Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 329. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 54

"Đại đương gia, ta không muốn chết a." Trần Chi Thái rõ ràng cũng chẳng ngờ lại rơi vào tình cảnh này, gã gần như muốn khóc: "Ta bị ép buộc, là bọn chúng... bọn chúng ép ta làm vậy. Lòng trung thành của ta với Đại đương gia, trời đất có thể chứng giám...!" Nói đến đây, gã bỗng ý thức được hiện tại mình đang bị người của Vũ Văn Thừa Triêu kề đao vào cổ, liền vội vàng đổi giọng: "Đại công tử, ta không biết vì sao lại thành ra thế này, ta...!" Đầu óc gã bỗng trống rỗng, nhất thời chẳng biết nói gì thêm.

Vũ Văn Thừa Triêu ngược lại tỏ ra vô cùng bình thản, cười nói với Đinh Tử Tu: "Đinh Tử Tu, ta cứ tưởng đời này chẳng bao giờ gặp lại ngươi nữa cơ đấy."

"Thế nhưng Đinh mỗ lại luôn nghĩ tới việc tái ngộ Đại công tử." Đinh Tử Tu thở dài: "Năm xưa ba huynh đệ chúng ta quả thực không thể sống nổi mới phải lạc thảo vi khấu. Thật ra chẳng phải muốn đối đầu với các người, chỉ muốn tìm đường sống mà thôi. Vũ Văn gia quyền thế ngập trời, chúng ta quả thực chẳng dám trêu chọc. Lần cướp lương thực đó cũng chỉ là bách đắc dĩ. Ai ngờ Đại công tử lại cạn tàu ráo máng, nếu không phải do mạng ta lớn, ba huynh đệ ta đều đã bỏ mạng trong tay ngài rồi."

Vũ Văn Thừa Triêu cười nói: "Những năm qua ta luôn ôm một nỗi tiếc nuối, chưa thể để ba huynh đệ các ngươi đoàn tụ dưới cửu tuyền. Đã làm người tốt thì phải làm đến cùng, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội, ta sẽ giúp ngươi chuyện này."

Đinh Tử Tu bật cười ha hả: "Đại công tử quả nhiên xuất thân từ danh môn thế gia, vừa mở miệng đã khiến người ta khiếp sợ. Nhưng đêm nay ngài nói khoác hơi quá rồi." Ngón tay gã chỉ một vòng xung quanh: "Đại công tử hãy nhìn kỹ xem, đêm nay ngài liệu còn có thể giết được ta không?"

Vũ Văn Thừa Triêu dĩ nhiên đã phát hiện ra, trong lúc trò chuyện, xung quanh đã xuất hiện không ít bóng người.

Tần Tiêu càng nhìn rõ hơn, từ xung quanh có ít nhất hơn trăm tên sơn phỉ bao vây lại, tay lăm lăm đao thương, từng tên mặt mày hung hãn như lang như hổ, nhìn chằm chằm vào đám người bọn họ.

Trần Chi Thái lúc trước từng khai báo, thủ hạ của Đinh Tử Tu gom lại cũng chưa tới hai trăm nhân mạng. Lần cướp lương xa đã bị tóm hơn hai mươi người, dọn dẹp trạm canh gác tiền sơn lại diệt thêm mười mấy tên, tính luôn cả đám lâu la ở cầu treo và vọng gác, quân số còn lại cũng chỉ độ hơn trăm tên.

Nói cách khác, đêm nay Đinh Tử Tu gần như đã tung toàn bộ nhân lực mai phục tại đây.

Đám người này nấp ở những chỗ kín đáo xung quanh, tuyệt đối không thể là được triệu tập khẩn cấp, mà nhất định đã có chuẩn bị từ trước.

Thế nhưng Vũ Văn Thừa Triêu vừa mới đặt chân đến, dù Đinh Tử Tu nhãn lực có tốt đến mức vừa nhìn đã nhận ra Vũ Văn Thừa Triêu đứng sau lưng Trần Chi Thái, không thể nào tiên tri mà chuẩn bị sẵn trận địa mai phục.

Sắc mặt Tần Tiêu lạnh lùng, biết rằng đêm nay rất có thể đã rơi vào một cạm bẫy được giăng sẵn tỉ mỉ.

"Đinh Tử Tu, ngươi lẩn trốn suốt hai năm qua, chẳng lẽ đã học được thuật bói toán sao?" Vũ Văn Thừa Triêu nhạt giọng cười hỏi: "Sao ngươi biết đêm nay ta sẽ đến?"

Đinh Tử Tu đắc ý cười vang: "Đại công tử quá lời rồi, thuật bói toán thâm sâu khôn lường, há lại là thứ mà hạng người như ta có thể học được? Mấy năm nay, ta chẳng thèm màng đến chuyện gì khác, chỉ chăm chăm nghiên cứu tính cách của Đại công tử, nghiền ngẫm xem trong tính cách đó rốt cuộc có nhược điểm chí mạng nào không."

"Ồ?"

"Đại công tử tự nhận văn võ song toàn, là đích trưởng tử của Vũ Văn gia, dĩ nhiên chẳng cam chịu đứng sau ai trong bất cứ chuyện gì, luôn khát khao làm nên chuyện lớn." Đinh Tử Tu mỉm cười nói: "Đặc biệt là chuyện năm xưa ta sống sót thoát khỏi tay ngài, chắc là điều khiến Đại công tử vô cùng hối tiếc. Đại công tử, mấy năm nay ta lúc nào cũng mong được gặp lại ngài, đoán chừng ngài cũng muốn tìm thấy ta để bù đắp nỗi tiếc nuối năm xưa."

Vũ Văn Thừa Triêu cười đáp: "Cho nên hôm nay ta đã tìm thấy ngươi."

"Đại công tử sai rồi, không phải ngài tìm thấy ta, mà là ta để ngài đến gặp ta." Đinh Tử Tu đáp: "Nói một câu cuồng ngôn không biết trời cao đất dày, nếu ta không muốn cho Đại công tử gặp, ngài cả đời này cũng chẳng có cơ hội. Thế nhưng nếu ta đã muốn ngài gặp ta, ngài nhất định sẽ ngoan ngoãn tự vác xác tới."

Vũ Văn Thừa Triêu hiểu y đang nói bóng nói gió.

Bọn Tần Tiêu đang sa vào trùng vây, biết tình thế vô cùng hung hiểm, liền nắm chặt cán đao, chuẩn bị sẵn sàng xuất thủ bất cứ lúc nào.

"Đại công tử dạo này vẫn luôn điều tra tung tích của Đinh mỗ." Đinh Tử Tu cười mỉm: "Cho nên việc ngài tra ra nơi Đinh mỗ đang ẩn náu là Kê Công hiệp cũng chẳng có gì khó. Thế nhưng Kê Công hiệp địa thế hiểm yếu, các người hiểu biết về tình hình trong núi lại vô cùng ít ỏi. Không có mười phần chắc chắn, Vũ Văn gia các ngài đoán chừng cũng chẳng dám manh động. Lần trước để ta trốn thoát đã khiến các ngài mất sạch mặt mũi, nếu lần này thất bại nữa, Vũ Văn gia quả thật chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại Tây Lăng."