Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 261. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 261
Nhưng trong lòng hắn lại vô cùng kinh ngạc.
Dẫu nói gì thì nói, mình cũng là người Vũ Văn Thừa Triêu cử tới, cái Bạch Hổ doanh này lại trực thuộc Vũ Văn gia, tiêu tiền cũng là tiền của Vũ Văn gia.
Vũ Văn Thừa Triêu tuy đã dọn khỏi Hầu phủ, nhưng dẫu sao vẫn là Đại công tử của Vũ Văn gia. Tô Tiều ở Bạch Hổ doanh tuy chức vị không thấp, nhưng trong mắt Vũ Văn gia, chung quy cũng chỉ là một tên nô tài.
Gã lấy gan trời ở đâu mà dám ngang nhiên làm trái lệnh Vũ Văn Thừa Triêu, mượn cớ biên chế kín chỗ để chối từ thu nhận hắn?
Tô Tiều cười nhạt một tiếng, bảo: "Ngươi chớ có suy diễn lung tung, ý ta không phải là đuổi ngươi đi." Ngẫm nghĩ một lát, gã mới tiếp: "Tuy biên chế tạm thời đã kín, khó lòng sắp xếp ngươi vào, nhưng binh doanh thiếu gì chỗ thu nạp thêm một người." Y chỉ tay về phía xa, nói tiếp: "Trong doanh có chuồng ngựa, xưởng binh khí, lò rèn. Lại còn có nhà bếp chuyên lo chuyện cơm nước cho hàng đống người. Ồ đúng rồi, mã liệu cung cấp cho chiến mã mỗi ngày chắc cũng cần thêm người bưng bê. Mấy chỗ lặt vặt này dư sức nhét ngươi vào, quân lương tuy hẻo hơn một chút, nhưng vẫn ngon nghẻ hơn khối dân đen."
Tần Tiêu mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng lại cười khẩy, thầm nghĩ hóa ra Tô Tiều định nhét mình vào mấy xó xỉnh làm chân culi sai vặt sao?
"Binh doanh ngoài tám trăm kỵ binh, đám người lo chuyện hậu cần tạp dịch này cũng phải ngót nghét hai ba trăm mạng." Tô Tiều nói: "Vương Tiêu, nếu ngươi thuận tình, ta sẽ sắp xếp cho ngươi làm mấy việc vặt vãnh ở đó trước. Bao giờ biên chế trống chỗ, ta sẽ ưu tiên cho ngươi điền vào đầu tiên, ngươi thấy sao?"
Cảnh Thiệu cởi trần đứng cạnh lập tức hùa theo: "Đại nhân, bên Mã Liệu trường đang thiếu chân sai vặt, có thể điều hắn sang đó."
"Chí lý, cho tới Mã Liệu trường đi." Tô Tiều chỉ tay về phía góc khuất xa xa: "Mã Liệu trường ở tít đằng kia. Nếu ngươi đồng ý ở lại, tạm thời cứ làm loanh quanh ở đó. Mỗi tháng cũng kiếm được hai lạng bạc quân lương, tuy không bằng kỵ binh, nhưng bách tính bình thường có cầu mong cũng chẳng được." Y nở nụ cười nửa miệng: "Đương nhiên, nếu ngươi thấy ấm ức, muốn xách tay nải về mách Đại công tử, ngàn vạn lần đừng rêu rao là ta làm khó ngươi. Quân doanh có quân quy rõ ràng, không thể vì ngươi mà vô cớ tước đoạt biên chế của người khác. Làm thế vừa bất công, lại khiến tướng sĩ lời ra tiếng vào bảo Đại công tử bao che cho người nhà, thế thì chẳng hay ho gì, ngươi thấy đúng không?"
Tần Tiêu nở nụ cười trên môi, đáp: "Mọi sự thảy đều tuân theo sự an bài của phó thống lĩnh."
Thấy Tần Tiêu ngoan ngoãn vâng lời, Tô Tiều cười nói: "Thế thì tốt quá. Cảnh Thiệu, ngươi dẫn hắn tới Mã Liệu trường." Cũng chẳng thèm nhiều lời, y lập tức quay ngoắt bỏ đi.
Cảnh Thiệu hờ hững buông một câu: "Theo ta." Liền cắm cúi đi về hướng Mã Liệu trường. Tần Tiêu lững thững bước theo sau, thầm nhủ cứ mặc kệ, đến đâu hay đến đó. Chỗ quái nào chả được, miễn là ráng lết qua mấy tháng rồi chuồn.
Bạch Hổ doanh quả thực là một khu vực vô cùng rộng lớn. Dọc đường đi, ngoài những dãy lều da bò san sát, còn có bãi tập bắn cung mênh mông và thảo nguyên rộng thênh thang chuyên để luyện kỵ thuật. Bên cạnh đó, không thiếu những toán binh lính đang luyện đao pháp, có toán thì đang miệt mài luyện giáo dài.
Binh lính tham gia huấn luyện thảy đều trần trụi nửa thân trên, kẻ nào kẻ nấy lưng hùm vai gấu, gần như chẳng mói ra được mống binh lính ốm nhom ốm nhách nào.
Tần Tiêu cũng tự lượng sức mình, biết cái vóc dáng thư sinh gầy còm, nhan sắc lại có phần thanh tú của hắn so với bọn binh lính sặc mùi sát khí ở đây quả thực là một trời một vực.
Hèn gì bọn Tô Tiều và Cảnh Thiệu ngay từ lúc giáp mặt đã mang ác cảm với hắn.
Ngoài thao trường, Tần Tiêu còn thấy trong doanh trại quả thực có lò rèn đang vang lên tiếng búa đập chan chát, chắc là đang tu sửa binh khí. Suy cho cùng, Bạch Hổ doanh mỗi ngày có hàng trăm người tham gia tập luyện, đao kiếm giáp trụ sứt mẻ là chuyện thường tình, lò rèn sinh ra chính là để khắc phục những món đồ hỏng hóc đó.
Chuồng ngựa cách dãy lều trại một quãng khá xa, Mã Liệu trường lại nằm ngay sát chuồng ngựa.
Cảnh Thiệu dẫn Tần Tiêu vừa tới Mã Liệu trường, một gã đàn ông trạc bốn mươi tuổi tất tả chạy lại, khom lưng uốn gối, mặt mày tươi rói nịnh nọt: "Cảnh kỵ hiệu, ngài cất bước ngọc đến đây có việc gì vậy? Có việc gì ngài cứ sai bảo, việc gì phải thân chinh tới tận nơi thế này. À, ngài tìm thằng Hoằng Tử hả? Ta đi gọi nó ngay đây."
"Không liên quan tới hắn, chỉ là đưa thêm một chân sai vặt tới cho ngươi." Cảnh Thiệu hất hàm: "Chẳng phải chỗ ngươi đang ca thán thiếu người sao. Này, Vương Tiêu, đây là Hà đội chính quản lý Mã Liệu trường, từ nay ngươi làm việc dưới trướng ngài ấy. Cứ nhất nhất nghe theo sự sai bảo của Hà đội chính là được."