Nhật Nguyệt Phong Hoa

Chương 27. Qua lại hai năm trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói thì chậm, đi thì nhanh, Lục Mộng Tiêu xoạt một cái nhảy từ trên giường xuống, gọi: “Chú hai……”

“Hửm?” Anh dừng bước, ngoái đầu nhìn cô.

Mộng Tiêu do dự, đi ra ngoài chỗ anh, dù sao người cũng qua đây rồi, cô cảm thấy nếu đêm nay không hỏi anh cho rõ ràng thì cô sẽ không thể ngủ được.

Nhưng……

Nên bắt đầu nói từ đâu trước thì được?

“À cái kia, cô Lâm, ngủ rồi sao?” Ai u…… Rốt cuộc cô đang hỏi gì vậy chứ? Hỏi cái này có tác dụng cái rắm gì!

“Vẫn chưa, có chuyện gì sao?”

“À, không, không có, chỉ là tôi rất thích cô ấy thôi. Đúng rồi, chú hai à quan hệ giữa chú và cô ấy là gì vậy?” Hu hu hu…… Cô sắp muốn khóc, hỏi cái gì đâu không vậy chứ, thật sự có thể từ những vấn đề này mà lôi kéo về đề tài hai năm trước được à?

“Cô không nhìn ra được sao?” Dáng vẻ anh nói vẫn luôn bình thản lạnh nhạt như vậy.

Trời mới biết, trong lòng Lục Mộng Tiêu đã mây mưa thất thường, sao cô có thể nhìn ra được chứ! Anh thích quy tắc ngầm như vậy, ai mà biết được cô Lâm kia là bạn gái hay là bạn giường của anh chứ……

Ánh mắt nhẹ xoay, cô đổi cách hỏi: “Tôi chỉ muốn tò mò nhiều chuyện chút thôi. Chú hai, chú là CEO của công ty giải trí, có phải bên cạnh có rất nhiều bạn là nữ giới hay không?”

“A…… Hơn nửa đêm, cô đi hỏi chú vấn đề này, là cũng muốn làm một trong những người bạn nữ giới của chú sao?” Lời anh có thâm ý khác, đôi mắt cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới đánh giá cô một phen.

“Khụ, khụ khụ khụ khụ!” Suýt chút nữa cô ho đến mức phổi mình xuất huyết luôn rồi, người này, nói chuyện còn có thể chừa cho người ta chút đường sống được không?

“Vòng vo lâu như vậy, rốt cuộc cô muốn nói gì?” Giọng điệu Diệp Phong lạnh lùng, đôi mắt bén nhọn, như muốn nhìn thấu cô.

Dưới thấu kính, ánh mắt hai người nhìn nhau, đột nhiên Mộng Tiêu giật mình, trong đầu hiện lên ánh sáng thần kỳ, nhanh chóng mở miệng……

“Là thế này, lần trước tôi bị Mộc Lăng Phi đuổi ra khỏi nhà. Là vì tôi làm hỏng một album chân dung của nữ ngôi sao, cô ấy tên Tiêu Tiêu. Vừa rồi lúc chú và cô Lâm dùng cơm, tôi cũng nghe nói hai người nhắc đến cô ấy, làm tôi nhớ đến cô ấy là người trong công ty của chú hai. Cho nên, chỉ muốn hỏi một chút…… Chú có quen biết cái cô tên Tiêu Tiêu này hay không?”

Nói xong, trong mắt cô lấp lánh mong chờ.

Diệp Phong lại nhíu mày, sao hôm nay nhiều người nhắc đến cô nhóc kia vậy nhỉ?

Thấy anh chậm chạp không trả lời, Mộng Tiêu lại vội vã truy hỏi: “Chú hai? Hai người có quen biết không?”

“Hai năm trước từng qua lại, bây giờ cũng vậy.” Mày anh vẫn không giãn ra, im lặng một lúc lại nói: “Chuyện của Lăng Phi, chú sẽ tìm thời gian nói với nó, không còn sớm nữa, đi ngủ đi.”

Không cho Mộng Tiêu cơ hội tiếp tục truy hỏi nữa, Diệp Phong xoay người đi khỏi phòng cho khách……

Tuy không tiếp tục hỏi thêm gì nữa, nhưng cái câu “hai năm trước từng qua lại” kia cũng đã giải quyết một nghi ngờ trong lòng cô rồi!

Mấy ngày qua, Diệp Phong vẫn luôn nói hai năm trước, thế mà là nói thật! Nhưng rốt cuộc sao lại như vậy chứ?

Có phải Diệp Phong nhận nhầm người rồi không?

Nhận nhầm cô với người khác?

Hay là…… Thật sự do đầu óc cô không đủ minh mẫn nên quên mất sự việc gì đó rồi?

Tối hôm đó, người buồn bực ưu sầu đương nhiên không chỉ một mình Lục Mộng Tiêu, bên phòng 602, đèn phòng khách vẫn mở, Mộc Lăng Phi nằm trên sô pha, gác chân, rũ tay lắc lư quyển album kia……

Không ngờ…… Anh ấy mà cũng có ngày bị người ta cho leo cây.

Haizz…

Tiêu Tiêu, em cũng được lắm……

Gần như hai người đều trằn trọc, khó có thể đi vào giấc ngủ.

Lục Mộng Tiêu cũng lăn lộn rất lâu, mới ngủ được chút, lúc thức dậy, mặt trời đã lên cao, ngay cả Diệp Phong và Lâm Vũ Vi đều không ở nhà.

Cô nhanh chóng thu dọn một chút, gọi điện thoại liền vội vàng ra khỏi nhà Diệp Phong.

Hôm nay, cô không hoá trang, cũng không đội tóc giả, vẫn là dáng vẻ như bình thường, nhanh chóng đi đến tiệm bánh ngọt.

“Mộng Tiêu, chị ở đây này.” Đi vào, trong một góc rất xa, liền có một nữ sinh nhẹ nhàng vẫy tay với cô.

“Chị hai.” Đi qua, Lục Mộng Tiêu hơi mỉm cười ngồi xuống đối diện bàn, Giả Vi Ni chính là chị Hai cùng cha khác mẹ với cô.

“Sống chung với cậu chủ lớn nhà họ Mộc có vui không?”

“Chị đừng nói nữa!”

“A, dù sao sau này cũng phải kết hôn, từ từ làm quen đi! Đúng rồi, sao hôm nay em lại hẹn chị ra ngoài vậy,rốt cuộc có chuyện gì?”

“Chị Hai, chị có nhớ vào hai năm trước em từng bị bệnh rất nặng không?” Mộng Tiêu dò hỏi, chị Hai cô là người học y, bình thường người nhà bị bệnh, ít nhiều đều có chị Hai chăm sóc.

“Nhớ chứ, em liên tục sốt cao nửa tháng. Cũng may số em cao nên không bị chết vì sốt cao.”

“Phát sốt có khiến người ta bị mất trí không chị?” Cô tiếp tục truy hỏi. Cả buổi tối hôm qua cô đều suy nghĩ về vấn đề này, trong trí nhớ của mình, cô thật sự không tìm thấy bóng dáng của Diệp Phong. Nhưng nếu cô quên thì rốt cuộc là quên trong tình huống như thế nào? Cô chỉ có thể nghĩ đến là trận bệnh nặng vào hai năm trước thôi.

“Ha ha, lúc em khỏi hẳn, không phải rất bình thường sao? Chuyện gì cũng nhớ rất rõ ràng, làm gì giống người mất trí nhớ chứ?” Chị Hai cười.

“Cũng đúng……”

“Nhưng mà theo góc độ y học thì sốt cao không hạ trong thời gian lâu như vậy, đầu óc sẽ xảy ra sự cố cũng rất bình thường.”

“Vậy có thể làm người ta quên đi một số thứ thôi hay không?”

“Chuyện này cũng rất có thể đấy.”

“Vâng……” Mộng Tiêu gật gật đầu, có lẽ Diệp Phong thật sự nhận nhầm rồi, hoặc là trận ốm hai năm trước đã thật sự khiến cô quên mất gì đó……

Cô im lặng cúi đầu ngồi.

“Đúng rồi, sao gần đây không nhìn thấy động thái gì mới của em vậy…… Sao, công việc không suôn sẻ hả?” Khóe miệng chị Hai nhếch lên một nụ cười dịu dàng.

“Hơi có chút……” Mộng Tiêu ngẩng đầu, ở nhà họ Lục, chị Hai là người duy nhất biết cô lang bạt giới giả trí với thân phận Tiêu Tiêu.

“Mệt mỏi quá thì từ bỏ đi.”

“Em sẽ không từ bỏ.”

Đối với cô mà nói, đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân cho nghề này rồi, cho dù vị trí mà mình mong muốn xa xôi không thể với đến như vậy thì cô cũng muốn thử vươn tay với thử xem sao.

Lúc ra khỏi tiệm bánh ngọt, đã là buổi chiều.

Cô vốn định đi thẳng về nhà ngủ nướng, lại bị cuộc điện thoại của người đại diện thúc giục quay về công ty.

Thay đổi trang phục thời thượng, Mộng Tiêu ngáp một cái, nói: “Kỳ Kỳ, đã giờ này rồi chị còn gọi em đến công ty làm gì?” Bây giờ cô cũng bị đóng băng hoạt động rồi, dưới tình huống không có hoạt động riêng nào thì cơ bản cô chính là một người rảnh rang.

“Tiêu Tiêu…… Em mau đi cầu xin Tổng giám đốc Diệp đi.” Giọng nói Tống Kỳ Kỳ trực tiếp trầm xuống.

“Hửm? Làm sao vậy?” Lục Mộng Tiêu lấy lại tinh thần hỏi.

“Lúc trưa, người đại diện của Mộc Lăng Phi gọi điện cho chị…… Nói album lần này của Mộc Lăng Phi đổi bài hát, cho nên MV cũng……”

“Em biết rồi! Chị không nói, em cũng cảm thấy là Diệp Phong làm.” Lục Mộng Tiêu nắm chặt nắm tay, đổi bài hát, tất nhiên MV cũng không dùng được.