Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 270. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 270

"Con người ai chả có ba cái khẩn cấp, bọn chúng ra nhà xí thì có tội tình gì?"

"Bốn thằng đực rựa rủ nhau đi giải quyết nỗi buồn đương nhiên là không có tội." Tần Tiêu thủng thẳng: "Chỉ là cớ sao kẻ nào kẻ nấy tay lăm lăm gậy gộc? Đội chính, lẽ nào luật lệ Mã Liệu trường quy định đi cầu cũng phải vác theo vũ khí?"

Cảnh Hoằng run lẩy bẩy, chỉ tay vào mặt Tần Tiêu tru tréo: "Đội chính, là nó, chính nó... Nó giăng bẫy mai phục bọn ta trong nhà xí. Ban ngày nó kiếm chuyện sinh sự, ban đêm... ban đêm lại giở trò hãm hại bọn ta, tuyệt đối không được nương tay với nó."

"Đội chính, chính hắn đã mai phục bọn ta." Gã đứng cạnh cũng vội vàng hùa theo: "Vừa mới nhập Mã Liệu trường ngày đầu tiên đã phách lối ngông cuồng như vậy, để lâu... để lâu hậu họa khôn lường."

"Ngươi nghe tai nọ xọ tai kia rồi phải không?" Hà đội chính lạnh lùng lườm Tần Tiêu: "Một người đổ lỗi cho ngươi thì chưa chắc đã thật, nhưng nhiều người cùng chung miệng tố cáo thì trăm phần trăm là lỗi do ngươi."

Tần Tiêu găm chặt ánh nhìn vào đôi mắt Hà đội chính, sắc mặt dần trở nên u ám.

Đêm nay Cảnh Hoằng dẫn theo đồng bọn rắp tâm nhân lúc hắn đi vệ sinh để đánh úp, rõ ràng là có mưu đồ từ trước, bằng không giờ này mấy cái xác chết trôi kia đã say giấc nồng từ đời nảo thuở nào.

Hắn không rõ Hà đội chính có nhúng tay nhúng chân vào chuyện này hay không, nhưng thái độ bênh vực Cảnh Hoằng ra mặt lúc này khiến Tần Tiêu thực sự chướng mắt.

Hắn thừa hiểu, bất luận là Hà đội chính hay bè lũ Cảnh Hoằng ở Mã Liệu trường này thảy đều coi hắn là cái gai trong mắt. Nếu hắn tiếp tục nán lại nơi đây, bọn chúng ắt sẽ được đà lấn tới, sự ức hiếp cũng sẽ ngày một leo thang.

Giả sử Tần Tiêu mang cái tính cam chịu nhẫn nhục thì chắc chắn sẽ trở thành cái bao cát cho bọn chúng mặc sức giẫm đạp hệt như Quách Vượng.

Nhưng thật đáng tiếc, hắn lại không phải loại người như vậy.

Tần Tiêu thường ngày đối đãi với người hòa nhã thân thiện, nhưng từ khi bắt đầu hiểu chuyện, hắn chưa từng dung túng cho bất kỳ kẻ nào giẫm lên đầu lên cổ mình tùy ý ức hiếp.

"Nếu là lỗi do ta, đội chính tính trừng phạt thế nào đây?" Tần Tiêu nhìn thẳng vào mắt Hà đội chính gặng hỏi.

Hà đội chính gằn giọng lạnh lẽo: "Trọn ngày mai, ngươi bị cấm thực. Hơn nữa, tới tận giờ Tý đêm mai, ngươi phải quần quật làm việc không ngừng nghỉ, cấm tiệt chuyện xả hơi." Y ngẫm nghĩ một lát, bồi thêm một câu: "Theo luật lệ Mã Liệu trường, ngươi còn phải chịu mười roi mây. Mau quay về nhận phạt đi."

Tần Tiêu thở dài một tiếng, đáp: "Hôm nay ta đã nhịn đói cả ngày, nếu ngày mai vẫn không có hạt cơm lót dạ, ta lấy đâu ra sức mà làm việc. Đến lúc ấy ngươi lại kiếm cớ bắt ta nhịn ăn tiếp, e rằng ta sẽ bị bỏ đói đến chết mất. Hơn nữa, quy củ của ngươi trước nay chưa từng là quy củ của ta. Quy củ của ta vô cùng đơn giản, hễ ta không bằng lòng, ai cũng đừng hòng động tới một sợi lông măng của ta."

"Vương Tiêu, ngươi có biết bản thân mình là ai không?" Hà đội chính cười nhạt: "Đây là Bạch Hổ doanh, ngươi là người của Mã Liệu trường. Kháng lệnh ta tức là kháng quân lệnh, ngươi có hiểu trong quân ngũ kháng lệnh thì kết cục bi thảm nhường nào không?"

Tần Tiêu khẽ cười mỉa mai, chẳng thèm để tâm đến y, quay người sải bước bỏ đi.

"Đứng lại, ngươi định đi đâu?" Thấy Tần Tiêu coi mình như không khí, ngọn lửa giận dữ trong lòng Hà đội chính bộc phát, y lớn tiếng quát: "Lão tử bảo mày đứng lại."

"Chẳng phải có một tảng đá hay sao?" Tần Tiêu chẳng thèm ngoái đầu, lạnh nhạt đáp: "Ta đi xem thử tảng đá kia nặng cỡ nào. Hà đội chính, Mã Liệu trường không chứa chấp nổi ta, ta đành tìm nơi nương náu khác vậy."

Hà đội chính há hốc mồm, nghẹn họng không thốt nên lời. Cảnh Hoằng cũng chẳng màng đến bộ dạng hôi thối nồng nặc phân nhão của mình, kinh ngạc hỏi: "Đá, đội chính, nó lảm nhảm cái tảng đá gì thế?"

"Trấn hổ thạch!" Hà đội chính lạnh lùng đăm đăm nhìn theo bóng lưng Tần Tiêu: "Thằng ranh này điên thật rồi, nó lại muốn khiêng Trấn hổ thạch kìa!"

...

Tần Tiêu sải bước thẳng tới hướng Doanh kỳ, tịnh không thèm ngoái đầu nhìn lại.

Bình tâm mà xét, nếu lôi nhau ra choảng tay đôi, mấy củ hành củ tỏi ở Mã Liệu trường quả thực chẳng bõ bèn gì, Tần Tiêu hoàn toàn không thèm để vào mắt.

Chỉ là ngay từ lúc chạm mặt, hắn đã nảy sinh ác cảm với cái đám cặn bã ở Mã Liệu trường này.

Cổ nhân có câu chí lý, Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi.

Lời này quả không sai lệch ly nào. Kẻ càng chìm dưới đáy bùn lầy, càng khoái giẫm đạp lên người khác để che đậy sự hèn mọn, rẻ mạt của bản thân.

Vốn dĩ Tần Tiêu còn định nương náu ở Mã Liệu trường một thời gian, thậm chí còn trù tính nếu rủi ro không lọt được vào hàng ngũ chiến binh chính quy thì cứ băm mã liệu vài tháng cho qua ngày đoạn tháng, bao giờ cảm thấy êm xuôi thì chuồn.