Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 349. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 74

Trong tiềm thức, hắn cho rằng cả đời này cũng khó mà trở thành bằng hữu thực sự với đám con cháu môn phiệt.

Nếu không nhận thấy Vũ Văn Thừa Triêu có nhân phẩm đàng hoàng, đối đãi với mình coi như cũng có lòng tôn trọng, Tần Tiêu còn lâu mới thèm kết thân với hạng thiếu gia quyền quý như y.

Tần Tiêu có ân tất báo, đối đãi bạn bè trước nay đều chí tình chí lý, nhưng để trở thành bằng hữu chân chính của hắn lại chẳng phải chuyện dễ dàng.

Có lẽ vì lăn lộn chốn giang hồ đã chứng kiến muôn vàn ân tình thế thái, lại hiểu thấu bản tính phức tạp của con người, Tần Tiêu tuy bề ngoài đối xử hòa nhã lịch thiệp, nhưng lại chẳng mấy khi chịu mở lòng giao du thân thiết. Đôi lúc ngẫm lại, hắn đoán chừng đó là do bản tính trời sinh, nhưng nhiều khả năng hơn cả là bởi hoàn cảnh trưởng thành từ thuở bé đã rèn cho hắn một vỏ bọc tự vệ cực kỳ mạnh mẽ.

"Vương huynh đệ, đêm nay hồi thành xong khoan hãy về doanh vội." Bàn Ngư phi ngựa sóng đôi cùng Tần Tiêu, thấy hắn có vẻ trầm ngâm liền mỉm cười nói: "Bọn ta còn muốn tới Lãm Nguyệt Hiên làm vài chén."

Tần Tiêu bừng tỉnh, ngoảnh sang cười hỏi: "Bàn Ngư đại ca có tiền thưởng tính thiết đãi sao?"

"Ta không khao thì đại công tử cũng khao." Bàn Ngư cười xòa: "Nếu không có ngươi, tính mạng anh em ta sợ rằng đã ném cả lại trên núi. Phen này quay về, kiểu gì cũng phải uống vài chén ép kinh mới được."

Tần Tiêu khẽ lắc đầu: "Bàn Ngư đại ca chớ nói vậy, nếu không có đại công tử tương trợ, ta đến vòng vây còn chẳng phá nổi, lấy đâu ra cơ hội mà ra tay." Lời này của hắn quả thực không sai, lúc đó nếu không có Vũ Văn Thừa Triêu liều mình mở đường máu giúp hắn thoát ra, Tần Tiêu làm sao có cơ hội tung đòn chí mạng với Đinh Tử Tu.

"Đấy là phúc phần của đại công tử." Bàn Ngư thở dài: "Vương huynh đệ năm lần bảy lượt cứu mạng đại công tử, anh em ta trong lòng kỳ thực vô cùng cảm kích. Chuyến này đại công tử chẳng những bình yên vô sự, lại còn khám phá ra bí mật chấn động giấu trong núi, âu cũng là ông trời phù hộ Vũ Văn gia."

"Bàn Ngư đại ca, sự tình thực sự nghiêm trọng đến thế ư?"

Bàn Ngư ngần ngừ giây lát rồi mới khẽ giọng đáp: "Còn nghiêm trọng hơn ngươi tưởng. Kẻ đứng đằng sau tuyệt đối không phải hạng tầm thường, hắn đã âm thầm giăng lưới ở Vũ Văn quận, những gì chúng ta phát hiện mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Hắn nhắm vào Vũ Văn gia, hay là rắp tâm nuốt chửng cả Tây Lăng? Rốt cục có bao nhiêu kẻ đang rục rịch nổi lên ở Tây Lăng, trước mắt chúng ta hoàn toàn mù tịt." Lão trầm ngâm rồi nói tiếp: "Quan trọng nhất, kẻ giật dây đứng sau màn là ai, đó mới là điểm chí mạng."

"Bàn Ngư đại ca, ngươi đoán chừng là hạng người nào?"

Hai người kề vai sát cánh phi ngựa đi đầu, cách một đoạn khá xa với đoàn xe phía sau, giọng nói lại hạ thấp nên cũng chẳng lo bị người phía sau nghe lọt.

"Không đoán được, không thể ăn nói hàm hồ." Bàn Ngư cười nhạt cay đắng: "Vương huynh đệ có lẽ chưa biết, Tây Lăng đã yên bình mười năm nay, nhưng chẳng phải ai cũng muốn thế cục cứ mãi bình ổn như vậy." Lão ngoảnh mặt nhìn Tần Tiêu một cái rồi mới tiếp lời: "Những thế lực mưu đồ khuấy đục nước Tây Lăng thực sự không hề ít."

"Người Ngột Đà ư?"

"Dĩ nhiên là có khả năng." Bàn Ngư đáp: "Năm xưa Hắc Vũ tướng quân bắt sống Ngột Đà hãn vương, Ngột Đà hãn vương đã phải lập độc thệ cả đời này quyết không bén mảng tới Tây Lăng nửa bước, cũng chính nhờ vậy mà Tây Lăng mới hưởng thái bình suốt bao năm. Người Ngột Đà dẫu khát máu tàn bạo, nhưng lại cực kỳ coi trọng lời thề. Ngột Đà hãn vương đã thề độc, toàn bộ người Ngột Đà đều tỏ tường, nếu y phản bội lời thề mà tự tiện dấy binh, chính người Ngột Đà sẽ là những kẻ đầu tiên vùng lên phản đối y."

"Nhưng ta nghe đồn vị hãn vương kia đã quy tiên." Tần Tiêu cất tiếng: "Vị tân hãn vương có vẻ chẳng mặn mà gì với việc tuân thủ lời hứa."

Bàn Ngư đáp: "Lão hãn vương lập lời thề khi còn sống tuyệt đối không bước chân vào Tây Lăng, nay y đã chết, tân hãn vương dĩ nhiên chẳng việc gì phải giữ gìn lời thề của kẻ tiền nhiệm. Ta nghe loáng thoáng vị tân hãn vương này là huynh đệ ruột thịt của lão hãn vương, văn võ kiêm toàn lại ôm mộng bá vương, có tin đồn chính y là kẻ đã ra tay sát hại lão hãn vương, nhưng thực hư thế nào chẳng ai dám khẳng định. Theo ta được biết, Nạp Luật Sinh Ca từ lâu đã thèm khát Tây Lăng như hổ đói. Chính vì lời thề trói buộc của lão hãn vương đã làm dấy lên bất mãn trong lòng Nạp Luật Sinh Ca và đông đảo vương công Ngột Đà Bát Bộ, cho nên lão hãn vương mới rước lấy họa diệt thân."

"Nói như vậy, đám vương công Ngột Đà đều tán thành Nạp Luật Sinh Ca xâm lược Tây Lăng sao?"