Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 277. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 2

Tần Tiêu vốn dĩ chỉ muốn tát cho cái thói ngạo mạn của Cảnh Thiệu một cái bạt tai, tịnh không rắp tâm sỉ nhục gã. Thấy gã phản ứng gay gắt như vậy, Tần Tiêu lập tức hiểu ra cơ sự: đối phương lăm lăm chiến đao sắc bén, mình lại vác gậy gỗ nghênh chiến, trong mắt Cảnh Thiệu, hành động này chẳng khác nào cái tát thẳng vào mặt gã.

Nhưng Tần Tiêu cũng mặc kệ.

Từ lúc chỉ đích danh Cảnh Thiệu, hắn đã đắc tội với gã tới bến, vô phương cứu vãn, mà thực lòng Tần Tiêu cũng chẳng buồn xoa dịu. Dẫu Cảnh Thiệu có coi đó là nỗi nhục nhã ê chề thì đó cũng là chuyện của gã, hắn thèm vào mà bận tâm.

"Mang hai khúc gỗ ra đây." Cảnh Thiệu trầm giọng ra lệnh.

Nghe lệnh, một binh sĩ tức tốc chạy đi lấy hai khúc gỗ dài trạc sải tay. Cảnh Thiệu đón lấy, ném phăng một khúc cho Tần Tiêu. Tần Tiêu dơ tay bắt gọn, nắm chắc trong lòng bàn tay.

Chẳng hiểu sao, khoảnh khắc bàn tay chạm vào khúc gỗ, một luồng cảm giác an toàn vững chãi chưa từng có bỗng trào dâng trong sâu thẳm cõi lòng Tần Tiêu.

Ký ức về những tháng ngày kề vai sát cánh cùng con cự viên trên núi bỗng ùa về trong tâm trí.

Hàng tháng trời ròng rã trên núi, dường như ngày nào hắn cũng làm bạn với khúc gỗ. Tuy khúc gỗ trong tay lúc này chẳng phải là khúc gỗ năm xưa, nhưng cảm giác quen thuộc vừa chạm vào đã đưa hắn trở lại phiến đá rộng trước cửa Thủy Liêm động, những trận kịch chiến với con cự viên hiện lên sống động mồn một như vừa mới diễn ra hôm qua.

Hắn ngước nhìn vòm trời đêm đen đặc, hít một hơi thật sâu, dơ cánh tay lên, chĩa thẳng đầu khúc gỗ về phía Cảnh Thiệu.

Đây chính là tư thế nghênh chiến quen thuộc của Tần Tiêu mỗi khi giao đấu với con cự viên.

Nếu xét theo kiếm pháp thông thường, cái tư thế này quả thực lóng ngóng vụng về đến thảm hại.

Nhưng dạo ấy, con cự viên liên tục ép hắn tung đòn cốt để rèn luyện kỹ năng đánh trúng đĩa đồng trước ngực nó. Bởi vậy, mỗi khi thủ thế, mũi gậy của Tần Tiêu luôn chĩa thẳng tắp vào cái đĩa đồng kia.

Mãi về sau hắn mới vỡ lẽ, cái tư thế trông có vẻ quê mùa cục mịch ấy lại biến hóa khôn lường nhất. Từ vị trí trung tâm, hắn dư sức linh hoạt chuyển hướng đòn đánh lên xuống trái phải tùy ý. Tư thế chĩa thẳng chính giữa kia, hóa ra lại là vị trí tối ưu để ứng biến với mọi tình huống.

Đám binh lính trong doanh lúc rèn luyện đương nhiên cũng có những màn đọ sức giao lưu, nhưng tuyệt nhiên chưa có ma nào vác gậy gỗ ra làm binh khí.

Cảnh Tần Tiêu và Cảnh Thiệu chuẩn bị lao vào tẩn nhau bằng gậy gỗ khiến toàn thể tướng sĩ có mặt không khỏi tròn mắt ngạc nhiên.

Ánh mắt Cảnh Thiệu sắc lẹm như dao cạo, cánh tay chưa kịp giơ lên, khúc gỗ đã chếch mũi chĩa về phía trước. Bất thình lình, gã chồm người tới hệt như con báo đốm đang rình mồi, lao vút về phía Tần Tiêu với tốc độ xé gió. Khúc gỗ trong tay gã vung lên từ dưới quật ngược trở lên, thế đánh nhanh như chớp giật, dũng mãnh khác thường.

Giữa lúc đối đầu căng thẳng với Cảnh Thiệu, Tần Tiêu gạt bỏ mọi tạp niệm, trong đầu chỉ vương vấn một câu hỏi duy nhất: nhắm vào điểm yếu nào trên người Cảnh Thiệu đây?

Ba tháng trời ròng rã giáp lá cà với con cự viên, mục tiêu duy nhất của hắn luôn là cái đĩa đồng trước ngực nó.

Nhờ có mục tiêu cụ thể, hắn mới miệt mài sáng tạo ra vô số biến chiêu để công kích, đồng thời cũng rèn được kỹ năng phòng thủ trước những đòn phản công như bão táp của con cự viên. Công thủ toàn diện, kỹ năng của hắn đã đạt tới độ thuần thục vô song.

Với Tần Tiêu, nếu không xác định được mục tiêu rõ ràng, hắn sẽ lúng túng chẳng biết ra đòn từ đâu, càng mù tịt cách triển khai thế công.

Thế nên, trước khi xuất thủ, việc đầu tiên và quan trọng nhất là phải khóa chặt mục tiêu.

Ngay khoảnh khắc Cảnh Thiệu tung đòn, Tần Tiêu đã chốt xong mục tiêu.

Cảnh Thiệu thể hình vạm vỡ, dẫu khúc gỗ của Tần Tiêu có đập trúng người cũng chẳng xi nhê gì, như gãi ngứa ngoài da. Thực lòng, Tần Tiêu cũng tịnh không định ra tay tàn độc đả thương nặng nề cho Cảnh Thiệu trước thanh thiên bạch nhật. Dẫu yết hầu là tử huyệt yếu ớt nhất trên cơ thể Cảnh Thiệu, nhưng ngộ nhỡ hắn ra tay quá trớn, đâm lủng họng gã thì đúng là rước họa vào thân.

Nghĩ vậy, hắn quyết định nhắm thẳng vào cổ tay đang nắm chặt khúc gỗ của Cảnh Thiệu.

Hắn thừa hiểu, chỉ cần đập trúng cổ tay Cảnh Thiệu, khiến gã đánh rơi khúc gỗ thì thắng bại đã phân định rõ ràng.

Đây là phương pháp gọn gàng, súc tích và hiệu quả nhất.

Đang lúc tính toán, Cảnh Thiệu đã xông tới sát sạt. Khúc gỗ vung lên từ dưới quật xéo tới, gió rít ù ù bên tai, đủ thấy sức lực của gã không phải hạng xoàng. Tuy vác gậy gỗ, nhưng thân thủ gã vô cùng thuần thục, rõ ràng đang thi triển đao pháp bằng gậy gỗ.