Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 260. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 260
Tần Tiêu nhẩm tính, chả nhẽ gã này chính là Thống lĩnh Bạch Hổ doanh Viên Thượng Vũ?
"Đây là Phó thống lĩnh Bạch Hổ doanh Tô Tiều." Ninh Chí Phong nhỏ giọng rỉ tai, đồng thời bước tới nghênh đón, chắp tay cười nói: "Tô huynh đệ!"
"Thì ra là Ninh huynh đệ." Tô Tiều rảo rảo bước hơn, tiến tới chắp tay cười đáp: "Cũng khá lâu rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ. Ta nói này, ngươi quả thực chẳng nể nang tình nghĩa huynh đệ gì cả. Từ hồi rời Bạch Hổ doanh, hình như ngươi chưa từng thiết tiệc mời ta lấy một bữa. Theo gót Đại công tử rồi, khinh thường bọn này sao?"
Ninh Chí Phong vung nắm đấm, nện thụp một cú lên vai Tô Tiều, mắng thầm: "Hồi còn ở quân doanh, chút tiền lương bọt bèo của lão tử chẳng phải đều bị ngươi giở đủ mánh lới lừa uống rượi sạch sành sanh đó sao? Bớt lải nhải đi, phụng lệnh Đại công tử, mang người tới giao cho các ngươi." Y quay đầu gọi: "Vương Tiêu, qua đây bái kiến Tô phó thống lĩnh."
Tần Tiêu bước tới, chắp tay nói: "Ra mắt Tô phó thống lĩnh!"
Tô Tiều nheo mắt đánh giá Tần Tiêu từ đầu đến chân, cau mày nói: "Nhìn lạ hoắc, chưa từng gặp bao giờ."
"Đại công tử tình cờ chạm mặt lúc đi săn thú." Ninh Chí Phong giải thích: "Đại công tử đã hứa sẽ kiếm cho hắn một công việc nên bảo đưa vào binh doanh. Tô huynh đệ, sau này nhờ ngươi chiếu cố nhiều hơn." Tuyệt nhiên không hề hé răng chuyện Tần Tiêu từng ra tay cứu mạng Vũ Văn Thừa Triêu.
Tô Tiều cười nhạt: "Cũng chẳng dám nói là chiếu cố. Ngươi thừa biết đấy, muốn chen chân vào Bạch Hổ doanh chẳng hề dễ dàng. Gã thanh niên này vóc dáng hơi ốm nhom ốm nhách, nếu không nhờ nể mặt Đại công tử, hắn làm gì đủ tư cách bước chân vào Bạch Hổ doanh."
Tần Tiêu kỳ thực đã tinh ý nhận ra ngay từ sớm, bốn tên lính gác cổng doanh thảy đều thân hình lực lưỡng, vóc dáng cao to dị thường. Bản thân hắn bất luận là chiều cao hay thể trạng, so với bọn chúng quả thực có phần lép vế.
Xem ra Bạch Hổ doanh tuyển quân, tiêu chí hàng đầu là phải coi tướng tá vóc dáng.
"Đương nhiên, có lời gửi gắm của Đại công tử, Bạch Hổ doanh hiển nhiên phải nể nang thu nhận." Tô Tiều liếc thấy sắc mặt Ninh Chí Phong có phần khó coi, lập tức cười xòa: "Ngươi về bẩm báo với Đại công tử một tiếng, bên này sẽ dốc lòng chiếu cố."
Ninh Chí Phong chắp tay cáo biệt, xoay người nhảy tót lên ngựa, tiện tay dắt luôn con ngựa Tần Tiêu vừa cưỡi, quay sang dặn dò: "Vương huynh đệ, ngươi cứ bám gót Tô phó thống lĩnh nhập doanh, mọi việc nhất nhất tuân thủ quân quy là được." Y khẽ gật đầu chào Tô Tiều, xoay người ruổi ngựa phóng đi.
Tô Tiều lúc này mới lườm Tần Tiêu một cái, hờ hững buông lời: "Theo ta vào trong."
Tần Tiêu lẽo đẽo theo sau Tô Tiều bước vào đại doanh. Đưa mắt nhìn quanh, doanh địa bát ngát vô ngần, phần lớn là những túp lều da bò, chỉ lác đác vài công trình xây cất bằng gạch ngói. Phía bãi cỏ đằng xa, vô số binh sĩ mình trần như nhộng đang hì hục cưỡi ngựa, lại có không ít kẻ đang mải mê tập bắn cung nơi thao trường.
Đại bản doanh Bạch Hổ nhìn lướt qua, quả thực trông hệt như một thị trấn thu nhỏ.
Đi được một quãng, Tô Tiều tịnh không hé răng nửa lời, chợt y vẫy tay về phía cách đó không xa, cao giọng gọi: "Cảnh Thiệu, ngươi lại đây!"
Một gã đàn ông cởi trần vội vã chạy tới, khom người chắp tay kính cẩn: "Đại nhân!"
"Nghe nói dưới trướng ngươi có một kẻ đổ bệnh, tình hình hiện tại ra sao rồi?"
"Bẩm đại nhân, đã khởi sắc, từ hôm qua đã bắt đầu tham gia huấn luyện." Cảnh Thiệu đáp.
Tô Tiều chau mày nói: "Binh doanh có biên chế tám trăm kỵ binh, thừa một người không được. Đại công tử đưa một người tới, vốn dĩ ta định bụng nếu dưới trướng ngươi có kẻ đau ốm thì cho tên này trám vào chỗ khuyết...!"
"Đại nhân, hiện tại hắn đã khỏi bệnh, không có vấn đề gì đáng ngại, huấn luyện cũng vô cùng liều mạng." Cảnh Thiệu liếc qua Tần Tiêu một cái: "Chỗ này e là không còn biên chế nữa."
Tô Tiều quay người trừng mắt nhìn Tần Tiêu, nói: "Vương Tiêu, Đại công tử đưa ngươi vào doanh, lẽ ra phải cấp cho ngươi một biên chế. Nhưng hiện tại trong doanh chẳng có ai thương vong cũng chẳng kẻ nào phạm quân quy bị tống cổ đi. Tám trăm biên chế đã kín mít, dẫu chỉ thêm một người như ngươi, cũng là tội khi quân kháng chỉ. Một khi triều đình đánh hơi thấy, rắc rối to đấy."
Tần Tiêu thầm nghĩ cái gã Tô Tiều này vừa nãy đứng ngoài doanh môn hình như đã chẳng ưa gì mình.
Hoặc là thấy thân hình mình gầy còm nên sinh lòng coi rẻ, hoặc giả nghĩ mình là hạng người nhà Đại công tử gài gắm, dựa dẫm ô dù để vào doanh nên trong xương tủy vốn đã khinh khỉnh.
Tần Tiêu cảm nhận rõ rành rành Tô Tiều chẳng có chút hảo cảm nào với mình.
"Tô phó thống lĩnh, nếu bất tiện, ta có thể rời đi." Tần Tiêu thầm nghĩ Tô Tiều đã huỵch toẹt là tám trăm biên chế kín chỗ, ý tứ rành rành Bạch Hổ doanh chả có đất cắm dùi cho mình, mình cũng chả việc gì phải vác mặt ở lỳ nơi này.