Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 366. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 91

Tần Tiêu ồ lên một tiếng, suy nghĩ một lát rồi mới nói: "Ta nói thật với ngươi, Bạch Hổ doanh hiện tại không có biên chế, ngươi muốn tòng quân không được đâu. Ngươi vẫn nên cầm lấy số bạc này, tìm con đường khác đi."

"Kỵ hiệu, có ngươi ra mặt giúp đỡ, lẽ nào ta còn không vào được?" Trần Chi Thái nắm chặt nắm đấm, giơ cao cánh tay: "Ngươi nhìn ta xem, thân thể cường tráng, đám binh lính dưới trướng ngươi làm sao sánh bằng ta được. Sau này nếu ra trận giết địch, năm tên gộp lại cũng chẳng bằng một mình ta đâu."

Tần Tiêu thầm nghĩ nếu thực sự ra trận giết địch, kẻ bỏ chạy đầu tiên có khi lại chính là ngươi.

"Quân quy nghiêm ngặt, ta cũng hết cách." Tần Tiêu nói: "Hay là ngươi ra ngoài phủ Đại công tử canh chừng, khi nào gặp được Đại gia, liền xin ngài ấy sắp xếp cho ngươi vào doanh?"

Trần Chi Thái xoay người, dừng bước, đăm đăm nhìn Tần Tiêu: "Ngươi nói thật ư? Thật sự không thể thu xếp cho ta vào doanh tòng quân sao?"

"Thực sự là lực bất tòng tâm." Tần Tiêu nhún vai: "Ta mà có quyền đó thì cần gì phải phí lời dông dài với ngươi nãy giờ."

Sắc mặt Trần Chi Thái thoắt cái khó coi, gã vứt phăng dây cương ngựa ra, hậm hực nói: "Ngươi không có bản lĩnh đó thì phải nói sớm chứ, hại ta dắt ngựa cho ngươi mất nửa ngày trời, con người ngươi... ài, thật chẳng trượng nghĩa chút nào."

Tần Tiêu thấy gã lật mặt như lật bánh cũng chẳng thèm bận tâm, bật cười nói: "Sao nào, không định dắt ngựa cho ta nữa à?"

"Ngươi đúng là nằm mơ giữa ban ngày." Trần Chi Thái khoanh hai tay trước ngực, bực dọc gắt: "Trần Chi Thái ta trên giang hồ dẫu sao cũng là nhân vật có máu mặt, đi dắt ngựa cho ngươi, truyền ra ngoài chẳng phải nhục nhã chết đi được sao?"

"Nhưng ban nãy ngươi rõ ràng..."

"Đó là vì Tam gia ta đang vui." Trần Chi Thái trợn trắng mắt, xua tay đuổi: "Đi mau, không rảnh đứng đây dài dòng với ngươi. Mẹ kiếp, hại ta chờ ròng rã cả đêm thì ra đến chút chuyện vặt vãnh này cũng chẳng làm chủ được, cái chức kỵ hiệu của ngươi đúng là vô dụng."

Tần Tiêu thở hắt ra: "Nếu đã như vậy thì thôi đi, ta vốn còn định giúp ngươi..." Hắn lắc đầu: "Thôi bỏ đi, chúng ta đường ai nấy đi, từ biệt tại đây, không ngày gặp lại."

"Khoan đã." Trần Chi Thái thấy Tần Tiêu quay lưng chực bước đi, lập tức dang tay chặn trước đầu ngựa: "Ngươi định giúp ta chuyện gì?"

"Vốn dĩ định cho ngươi vào binh doanh làm chút tạp vụ trước." Tần Tiêu thong thả nói: "Đợi khi nào biên chế của Bạch Hổ doanh có chỗ trống, ta sẽ điều ngươi vào, trở thành chiến binh chính thức. Có điều Trần Tam gia ngươi là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng trên giang hồ, dĩ nhiên sẽ không đời nào chịu làm mấy việc vặt vãnh đó, cho nên ta thấy thôi thì bỏ đi..."

Trần Chi Thái lập tức nở nụ cười tươi rói: "Bằng lòng, bằng lòng chứ, chỉ cần được vào doanh, bảo làm gì ta cũng cam tâm tình nguyện. Vương kỵ hiệu, chỉ cần được làm lính, sau này mới có cơ hội thăng quan tiến chức, đến lúc đó tha hồ mà rạng rỡ tổ tông." Gã tỏ ra vô cùng kích động: "Trần gia nhà ta năm đời nay chưa từng có ai làm quan, hồi nhỏ cha ta có nhờ người xem bói cho ta, thầy bói phán ta là Tướng tinh hạ phàm, kiểu gì cũng có ngày trở thành Tướng quân, công thành chiếm đất, uy danh lẫy lừng, ha ha ha..."

Tần Tiêu thực bụng không muốn cắt ngang giấc mộng đẹp của gã, nhưng hoàn cảnh bắt buộc đành phải lên tiếng: "Ngươi nếu đồng ý, khi vào doanh hãy lo việc dọn dẹp chuồng ngựa trước đi, hoặc là tới Mã Liệu trường. Nhưng thấy ngươi vóc dáng vạm vỡ, cũng có thể đến lò rèn phụ việc."

"Cho ngựa ăn?" Tiếng cười của Trần Chi Thái đột ngột ngừng bặt: "Đánh rèn sao? Vương kỵ hiệu, ta không nghe lầm đấy chứ?"

"Không nghe lầm đâu." Tần Tiêu thẳng thắn đáp: "Ta cũng chẳng giấu gì ngươi, là do ngươi mặt dày bám riết không buông, ta xét thấy lần tiễu trừ thổ phỉ này ngươi vô cùng phối hợp nên mới nể mặt ngươi đôi chút. Đổi lại là kẻ khác, dẫu có muốn vào doanh cho ngựa ăn cũng chẳng có cửa đâu."

Vẻ mặt rạng rỡ của Trần Chi Thái bỗng chốc sụp đổ, gã xòe hai bàn tay ra: "Kỵ hiệu, đôi tay này của ta là để cầm binh khí đấy, ngươi lại bắt ta đi cho ngựa ăn với đánh rèn sao? Việc này... việc này chẳng phải là đại tài tiểu dụng ư, ngươi đùa ta chắc!"

"Xem ra Trần Tam gia nuôi chí lớn, vậy ta sẽ không xía vào nữa." Tần Tiêu cười nhạt một tiếng. "Không ngày gặp lại!" Hắn chẳng buồn phí thêm lời, vung tay giật nhẹ dây cương, con tuấn mã sượt qua người Trần Chi Thái, chớp mắt đã mất hút.

Trần Chi Thái trân trân nhìn theo bóng lưng Tần Tiêu rời đi, nét mặt phiền muộn, lẩm bẩm: "Thầy bói phán ta mang chân mạng Tướng quân, vậy mà lại bắt ta đi cho ngựa ăn? Đúng là hết sức vô lý. Thằng nhãi họ Vương này mắt mũi để đi đâu không biết, đi theo hắn chắc cũng chẳng có tiền đồ gì." Gã rảo mắt nhìn quanh, đưa tay móc túi tiền từ trong vạt áo ra tung hứng vài cái, khóe môi lại cong lên nụ cười đắc chí.