Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Suýt chút nữa thì quên, bây giờ cô không phải Tiêu Tiêu, là Lục Mộng Tiêu mà!
Còn may thu lại kịp.
“Ở đâu?
“Không, không có gì.” Cúi đầu xuống, cô cắn chặt răng.
“Nếu Lăng Phi bảo đêm nay cô ở lại đây thì cô cứ ở tạm đây một đêm đi, đừng đi lung tung khắp nơi nữa.” Diệp Phong lạnh lùng nói một câu.
Cũng lười tiếp tục truy hỏi thêm gì nữa.
“Ách……” Trong khoảnh khắc này cô cũng chỉ biết nói ách, ngàn tính vạn tính cũng không ngờ Mộc Lăng Phi lại dùng chiêu này với cô! Tuy cô định thả bồ câu cho Mộc Lăng Phi, sau đó ở nhà vui vẻ xem chuyện hài của anh, nhưng lúc này lại……
Ai……
Thôi thôi, suy nghĩ kỹ lại thì bây giờ cho dù cô có quay về cũng sẽ bị Mộc Lăng Phi đuổi ra. Nếu như vậy thì ngủ ở đâu chẳng giống nhau, nhiều lắm chỉ là không thể tận mắt nhìn thấy dáng vẻ đau khổ vì chờ đợi của Mộc Lăng Phi thôi……
‘ Cạch cạch…’ đột nhiên, trong bếp truyền đến tiếng động.
Mộng Tiêu nghi ngờ nhìn về phía phòng bếp, hả? Cô và Diệp Phong đều đứng ở đây, sao phòng bếp lại có tiếng động? Nhà anh ta có khách sao?
Ngay sau đó cửa phòng bếp bị ai đó đẩy ra, một cô gái mặc tạp dề bưng đồ đi ra.
“Lâm Vũ Vi!” Mộng Tiêu không nhịn được kinh ngạc kêu lên thành tiếng, nhìn thẳng vào cô gái vừa đi ra kia, Lâm Vũ Vi - nữ minh tinh tuyến đầu của giới giải trí, top 3 gương mặt đẹp nhất trong ba năm liên tiếp!
Sao cô ta lại ở trong nhà của Diệp Phong chứ?
“Hả? Phong, nhà anh có khách đến sao? Cô gái này là……?” Lâm Vũ Vi cũng chú ý đến Mộng Tiêu, vừa đánh giá, vừa đặt mâm trong tay lên bàn ăn.
“Vợ chưa cưới của Lăng Phi.” Diệp Phong thuận miệng nói, rồi đi về phía bàn ăn.
“Hả…… Đây là vợ chưa cưới của Lăng Phi sao, có ăn cơm không? Qua đây ngồi ăn cùng chúng tôi này.” Lâm Vũ Vi mỉm cười tiếp đón.
Mộng Tiêu xấu hổ đứng ngay tại cửa ra vào, cô nhớ hình như Lâm Vũ Vi cũng là nghệ sĩ của tập đoàn Thánh Đỉnh, vậy họ là mối quan hệ gì? Người yêu sao?
Hay là nạn nhân bị Diệp Phong dùng quy tắc ngầm?
“Đứng đần mặt ra đó làm? Có ăn cơm thì qua đây ăn cùng đi.” Diệp Phong quay đầu nhìn lướt qua cô.
“À, không, tôi ăn rồi, hai người cứ ăn đi. Tôi lên lầu ngủ.” Quan tâm mối quan hệ của người khác làm gì, cô không muốn ở đây làm bóng đèn, trực tiếp đi về phía thang cuốn.
Diệp Phong cũng không nói gì nữa, ngồi xuống bàn ăn.
Lâm Vũ Vi đứng ở bên cạnh, vừa nhẹ nhàng dọn chén đũa thay anh, vừa nói: “Lại nói, hôm nay vốn em và Lăng Phi có hợp tác làm một MV, không biết sao đột nhiên anh ấy lại thay em bằng người khác nữa.”
Diệp Phong chỉ nghe, cũng không quá hứng thú, cầm đũa lên, gắp đồ ăn nếm thử.
Lâm Vũ Vi cứ thế nói tiếp: “Cô gái được đổi hình như là nghệ sĩ nhỏ tên Tiêu Tiêu.”
“Tiêu Tiêu?” Nghe đến đây, tay Diệp Phong tạm dừng một chút, quay đầu nhìn về phía Lâm Vũ Vi.
“Uhm.” Lâm Vũ Vi gật gật đầu.
Trên thang cuốn, toàn bộ khớp xương Lục Mộng Tiêu đều như bị đập bể, run run rẩy rẩy nhìn hai người ngồi trên bàn ăn, không thể nào?
Hôm nay MV của Mộc Lăng Phi tạm thời thay đổi người? Hay là trực tiếp thay Lâm Vũ Vi thành cô?
Không phải tên kia đang kéo thêm kẻ thù cho cô đấy chứ?
Ừng ực nuốt một ngụm nước bọt, trước tiên cứ quẳng chuyện này sang một bên đã. MV hôm nay đã quay xong rồi, cho dù bây giờ Diệp Phong biết cô âm thầm nhận công việc này, muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi.
Đúng, đúng đúng đúng!
Không cần căng thẳng, bây giờ Diệp Phong biết cũng đã muộn rồi.
Đầu óc Mộng Tiêu trống rỗng về phòng dành cho khách, nằm trên giường, trằn trọc mãi mà không sao ngủ được, chết tiệt! Vừa nhắm mắt lại khắp đầu óc đều là những lời Diệp Phong đã từng nói.
Nếu anh thực sự nhắm vào cô, MV có quay xong rồi thì thế nào? Có khi nào sẽ bị anh ta hủy bắt quay lại không chứ!
Rốt cuộc vì sao lại biến thành như vậy……
Chẳng lẽ, thật sự là vì hai năm trước như trong lời Diệp Phong nói sao?
Vừa nghĩ, Lục Mộng Tiêu nhanh chóng xuống giường, đi ra khỏi phòng cho khách, nhìn xuống lầu một, đèn phòng khách đã tắt hết, anh đã về phòng ngủ rồi sao?
Vừa do dự, vừa chậm rãi đi đến trước cửa phòng ngủ của Diệp Phong.
Bây giờ, ở trước mặt Diệp Phong, cô chính là vợ chưa cưới của Mộc Lăng Phi, nói thế nào thì cũng là người thân tương lai, nếu dùng thân phận như vậy đi nói chuyện với anh thì……
Nói không chừng có thể biết một chút về sự việc hai năm trước là thật hay là giả.
Đứng ở cửa, Lục Mộng Tiêu giơ tay lên lại buông tay xuống, một mình dạo bước xoay vài vòng, do dự nghĩ có nên gõ cửa hay không đây……
‘ Cùm cụp……’ cùng với tiếng mở cửa, ánh đèn trong phòng rọi vào người Mộng Tiêu.
“Cô cứ đi qua đi lại như vậy là muốn vào ngủ cùng với chú à?” Giọng nói lạnh lùng lướt qua bên tai.
Mộng Tiêu hơi ngẩng đầu, tầm mắt đều bị bóng dáng cao to của Diệp Phong ngăn cản. Anh chỉ tùy ý mặc một bộ quần áo ngủ, mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.
“Không, không không, hiểu lầm thôi.” Vừa nói như đạn bắn, vừa lắc đầu, dọa chết cô rồi, đột nhiên mở cửa lại còn nói như vậy, làm cô nhất thời không biết nên trả lời thế nào cho phải.
“Phong…… Làm sao vậy?” Trong phòng lại vang lên giọng nói nhỏ nhẹ nữ tính.
Đồng tử cô co rụt lại, theo bản năng nghiêng người, tầm mắt vòng qua thân hình cao lớn của Diệp Phong nhìn vào trong phòng một cái, chỉ thấy một cô gái đang nằm trên giường lớn, chính là Lâm Vũ Vi!
Hơn nữa, còn có thể thấy lờ mờ nửa người trên trần trụi của Lâm Vũ Vi!
Không xong rồi!
Cô còn tưởng đã trễ thế này, có lẽ Lâm Vũ Vi cơm nước xong liền đi rồi, không ngờ…… Ách…… Không phải vừa rồi họ vẫn đang ấy ấy đấy chứ?
Nhanh chóng thu hồi tầm mắt, Mộng Tiêu nhắm chặt mắt lại, nói: “Xin lỗi, làm phiền hai người rồi, con chỉ hơi đau đầu, ra ngoài dạo một chút… Các người tiếp tục đi, tiếp tục đi, tôi về phòng ngủ!”
Không hiểu sao cô lại căng thẳng đến mức đầu mướt cả mồ hôi, nghĩ đến cắt ngang chuyện người ta đang làm, liền cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhanh chóng xoay người chạy về phòng.
Khoảnh khắc nằm lên trên giường xong, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Mắt không hề chớp nhìn chằm chằm trần nhà, trong công ty, có bao nhiêu nữ ngôi sao có quan hệ như Lâm Vũ Vi với Diệp Phong?
‘ Cùm cụp ’
Hửm?
Tiếng mở cửa?
Lục Mộng Tiêu vừa quay đầu, chỉ thấy Diệp Phong đứng ngay cửa phòng cô, trên người vẫn mặc bộ quần áo ngủ kia!
“Diệp! Chú hai, sao chú lại qua đây?” Người này muốn dọa cô bao nhiêu lần đây? Lúc này, không phải anh ta nên ở phòng ngủ tiếp tục ấy ấy với Lâm Vũ Vi sao?
Sao lại chạy đến phòng cô? Chẳng lẽ bất mãn vì cô cắt ngang nhịp điệu của họ sao?
Diệp Phong chậm rãi đi đến, tiện tay ném hộp thuốc trong tay lên trên bàn, nói: “Thuốc đau đầu, uống nhanh rồi ngủ đi.”
Anh đến đưa thuốc sao?
Chỉ vì lý do mà cô tùy tiện nói bừa kia thôi sao? Thật không thể hiểu nổi người này, lúc nào nói chuyện cũng mang theo dao găm, rõ ràng là ác ma mà thỉnh thoảng lại để lộ một mặt như thiên sứ.
“Cảm ơn.” Cô nói nhỏ một câu.
Diệp Phong không nói chuyện, tầm mắt cũng không dừng trên người cô nữa, xoay người đi……