương thắc mắc, Ninh Chí Phong đã đẩy cửa ra, cười tủm tỉm: "Bảo bối nằm ngay bên trong, Vương huynh đệ, ngươi tự mình vào trong mà tán thưởng, ca ca không tiếp ngươi nữa đâu." Dứt lời, y bất thần đẩy mạnh Tần Tiêu vào trong. Tần Tiêu giật thót, còn tưởng Ninh Chí Phong định ra tay với mình bèn siết chặt nắm đấm. Nào ngờ "cạch" một tiếng, cánh cửa đã bị Ninh Chí Phong đóng sập từ bên ngoài.

"Ninh đại ca, huynh làm trò gì vậy?" Tần Tiêu lập tức định kéo cửa, lại nghe Ninh Chí Phong cười cợt vẳng vào: "Vương huynh đệ, hôm nay ngươi gặp vận đào hoa rồi, Đại công tử trọng dụng ngươi, muốn ban thưởng bảo bối cho ngươi. Đêm nay ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi, ta sẽ khóa cửa lại giúp ngươi, yên tâm, tuyệt đối không kẻ nào dám vào quấy rầy."