Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 364. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 89

"Tế tự Tổ sơn sao?" Tần Tiêu ngẩn người.

Vũ Văn Thừa Triêu cười giải thích: "Chúng ta đều là những gia tộc bản địa gốc gác ở Tây Lăng, sinh sôi nảy nở trên mảnh đất này đã hai trăm năm. Trong thâm tâm chúng ta, Trường Lĩnh chính là ngọn núi của tổ tiên. Do đó, cứ ba năm một lần, ba thế gia lớn ở Tây Lăng đứng đầu sẽ cử người đến chân núi Trường Lĩnh cúng bái, với mong muốn sơn thần che chở cho con cháu đời đời bình an vô sự."

"Thì ra là vậy." Tần Tiêu nói: "Hóa ra Đại gia và Chân Dục Giang cũng có phần hiềm khích."

"Tần huynh đệ, không giấu gì ngươi, con người ta vốn luôn coi khinh những kẻ bất tài vô dụng chỉ biết ăn tàn phá hại." Vũ Văn Thừa Triêu nghiêm mặt nói: "Một gia tộc nếu chỉ rặt những thứ u mê hủ lậu thì vốn dĩ đã không đáng để tồn tại. Nam tử hán đại trượng phu, sống ở đời phải tự mình làm nên sự nghiệp, có như vậy mới làm rạng rỡ tổ tông. Nhược bằng cứ vin vào công đức của bậc tiên tổ để ăn chơi trác táng, chi bằng chết quách đi cho xong." Y cau mày, nét lo âu hiện rõ giữa hàng chân mày, buông tiếng lẩm bẩm như tự nói với chính mình: "Nếu đám hậu duệ môn phiệt đều chỉ đắm chìm trong hoan lạc, không có chí cầu tiến, các thế gia ở Tây Lăng sớm muộn gì cũng rước lấy họa diệt vong."

Tần Tiêu nghe thấy những lời này của Vũ Văn Thừa Triêu, tức thời sinh lòng hảo cảm sâu sắc với y.

"Hôm nay ngươi có thể thành thật với ta như vậy, ta rất vui." Vũ Văn Thừa Triêu cầm tờ lệnh truy nã hơ lên ngọn lửa, chẳng mấy chốc nó đã bốc cháy phừng phừng. "Thứ này chẳng qua chỉ là một tờ giấy vụn. Ngươi nhớ kỹ, chỉ cần ngươi không nhận thì dẫu người của Chân gia có đứng ngay trước mặt cũng chẳng thể kết luận ngươi là Tần Tiêu. Những chuyện khác ta không dám đoan chắc, nhưng chừng nào ta còn thở, người của Chân gia tuyệt đối không thể chạm vào một sợi lông tơ của ngươi."

Tần Tiêu biết rõ Vũ Văn Thừa Triêu luôn là người nói lời giữ lấy lời. Y đã tuyên bố như vậy, tức là sẽ dốc toàn lực để bảo vệ hắn. Lòng mang ơn sâu, hắn chắp tay đáp: "Đa tạ Đại gia."

"Mạnh cữu gia mang tờ lệnh truy nã đến tìm ngươi, ắt chắc muốn dùng nó để uy hiếp." Ánh mắt Vũ Văn Thừa Triêu sắc lẹm: "Y muốn ngươi làm gì?"

"Nội gian." Tần Tiêu không hề giấu giếm, thẳng thắn đáp lời: "Y thấy Đại gia rất coi trọng ta, ta lại có thể cự ly gần gũi với ngươi, cho nên muốn ta bí mật báo cáo lại một vài kế hoạch của Đại gia cho y."

Vũ Văn Thừa Triêu cười nhạt: "Ta đoán có lẽ cũng là vậy. Kẻ này gian trá xảo quyệt, thích nhất là mấy cái trò bẩn thỉu ti tiện." Y xích lại gần Tần Tiêu, hạ giọng: "Chuyện này không cần cho ai biết, ngay cả bọn Bàn Ngư không được rò rỉ nửa lời, cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì."

"Ý của Đại gia là?"

"Rất đơn giản, hãy cứ làm như ngươi đã bị y khống chế." Vũ Văn Thừa Triêu khẽ giọng dặn: "Có lẽ sẽ có một ngày, chúng ta thực sự cần cho y biết những việc nên biết." Ánh mắt y lúc này trở nên sâu thẳm, tiện tay vỗ nhẹ lên vai Tần Tiêu: "Ngươi cũng đi nghỉ trước đi, sáng mai về doanh trại, tuyển lấy mười tinh binh để xuất quan cùng chúng ta."

Tần Tiêu chắp tay tạ lễ, không nói thêm lời thừa thãi.

Đi đến cửa dinh thự, chân chưa kịp bước ra ngoài, hắn đã nghe thấy giọng Trần Chi Thái vọng lại: "Các ngươi đi ra giang hồ dọ hỏi mà xem, Hạ sơn hổ Trần Chi Thái há lại là hư danh? Bằng hữu trên đường dẫu chưa từng gặp mặt, nghe thấy danh xưng của ta thì ít nhiều cũng phải e dè ba phần."

"Tam ca, huynh lợi hại như vậy, sao lại đi theo tên sơn tặc Đinh Tử Tu đó?" Giọng Phí Lương cất lên: "Tự mình xưng vương chiếm núi há chẳng phải tốt hơn sao?"

"Ngươi thì hiểu cái rắm gì." Trần Chi Thái lên giọng: "Đại đương gia là cái thá gì chứ? Là kẻ gánh tội thay đó. Xảy ra chuyện cớ sự gì, kẻ xui xẻo đầu tiên chính là Đại đương gia. Các ngươi nói xem, cái ghế đó có nên ngồi hay không? Hai ngươi nhớ kỹ cho ta, sau này nếu có lên núi làm lục lâm thảo khấu, ngàn vạn lần đừng làm Đại đương gia, Nhị đương gia tốt nhất cũng đừng động vào. Chỉ có Tam đương gia là an nhàn sung sướng nhất."

"Bọn ta sẽ không lên núi đâu." Phí Lương cười nói: "Chúng ta là người của Đại công tử, sao có thể đi làm đạo tặc thảo khấu được?"

"Nói cũng phải." Trần Chi Thái thở dài oán thán: "Sau này ta cũng chẳng còn cơ hội làm thảo khấu nữa. Vương kỵ hiệu vô cùng tán thưởng ta, cảm thấy võ công của ta cao cường, lại thêm túc trí đa mưu. Dùng chữ nghĩa sách vở mà nói thì chính là hữu dũng hữu mưu. Bởi vậy ngài ấy một mực cất nhắc ta gia nhập Bạch Hổ doanh tòng quân. Ta cũng rất khâm phục Vương kỵ hiệu, hai bên ý khí tương đầu nên ta đã trở thành tâm phúc của ngài ấy rồi, ngày sau dĩ nhiên không thể đi làm đạo tặc được nữa."