Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chương 25.1: Bỏ nhà đi trốn
Nhưng chân trước vừa mới bước ra, phía sau đã bị một bàn tay to ôm lấy eo cô, một tay kéo cô vào lòng, Mộc Lăng Phi cúi đầu nhìn xuống.
“Không cần hỏi đạo diễn, để anh nói cho em biết, em muốn diễn cái gì.” Giọng nói yêu dã vang lên bên tai cô.
Nghe thấy Mộng Tiêu liền rùng mình một cái, nhìn về phía khuôn mặt xinh đẹp không thể cứu vãn kia, nếu không phải biết người này bình thường xấu xa bao nhiêu thì thật sự sẽ bị gương mặt này của anh ta lừa gạt mất.
“Anh Mộc, anh muốn nói gì thì hãy nói đi.” Ngụ ý, không thể nghi ngờ bảo Mộc Lăng Phi buông tay ra.
Nhưng giây tiếp theo, Mộc Lăng Phi lại ôm càng chặt hơn: “Chẳng lẽ em không biết, màn quan trọng nhất trong MV này chính là cảnh anh ôm em rồi thì thầm bên tai em sao? Bây giờ chúng ta chỉ đang tập dợt trước mà thôi……”
Nói, cánh môi anh còn ghé sát vào bên tai cô, làm động tác muốn nói thì thầm.
Mộng Tiêu bị anh ôm cứng ngắc, thật sự muốn từ chối cũng không có cách nào từ chối được, đành phải âm thầm chịu đựng một lúc!
“Dáng người của Tiêu Tiêu, không tồi nhỉ?” Mộc Lăng Phi cười, môi đã dán sát tai cô rồi: “Đúng rồi, đêm qua, em ở nhà của chú Hai anh, tối hôm nay…… Em có muốn ở nhà anh không?”
Đồng tử Mộng Tiêu co rụt lại.
Anh ta đang muốn buộc cô nổ pháo sao?!
Hai chú cháu nhà này thật không hổ là người một nhà, đều cùng một đức hạnh mà!
Ánh mắt bỗng lạnh lùng, khóe miệng Lục Mộng Tiêu nhếch lên ý cười, nói: “Ở nhà anh sao? Tôi nghe nói anh đã có vợ chưa cưới rồi mà. Tôi mà về ở nhà anh thì vợ chưa cưới của anh phải làm thế nào được?”
Nghe vậy, sắc mặt Mộc Lăng Phi bỗng thay đổi, việc anh có vợ chưa cưới, gần như không ai biết!! Đúng rồi, chẳng lẽ chú hai nói sao?
Thật quá nham hiểm mà…
Chuyện này mà cũng đi nói cho Tiêu Tiêu biết!
“Nếu em không thích thì anh sẽ bảo cô ta cút đi là được rồi. Sẽ không để cô ta ảnh hưởng gì đến chúng ta.” Mộc Lăng Phi vẫn thong dong nói.
Mẹ kiếp!
Mộc Lăng Phi anh đúng là tên vua khốn nạn mà!
“Không ngờ anh Mộc đây lại có thành ý như vậy, vậy thì tôi mà không đi cũng thật ngại. Được rồi, 9 giờ tối nay, tôi sẽ đến tìm anh.” Mộng Tiêu ngẩng đầu, cố gắng kéo ra một nụ cười trên khuôn mặt cứng đờ của mình, đáy mắt hiện lên một tia ranh mãnh.
“A……” Khóe môi Mộc Lăng Phi cũng chậm rãi nhếch lên một nụ cười, đúng là phụ nữ rất dễ đối phó.
MV cũng nhanh chóng bắt đầu quay, việc Lục Mộng Tiêu phải làm rất đơn giản, hai cảnh, một là cảnh dán sát vào Mộc Lăng Phi thì thầm nói nhỏ, cảnh này hoàn thành rất nhanh chóng.
Cảnh khác là cảnh cô ngồi trên một nhánh cây, nhìn về phương xa, ánh mặt trời rọi vào người cô, váy lụa trắng bị gió thổi bay múa khắp nơi.
Hai chân cô trần trụi, trên chân cột dải lụa, lẳng lặng ngồi ở đó, xinh đẹp như một bức tranh.
“Thực ra…… Cô ta rất thích hợp với chủ đề MV này của chúng ta, cái cô nghệ sĩ tên Tiêu Tiêu này, quả thực rất xinh đẹp. Tương lai của cô ta có lẽ sẽ rất có triển vọng đấy.” Người đại diện Mỹ Nữ nhìn hình ảnh đẹp đẽ không còn từ nào để diễn tả kia, đồng ý nói.
“Đương nhiên ánh mắt em không tồi rồi!” Mộc Lăng Phi liếc mắt đưa tình một cái.
“Xem ra, em rất thích cô ta nhỉ?”
“A…… Đêm nay em sẽ ăn cô ấy đấy.” Khóe môi anh nhếch lên một đường cong tà ác……
Chạng vạng, sau khi kết thúc quay MV, Lục Mộng Tiêu lại giao hẹn với Mộc Lăng Phi một lần nữa, lúc này mới ra khỏi trường quay với người đại diện của mình……
“Tiêu Tiêu, hình như em đang rất vui hả? Cũng đúng, nếu MV được công bố thì lúc đó chắc chắn em sẽ thành tiêu điểm được mọi người chú ý!” Tống Kỳ Kỳ vừa nghĩ đến cũng kích động đến mức tinh thần phấn chấn, đây đúng là nhặt được vận may mà.
“Ha ha.” Mộng Tiêu ngây ngô cười, gác công việc sang một bên không nói, tối hôm nay chắc chắn sẽ có một trò hay để xem đây!
Tẩy trang, thay đổi quần áo đơn giản bình thường, đeo mắt kính vào, trở về nơi cao cấp này, cô lại biến thành cô gái 19 tuổi hết sức bình thường kia.
Cửa thang máy.
Mắt thấy cửa thang máy sắp đóng lại, Mộng Tiêu nhanh chóng chạy qua, giữ thang máy lại. Ngay lúc cửa mở rộng ra, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt người bên trong.
“Đồ nhà quê…… Sao cô lại về rồi!” Mộc Lăng Phi đứng trong thang máy, nhìn chằm chằm cô gái bên ngoài, mày càng nhăn chặt hơn.
Mộng Tiêu cũng sửng sốt vài giây, lúc này mới như không việc gì đi vào thang máy, không ngờ lại trùng hợp như vậy, vậy mà cô lại về cùng lúc với anh: “Bây giờ tôi được ở đây, quay về không phải rất bình thường sao?”
“Không phải hôm qua cô không về sao? Sao hôm nay không tiếp tục ở bên ngoài trốn đi?” Đáng chết, anh còn nghĩ tốt nhất hôm nay cô đừng có về, không ngờ, cô vẫn về làm cụt hứng rồi.
Phải nghĩ cách gì đó, đuổi cô ta đi, không thể để cô ta làm ảnh hưởng đến chuyện đêm nay được!
‘ Đinh ’
Đến lầu sáu, cửa thang máy mở ra.
Mộc Lăng Phi đi ra ngoài trước: “Này, đồ nhà quê, tôi nói rồi không tìm được album chân dung……”
Lời vừa nói đến đây, một quyển album được khảm bạc đã bất ngờ chìa ra trước mặt Mộc Lăng Phi.
“Bản đắt tiền quý giá đấy! Cho anh.” Cô tiện tay ném bản đắt tiền này vào ngực Mộc Lăng Phi, đây chính là bản mà cô phải mất rất lâu mới lấy được từ chỗ Tống Kỳ Kỳ.
“Cô…… từ đâu mà cô có?” Cầm tập chân dung, Mộc Lăng Phi nhìn chằm chằm Mộng Tiêu đã đi về phía trước, vội vàng đuổi theo.
“Tóm lại có được là được rồi không phải à?” Vừa nói cô vừa lấy chìa khóa định mở cửa.
Cửa còn chưa mở ra, Mộc Lăng Phi nắm sau cổ áo cô, dùng một tay xách cô lên, sau đó một tay khác móc chìa khóa trong túi ra, trực tiếp mở cửa phòng 601.
“Này…… Mộc Lăng Phi, anh làm gì đấy hả?”
“Hôm nay tôi có bạn muốn đến ở, không tiện để cô xuất hiện.” Vừa nói anh ấy vừa kéo cửa nhà Diệp Phong ra, trực tiếp đẩy cô vào trong cửa.
Lúc này, Diệp Phong đang ngồi trên sô pha trong phòng khách, nghe thấy cửa có tiếng động liền nhìn qua, nhìn thấy thấy hai người mắt nhỏ mắt nhỏ trừng nhau liền nhíu mày.
Hai người kia lại ầm ĩ gì không biết?
“Chú hai, con nhóc này không ngoan, ầm ĩ muốn bỏ nhà đi trốn, con thực sự hết cách rồi. Phiền chú đêm nay dạy dỗ cô ta giúp con nhé.” Nói xong, ầm một cái đóng cửa lại.
Mộng Tiêu đứng ngay cửa ra vào, khuôn mặt nhỏ bỗng trắng bệnh, cái tên này sao lại ném thẳng cô vào đây vậy chứ?
Không được!
Cô không thể một mình ở chung với Diệp Phong được!
Xoay người muốn kéo cửa đi ra ngoài.
“Đứng lại!” Một tiếng quát lạnh băng truyền đến, hoàn toàn làm động tác của cô hóa đá.
Đầu Lục Mộng Tiêu hơi ngoảnh lại, cách tấm kính buồn bực nhìn Diệp Phong hỏi: “Chuyện gì?”
“Cô định đi đâu?”
“Đi về.”
“Đi về? Hay là lại muốn bỏ nhà đi trốn, đêm không về ngủ?” Diệp Phong trầm giọng nói, đứng lên đi về phía cửa, hai người này thật không để anh bớt lo được mà!
“Tôi đâu có bỏ nhà đi trốn, đêm không về ngủ!” Nếu không phải có thấu kính ngăn cách thần thái đôi mắt thì chắc chắn có thể nhìn thấy được lửa giận trong mắt cô.
Vừa thấy Diệp Phong, cô liền nghĩ đến tương lại bị giẫm nát một cách tàn nhẫn của mình.
“Vậy hôm qua cô đã đi đâu?” Anh lạnh giọng truy hỏi, mặt cũng không có cảm xúc gì.
“Hôm qua? Hôm qua không phải tôi ở……” Lời nói đến miệng, cô vội vàng nuốt ngược trở vào, ôi…… Nguy hiểm thật nguy hiểm thật, suýt chút nữa cô đã nói ở nhà anh ta rồi!