Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 358. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 83

Triệu Nghị đi ra ngoài dặn người lấy bạc đưa cho Trần Chi Thái rồi quay lại ngồi xuống, cảm nhận được bầu không khí vô cùng nghiêm nghị.

Tần Tiêu thấy sắc mặt Vũ Văn Thừa Triêu rất khó coi, ngay cả Đại Bằng cũng thần sắc nghiêm trọng, trong lòng biết ngay đã có chuyện không hay xảy ra.

"Đại gia, có phải đã xảy ra chuyện gì không?" Bàn Ngư cẩn thận hỏi.

Vũ Văn Thừa Triêu uống cạn chén trà, nhìn Bàn Ngư và Tần Tiêu rồi nói: "Sóng gió chưa yên, việc của Đinh Tử Tu còn chưa điều tra rõ ràng, bên phía Ngột Đà lại xảy ra chuyện lớn rồi."

...

Tần Tiêu và Bàn Ngư nhìn nhau, đều hiểu rằng có thể khiến sắc mặt Vũ Văn Thừa Triêu khó coi đến nhường này, ắt hẳn chuyện xảy ra không hề nhỏ.

Vũ Văn Thừa Triêu uống cạn chén trà, không đợi Bàn Ngư châm thêm, y tự mình cầm ấm rót đầy, rồi bảo Đại Bằng: "Đại Bằng, ngươi hãy nói cho bọn họ biết tình hình." Y giơ tay ra hiệu: "Tất cả ngồi xuống cả đi."

Mọi người vây quanh bàn ngồi xuống, bấy giờ Đại Bằng mới lên tiếng: "Đường Nhân thị bị một mồi lửa thiêu rụi rồi. Bạch Đại Chưởng Quỹ của Phong Diệp lâu đã bị bắt đi, hiện tại tình hình bên đó vô cùng hỗn loạn. Tuy có người nối đuôi nhau chạy về, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì vẫn chưa nắm rõ hoàn toàn."

Bàn Ngư và những người khác đều biến sắc, duy chỉ có Tần Tiêu là lộ vẻ nghi hoặc.

"Là do người Ngột Đà bắt đi sao?" Bàn Ngư cau mày hỏi.

Đại Bằng gật đầu: "Nghe nói là do đích thân Bạch Lang Vương của Ngột Đà hạ lệnh, hơn nữa mồi lửa kia cũng là do kỵ binh Bạch Lang dưới trướng Bạch Lang Vương phóng."

Vũ Văn Thừa Triêu liên tiếp uống hai chén trà mới dần bình tâm lại. Thấy dáng vẻ ngơ ngác của Tần Tiêu, y nhận ra vấn đề nên giải thích: "Có lẽ ngươi chưa biết, Ngột Đà tuy tôn Ngột Đà Hãn Vương làm chủ, nhưng thực chất lại chia thành tám bộ, Bạch Lang Vương chính là thủ lĩnh của một trong tám bộ đó, lấy sói trắng làm đồ đằng."

"Bạch Lang bộ ta cũng từng nghe qua." Tần Tiêu nói: "Ta nghe nói Ngột Đà hãn quốc tuy lấy người Ngột Đà làm chủ, nhưng trong hãn quốc không chỉ có mỗi người Ngột Đà."

"Ngột Đà thuở sơ khai chỉ là một nhánh của các quốc gia Tây Vực." Bàn Ngư nói: "Tương truyền người Ngột Đà có quan hệ huyết thống với người Đồ Tôn ở thảo nguyên Mạc Tây. Thuở xa xưa, người Ngột Đà cũng sinh sống bằng nghề chăn thả ở Mạc Tây. Sau này do các bộ tộc chém giết lẫn nhau, lại thêm thảo nguyên Mạc Tây liên tiếp xảy ra thiên tai, một số bộ tộc nhỏ phải di cư về phía Tây, trong đó chủ yếu là tám bộ tộc nhỏ. Trong tám tộc ấy, bộ Ngột Đà có quân số đông đảo và thế lực mạnh nhất. Sau khi di cư đến Tây Vực, việc tranh giành địa bàn là điều khó tránh khỏi. Nếu cứ đơn độc chiến đấu, rời rạc như cát vụn thì những bộ tộc này đã sớm bị các nước Tây Vực nuốt chửng. Vì vậy lúc đó bọn họ đồng lòng nhất trí, tôn bộ Ngột Đà làm đầu. Kể từ đó, nhánh người Đồ Tôn di cư sang phía Tây này được gọi là Ngột Đà bát bộ, bọn họ đã gian khổ sinh tồn giữa vùng Tây Vực."

Tần Tiêu thầm nghĩ Bàn Ngư quả là người có học thức, hiểu biết không ít.

"Ngột Đà bát bộ chiếm được một dải đất nhỏ ngoài cửa ải Côn Luân, ban đầu cũng chỉ đủ để sinh tồn." Bàn Ngư chậm rãi tiếp lời: "Thế nhưng bọn họ giỏi cưỡi ngựa bắn cung, kiêu dũng thiện chiến, sau khi đứng vững gót chân liền bắt đầu bành trướng khắp nơi. Những bộ tộc Tây Vực bị bọn họ thôn tính, dù là nhân khẩu hay đất đai đều bị Ngột Đà bát bộ xâu xé. Đất đai trở thành tài sản riêng của chư vương tám bộ, còn tù binh thì trở thành nô lệ của bọn họ. Các nước Tây Vực mỗi bên một ý, ban đầu đều không quá để tâm đến đám người Ngột Đà nhỏ bé. Đến khi phát hiện người Ngột Đà đã lớn mạnh thành mối đe dọa, chư quốc không những không liên kết lại để trấn áp, mà trái lại còn tranh nhau kết đồng minh với Ngột Đà, miệng mồm luôn nói muốn trở thành quốc gia huynh đệ."

Vũ Văn Thừa Triêu cười lạnh: "Chính sự dung túng của các nước Tây Vực đã khiến người Ngột Đà lớn mạnh đến tận ngày nay."

"Vốn dĩ người Ngột Đà còn lo sợ các nước Tây Vực liên thủ đối phó mình nên dã tâm có phần thu liễm. Sau khi nhìn thấu đám tiểu quốc kia chỉ là lũ cừu non, người Ngột Đà lập tức lộ ra nanh vuốt." Bàn Ngư thở dài: "Chỉ trong vòng mười mấy năm ngắn ngủi, người Ngột Đà dù là đất đai hay nhân khẩu đều mở rộng gấp mấy chục lần, trở thành cường quốc số một Tây Vực. Sau khi vị Hãn Vương khai quốc xưng hãn, quan hệ với Đại Đường ta trái lại rất hòa mục, sai sứ sang triều bái, cam nguyện xưng thần. Giao thương đôi bên cũng theo đó mà thăng tiến, phồn vinh một thời. Tây Lăng khi ấy, các đoàn thương buôn ngày đêm nối đuôi nhau không dứt, so với hiện nay còn náo nhiệt hơn nhiều."