Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 272. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 272

"Ta nghe đồn bất kể ai cũng có quyền ra đây thử nhấc đá mà." Tần Tiêu vẫn điềm nhiên.

Tên lính gác đáp: "Nói thế thì cũng chẳng sai, dẫu không phải người Bạch Hổ doanh cũng có quyền thử sức với Trấn hổ thạch. Nhưng ngươi làm tạp dịch ở xó nào?"

"Mã Liệu trường." Tần Tiêu đáp gọn lỏn.

Tên còn lại bồi thêm: "Tiểu huynh đệ à, ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn vác xác về Mã Liệu trường băm cỏ đi. Trấn hổ thạch này sức ngươi sao kham nổi? Nhìn nó bề ngoài be bé thế thôi, nhưng đúc từ đá Hắc Diệu chính hiệu đấy, nặng như búa tạ. Vóc dáng ngươi thế này, đừng mơ tưởng đến chuyện khiêng, sơ sẩy một chút khéo lại rước họa gãy tay đứt chân như chơi."

Đúng lúc ấy, một tốp tuần tra tình cờ diễu ngang qua Doanh kỳ. Viên đội trưởng nghe lỏm được câu chuyện, cũng bật cười phụ họa: "Tên nhãi này đòi khiêng Trấn hổ thạch á? Đúng là chuyện lạ có thật, mặt trời mọc đằng Tây rồi. Trấn hổ thạch ngự ở đây mười mấy năm trời, ta chưa từng nghe ma nào nhấc bổng được nó."

Đám lính tuần tra cũng được mẻ cười hô hố.

Tần Tiêu lại chắp tay về phía phía hai tên lính gác, giọng vô cùng kiên định: "Ta thực sự muốn thử một phen!"

Thấy bộ dạng nghiêm túc tĩnh tại của Tần Tiêu, tịnh không giống kẻ đang làm trò hề, tiếng cười đùa cợt nhả lập tức tắt lịm.

"Tiểu huynh đệ, ngươi suy tính cho kỹ đi nhé." Một gã lính gác khuyên nhủ: "Xưa nay chưa từng có tiền lệ ai dựa vào cái trò khiêng Trấn hổ thạch này mà chen chân vào đội ngũ chiến binh đâu. Gãy tay thì coi như vứt xó, nhưng nếu khiêng không nổi thì nhục mặt lắm, sẽ thành đề tài đàm tiếu cho cả Bạch Hổ doanh đấy."

Tần Tiêu gật đầu chắc nịch, đáp: "Ta biết chứ!"

Hắn thừa hiểu rành rành, lỡ như lực bất tòng tâm, đúng như lời gã lính gác kia nói, từ nay về sau, cả cái Bạch Hổ doanh này cứ hễ giáp mặt hắn là lại được trận cười no bụng.

Ngay lúc này, Hà đội chính chắp tay sau lưng lù lù đứng cách đó không xa, theo sau là vài tên tà lọt. Cảnh Hoằng cùng gã tạp dịch xui xẻo sa hố phân kia không thấy tăm hơi, ắt hẳn đã đi tẩy uế. Thế nhưng tin tức lọt ra ngoài, đám tạp dịch Mã Liệu trường, bao gồm cả Quách Vượng, lúc này cũng đang rồng rắn kéo nhau tới, hoặc giả chính Hà đội chính cố ý rêu rao để đông đảo người tới thưởng lãm màn tấu hài của Tần Tiêu.

Hai tên lính gác nhìn nhau ngần ngừ. Viên đội trưởng tuần tra thấy có kẻ to gan lớn mật đòi khiêng Trấn hổ thạch, máu hiếu kỳ nổi lên, dẹp luôn chuyện dẫn quân đi tuần, quay sang bảo hai tên lính gác: "Hai vị huynh đệ, Lão hầu gia năm xưa đã hạ lệnh rõ ràng, hễ ai tự nguyện thử sức với Trấn hổ thạch, bất luận xuất thân sang hèn, tuyệt đối không ai được phép cản trở. Đã vậy, vị huynh đệ này có lá gan lớn thế, cho hắn thử chút cũng chả thiệt thòi gì."

Một tên lính gác nghe vậy chẳng còn băn khoăn nữa, quay sang tên còn lại bảo: "Đánh trống đi!"

Tần Tiêu ngớ người, chẳng hiểu mô tê gì chuyện phải nổi trống. Viên đội trưởng tinh ý nhận ra vẻ bỡ ngỡ của hắn, bèn cười giải thích: "Trước khi nhấc Trấn hổ thạch phải đánh cồng Kinh cổ, cốt để bố cáo cho bàn dân thiên hạ biết có dũng sĩ ra mặt thách thức, đồng thời cũng là để mọi người hội tụ về đây làm chứng."

Tần Tiêu chẳng ngờ cái vụ khiêng Trấn hổ thạch này lại còn phải bày vẽ rườm rà lôi thôi đến thế. Vừa dứt lời, gã lính gác đã bước tới bên một chiếc trống da đặt cách Doanh kỳ không xa, vớ lấy dùi trống, nện liên hồi tám tiếng "tùng tùng tùn?" âm thanh vang vọng xé toạc màn đêm.

"Ngươi có thể bắt đầu khiêng Trấn hổ thạch rồi đấy." Gã lính gác còn lại chỉ tay về phía Trấn hổ thạch, lùi bước dạt ra xa.

Tần Tiêu xắn tay áo, vững chãi bước tới hai bước.

Trấn hổ thạch toàn thân đen thui, bề mặt trơn tuột như bôi mỡ, rất khó để lấy thế, dưới ánh lửa bập bùng lại càng ánh lên sắc đen lạnh lẽo.

Thực tình trong bụng Tần Tiêu cũng chưa nắm chắc phần thắng, tịnh không dám vỗ ngực khẳng định mình sẽ nhấc bổng được. Nhưng bề ngoài hắn vẫn tỏ ra vô cùng thong dong điềm tĩnh, không để lộ chút bối rối nào.

Dưới hàng chục cặp mắt hau háu chĩa vào, Tần Tiêu khom người, vòng tay ôm trọn Trấn hổ thạch, đoạn gầm lên một tiếng trầm đục. Đám đông xung quanh đồng loạt nín thở, bè lũ Hà đội chính cũng trố mắt chờ đợi.

Thế nhưng khối Trấn hổ thạch vẫn trơ như đá vững như đồng, tịnh không suy suyển mảy may.

Tần Tiêu đứng thẳng người lên, khẽ thở dài, lắc đầu ngao ngán. Đám đông chứng kiến cảnh ấy lúc đầu còn ngơ ngác, nhưng ngay sau đó đã cười ồ lên mỉa mai.

"Đúng là hạng ếch ngồi đáy giếng không biết tự lượng sức mình." Hà đội chính hất hàm buông lời chế giễu đầu tiên: "Nếu Trấn hổ thạch mà dễ nhằn thế, đám phu phen Mã Liệu trường thảy đều hóa thành chiến binh oai phong lẫm liệt hết rồi."