Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 363. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 88
...
Tần Tiêu nghe nói Lưu Văn Hiên sẽ theo cùng xuất quan, trong lòng thầm thấy may mắn. Hắn thầm nghĩ may mà bản thân đã gia nhập Bạch Hổ doanh, không đi theo bên cạnh Vũ Văn Thừa Triêu, bằng không lần này nói không chừng cũng phải bám đuôi đến Ngột Đà.
"Lần xuất quan này, nhân thủ không thể quá ít." Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Chỉ có mấy người chúng ta thì không đủ." Y quay sang Tần Tiêu dặn: "Vương Tiêu, ngươi đến Bạch Hổ doanh tuyển chọn vài binh sĩ tinh nhuệ, lát nữa sẽ cải trang thành hộ vệ xuất quan cùng chúng ta."
Tần Tiêu thầm cảm thấy có điều chẳng lành, bèn hỏi: "Đại gia, cần bao nhiêu người?"
"Long Hòa mậu dịch hành cũng có hộ vệ, nhưng bản lĩnh tầm thường, ta không tin tưởng được." Vũ Văn Thừa Triêu đăm chiêu suy nghĩ: "Chọn lấy độ mười người đi."
"Viên thống lĩnh liệu có đồng ý không?" Tần Tiêu hỏi: "Ta chỉ e bản thân không có quyền điều binh ở Bạch Hổ doanh."
"Tối nay lúc nghị sự tại Hầu phủ, Viên Thượng Vũ cũng có mặt." Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Lúc đó ta đã thưa với phụ thân chuyện muốn điều động một số nhân thủ từ Bạch Hổ doanh. Phụ thân đã gật đầu đồng ý ngay trước mặt hắn, thế nên ngươi cứ thoải mái lựa chọn, hắn sẽ không ngăn cản đâu."
"Đại gia, ta có phải... cũng đi cùng các người không?" Cuối cùng Tần Tiêu cũng lên tiếng, mặc dù biết rõ mình đang mạn phép hỏi thừa, nhưng vẫn muốn xác nhận lại một chút.
Vũ Văn Thừa Triêu sửng sốt, có phần bất ngờ: "Ngươi không muốn đi?"
"Không phải." Tần Tiêu mỉm cười: "Có thể theo chân Đại gia xuất quan mở mang tầm mắt, chính là điều ta hằng mong ước."
Vũ Văn Thừa Triêu suy nghĩ một lát, không đáp lời Tần Tiêu mà quay sang dặn dò mấy người kia: "Trời sắp sáng rồi, các ngươi tranh thủ chợp mắt một lát. Chuyện xuất quan đã đến sát sườn, bên này chúng ta vẫn cần phải chuẩn bị cho chu toàn." Đợi đám người đứng dậy định rời đi, Vũ Văn Thừa Triêu mới gọi Tần Tiêu: "Vương Tiêu, ngươi nán lại một lát!"
Đám Bàn Ngư biết y có việc riêng muốn bàn với Tần Tiêu, bèn đồng loạt chắp tay cáo lui.
"Ngươi dường như không muốn xuất quan cho lắm." Đợi mấy người kia khuất bóng, y mới nhìn thẳng Tần Tiêu: "Nếu thực sự không muốn, ngươi cứ ở lại, không cần miễn cưỡng."
Tần Tiêu xác nhận nhóm Bàn Ngư đã rời đi, do dự một hồi rồi mới cất lời: "Đại gia, có một chuyện, ta suy đi tính lại, cảm thấy vẫn không nên giấu giếm ngươi."
"Ồ?" Vũ Văn Thừa Triêu rót hai chén trà, đẩy một chén về phía Tần Tiêu: "Ngươi nói đi."
"Đại gia có biết, tối nay lúc đến kho lương ta đã gặp ai không?"
"Ai?"
"Mạnh cữu gia." Tần Tiêu nhìn Vũ Văn Thừa Triêu, đáp: "Y dường như đã đoán trước ta sẽ đến kho lương nên đứng ở đó chờ sẵn."
Vũ Văn Thừa Triêu nhíu chặt mày, gặng hỏi: "Y ở kho lương sao?" Y hừ lạnh một tiếng: "Thảo nào tối nay ở Hầu phủ không thấy bóng dáng y đâu." Y nghi hoặc hỏi tiếp: "Y tìm ngươi làm gì?"
Tần Tiêu ngẫm nghĩ giây lát, dường như đã hạ quyết tâm, bèn lấy từ trong ngực áo ra một cuộn giấy đưa qua. Vũ Văn Thừa Triêu có phần lấy làm lạ, vươn tay cầm lấy rồi mở ra. Dưới ngọn đèn dầu, y xem xét cẩn thận, ngay sau đó ngẩng đầu nhìn Tần Tiêu, sắc mặt khẽ biến.
Tần Tiêu lúc này vẫn thản nhiên như không, ngồi ngay ngắn bất động, chỉ lặng lẽ nhìn Vũ Văn Thừa Triêu.
"Chuyện này là thật?" Vũ Văn Thừa Triêu tuy biến sắc nhưng đã nhanh chóng lấy lại vẻ trấn tĩnh.
Tần Tiêu gật đầu: "Tờ lệnh truy nã này được gửi đến từ Chân quận."
Vũ Văn Thừa Triêu đăm đăm nhìn Tần Tiêu. Hồi lâu sau, y bỗng bật cười khiến Tần Tiêu có phần ngạc nhiên. Vũ Văn Thừa Triêu cười nói: "Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên. Chuyện bên Chân quận, ta cũng có nghe phong thanh. Nghe nói Chân Dục Giang bị một tên ngục tốt ám sát, tuy giữ được cái mạng nhưng dung mạo đã bị hủy hoại hoàn toàn. Lúc ấy ta còn kinh ngạc, tự hỏi một tên ngục tốt bé nhỏ lấy đâu ra cái gan tày trời đến vậy." Y nhìn Tần Tiêu, tiếp lời: "Bây giờ thì ta đã hiểu, với bề gan dạ của Vương... à không, của Tần huynh đệ, chuyện này hiển nhiên chẳng phải việc gì to tát."
Tần Tiêu đáp: "Chuyện trước đây ta che giấu thân phận, ắt hẳn Đại gia đã có thể thông cảm được rồi."
"Ta hiểu." Vũ Văn Thừa Triêu mỉm cười: "Chân Dục Giang là con cháu môn phiệt, ta cũng xuất thân từ Vũ Văn thế gia. Trong mắt người ngoài, Vũ Văn gia và Chân gia là cá mè một lứa. Chọc giận Chân gia cũng đồng nghĩa với việc đắc tội Vũ Văn gia, có phải ngươi đã nghĩ như vậy không?"
Tần Tiêu gật đầu, cười khổ: "Trốn chui trốn nhủi bên ngoài, lại tình cờ gặp được Đại gia, lúc ấy ta thực sự không biết là phúc hay họa."
"Chắc chắn không phải là họa." Vũ Văn Thừa Triêu cười sảng khoái: "Đám con cháu môn phiệt phần lớn đều là lũ giá áo túi cơm. Nếu không nhờ bóng râm của tổ tiên che chở thì tịnh chẳng là cái thá gì. Tố chất con người Chân Dục Giang, ta đã sớm tỏ tường, cũng từng gặp mặt gã vài lần. Gã cậy mình là người của Chân gia nên làm càn làm bậy, ta vốn dĩ chướng mắt gã từ lâu. Có một năm vào dịp tế tự Tổ sơn, ta suýt chút nữa đã động thủ với gã, may mà có người can ngăn."