Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 259. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 259

Tần Tiêu thầm nghĩ phe Quỳnh phu nhân có thể ép Vũ Văn Thừa Triêu rời khỏi Hầu phủ, hiển nhiên đôi bên đã trở mặt thành thù. Nay có cơ hội này, lại còn đánh cả con trai Mạnh cữu gia, bọn họ tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua.

"Ngươi không cần lo, đưa ngươi vào Bạch Hổ doanh rồi, chuyện này sẽ không liên luỵ gì đến ngươi nữa." Ninh Chí Phong nói: "Ta đưa ngươi qua đó."

Hai người rời khỏi Vũ Văn đại trạch, cưỡi ngựa tiến thẳng về phía Nghiêu sơn.

Dọc đường, Ninh Chí Phong giải thích sơ qua một chút. Bạch Hổ doanh đóng quân tại chân núi Nghiêu sơn, cách Phụng Cam phủ thành về phía Nam hơn năm chục dặm. Nghiêu sơn chỉ là một ngọn núi đơn độc trong số rất nhiều ngọn núi ở Tây Lăng, cũng không được xem là lớn lắm.

Mục đích chọn Nghiêu sơn làm nơi đóng quân, một phần quan trọng là bởi vì Bạch Hổ doanh mặc dù chủ yếu là kỵ binh, với nội dung huấn luyện trọng tâm là thuật cưỡi ngựa và bắn cung, nhưng cũng có một nội dung huấn luyện không kém phần quan trọng khác, đó là tác chiến vùng núi.

Tây Lăng phía Bắc có Trường Lĩnh, phía Nam có Kỳ Liên sơn. Đây là hai dãy núi lớn trải dài hàng trăm dặm, ngoài ra còn có vô số những ngọn núi đơn độc nằm rải rác trên vùng đất Tây Lăng, vô tình tạo nên nơi ẩn náu lý tưởng cho lũ đao tặc.

Bạch Hổ doanh cũng gánh vác trọng trách tiễu phỉ, mà giặc cỏ ở Tây Lăng chủ yếu là sơn tặc và mã tặc. Bởi vậy, huấn luyện cưỡi ngựa bắn cung là để đối phó với mã tặc, còn đối phó với sơn tặc thì bắt buộc phải có kinh nghiệm tác chiến vùng núi dầy dặn. Nghiêu sơn tuy không lớn, nhưng địa thế hiểm trở, hội tụ đầy đủ đặc điểm của các dãy núi Tây Lăng, rất thích hợp để làm thao trường huấn luyện tác chiến địa hình đồi núi.

Cuốc bộ bằng ngựa tới Bạch Hổ đại doanh cũng không tốn quá nhiều thời gian.

Đại doanh chiếm một vùng đất vô cùng rộng lớn, khoanh hẳn một bãi cỏ bao la. Dù sao cũng là biên chế tám trăm người, lại còn có cả ngựa chiến, xung quanh được bao bọc bởi những khúc gỗ tròn làm hàng rào. Cổng trại mở toang, bốn tên binh sĩ vận giáp trụ, tay cầm trường thương, hông đeo mã đao đứng gác nghiêm ngặt ngoài cổng.

Chưa đến gần cổng trại, từ xa đã có thể nhìn thấy phía trên cổng treo hai lá cờ lớn đang bay phấp phới trong gió.

Một lá cờ vẽ hình mãnh hổ trắng tung hoành, nanh vuốt sắc nhọn, oai phong lẫm liệt. Còn lá cờ kia, lại được viết một chữ "Đường" to tướng theo nét múa rồng bay phượng.

Chữ Đường trong Đại Đường!

...

Tần Tiêu cưỡi ngựa theo Ninh Chí Phong tới trước doanh môn, thảy đều tung người xoay người xuống ngựa.

"Vào bẩm báo với Viên thống lĩnh một tiếng, cứ nói Ninh Chí Phong phụng lệnh Đại công tử, đưa người tới cho hắn." Ninh Chí Phong dõng dạc nói thẳng với tên lính canh gác trước cửa.

Lính gác chắp tay vái chào, lập tức xoay người co cẳng chạy biến vào trong doanh trại báo cáo.

"Vương huynh đệ, Bạch Hổ doanh từ ngày thành lập đến nay vốn dĩ quản lý cực kỳ khắt khe." Ninh Chí Phong lúc này mới quay sang căn dặn Tần Tiêu: "Một khi đã bước chân vào đây, tự thân phải vận động là chính. Quân quy sâm nghiêm, có những chuyện ngay cả Đại công tử cũng khó lòng can thiệp." Y ghé sát lại, hạ giọng: "Mặc dù trong doanh cũng có kẻ nhờ ô dù mà lọt vào, nhưng dạng đó hiếm như lông phượng sừng lân. Ở chốn này, muốn ngóc đầu lên, hoàn toàn phải dựa vào bản lĩnh thực sự của mình."

Tần Tiêu thầm nghĩ, ta đây vốn dĩ cũng chẳng màng kiếm cái chức Thống lĩnh Bạch Hổ doanh rách này, chẳng qua là mượn chỗ nương thân tránh gió bão vài tháng, lúc nào thấy ổn thỏa thì cắp nón ra đi. Hắn mỉm cười đáp: "Ninh đại ca cứ yên tâm, ta tự biết thân biết phận, tuân thủ quân quy, quyết không làm mất mặt Đại công tử."

Ninh Chí Phong vỗ nhẹ vai Tần Tiêu, cười sang sảng: "Vương huynh đệ, ngươi quả là người hiểu chuyện." Y lại rỉ tai: "Nói gì thì nói, ngươi là người do Đại công tử đưa tới. Nếu gây họa, quả thực sẽ khiến Đại công tử mất mặt, nhưng nếu lập công, lại càng làm Đại công tử thêm rạng rỡ." Y ngập ngừng đôi chút, rốt cuộc ghé sát tai Tần Tiêu dặn dò: "Bất quá ngươi chân ướt chân ráo mới tới, sau khi nhập doanh, trước hết hãy làm quen với hoàn cảnh, chớ dễ dãi kết oán với người khác. Bạch Hổ doanh không phải binh doanh tầm thường, chốn này tôn sùng kẻ mạnh, đây cũng là quy củ Lão hầu gia định ra từ thuở nảo thuở nào. Trong doanh nhung nhúc những kẻ kiêu dũng ngông cuồng, cố gắng tránh né va chạm với chúng, bằng không Đại công tử cũng khó xử khi nhúng tay vào chuyện trong quân."

Tần Tiêu gật đầu đáp ứng.

Binh doanh vốn là chốn đao kiếm vô tình, ngập tràn sát khí và lệ khí. Vài lời dặn dò của Ninh Chí Phong hiển nhiên muốn nhắc nhở hắn vào trong doanh thì tém tém lại, chớ có trương dương.

Chẳng bao lâu, chỉ thấy tên lính canh ban nãy vắt chân lên cổ chạy ra, theo sát phía sau là một gã đàn ông vận hắc giáp đang rảo bước tiến tới. Gã này trạc chừng ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi, mang đậm dáng vóc của người Tây Bắc, vóc dáng cao lớn vạm vỡ, thân hình lực lưỡng, mặt mũi đen nhẻm, mỗi bước chân nện xuống đất đều nặng trịch.